Theo sức gió tăng mạnh, mùi hương nam tính đầy xâm lược Chu Cảng Tuần nhanh chóng khuếch tán trong căn phòng thuê chật hẹp, trộn lẫn với nhiệt độ cơ thể nóng hầm hập xộc thẳng khứu giác của Nguyễn Trĩ Quyến.
Chẳng mùi gì đặc biệt, chỉ là nóng đến mức ngột ngạt.
Nguyễn Trĩ Quyến cảm thấy phát huy , làm thể bỏ qua cơ hội nhục nhã Chu Cảng Tuần cơ chứ. Thế là cố tình bóp mũi, dùng chất giọng khoa trương đầy chán ghét: “Chu Cảng Tuần, đầy mồ hôi bẩn c.h.ế.t , hôi rình hà...”
Ồn ào thật. Vừa mới yên tĩnh một lúc bắt đầu giống như con ruồi phiền phức.
Chu Cảng Tuần rũ mắt, tay đút trong túi quần mân mê chiếc bật lửa, cánh tay trái gác lên lồng bảo vệ của quạt điện. Đầu ngón tay nhanh chậm gõ nhẹ, đôi mắt tối tăm rõ cảm xúc chằm chằm những cánh quạt đang cuồng “vù vù” bên trong.
Hắn từng xem qua báo cáo thử nghiệm của nhà máy loại quạt : nếu lưới bảo vệ mà cánh quạt lỏa lồ với tốc độ đủ nhanh, nó thể c.h.é.m đứt đầu .
Nếu đầu của Nguyễn Trĩ Quyến đột ngột rụng xuống như thế... hẳn là sẽ câm miệng, ngoan ngoãn mà yên tĩnh thôi.
Ly
Nguyễn Trĩ Quyến dạo chơi một vòng qua cửa tử, vẫn đang vắt óc nghĩ từ độc địa để mắng: “Anh suốt ngày cứ nhếch nhác bẩn thỉu, chẳng khác gì mấy con ch.ó hoang bới rác ngoài ...”
“Nhìn là ... là hạng quang côn* già cưới nổi vợ!” Giống hệt như lão già mù đáng ghét . Nguyễn Trĩ Quyến xong thì nuốt nước bọt vì khô họng, thầm tự chấm điểm cho trong lòng. Cậu thấy phát huy khá.
(Quang côn: đàn ông độc nghèo khổ)
bỗng nhiên, cảm thấy ngứa ngáy, như thứ gì đó đang bò. Cậu đưa tay gãi nhẹ, nhưng cảm giác bò trườn càng rõ rệt hơn. Nguyễn Trĩ Quyến vội vàng vén áo lên, một con rết đỏ rực dài bằng ngón tay đang bò lồm cồm n.g.ự.c .
“A a a! Sâu! Có sâu!”
Con rết kinh động bỗng nhiên lộ cặp răng nanh nhọn hoắt, ngoạm chặt lấy một mảng thịt mềm bên cạnh để khỏi hất văng xuống.
“A ——!”
Chu Cảng Tuần liếc Nguyễn Trĩ Quyến đang kinh hãi thất sắc mặt. Chỉ là sâu c.ắ.n một cái mà kêu t.h.ả.m thiết cứ như lợn nái sắp đẻ.
“Chu... Chu Cảng Tuần...!” Nguyễn Trĩ Quyến còn vênh váo tự đắc, giờ đây hốc mắt đỏ hoe như sắp . Cậu cứ thế túm áo lộ một mảng da thịt trắng ngần lóa mắt, cuống cuồng đuổi theo, dí sát mặt Chu Cảng Tuần: “Mau... mau đuổi nó giùm !”
Chu Cảng Tuần thầm lạnh trong lòng. Chỉ hai miếng thịt n.g.ự.c lưng mà từ cái đêm hạ d.ư.ợ.c , Nguyễn Trĩ Quyến lúc nào cũng giữ như giữ vàng, che chắn kín mít. Vậy mà xem bây giờ , hận thể dâng tận miệng .
Nửa tháng , khi phá sản, Nguyễn Trĩ Quyến cũng Nguyễn gia điều tra là một thiếu gia giả bế nhầm. Ngay đêm đó, vị thiếu gia giả leo lên giường , hạ dược... loại hormone k.í.c.h d.ụ.c dành cho gia súc.
Thuốc thú y xưa nay vốn dĩ là... liều cao, bao no.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-2-thuoc-thu-y-xua-nay-luon-lieu-cao-bao-no.html.]
Thế nhưng Nguyễn Trĩ Quyến căn bản chẳng làm thế nào, loay hoay nửa ngày trời mà chẳng chuyện gì xảy . Cuối cùng, vì liều lượng t.h.u.ố.c quá mạnh khiến chức năng đàn ông của Chu Cảng Tuần tổn hại nghiêm trọng.
“Chu Cảng Tuần...” Nguyễn Trĩ Quyến nức nở, thấy nhúc nhích liền vươn tay định kéo cánh tay . Kết quả là Chu Cảng Tuần khẽ rụt tay , khiến chụp .
Nguyễn Trĩ Quyến sững , vững , thầm nghĩ: Hừ, ngợm gì cứng ngắc, còn đầy mồ hôi hôi hám, cũng thèm chạm chắc.
con rết đỏ rực, ai độc , dám tự tay. Nó còn đang c.ắ.n đúng chỗ "nhạy cảm" , lỡ như c.ắ.n hỏng thì ? Chu Cảng Tuần da dày thịt béo...
Nguyễn Trĩ Quyến canh đúng thời cơ, cả cơ thể sấn tới: “Chu Cảng Tuần...”
Chu Cảng Tuần nhíu mày, chằm chằm mấy ngón tay trắng nõn bám cánh tay : “Bẩn, đừng chạm .”
Nguyễn Trĩ Quyến tưởng vẫn để tâm những lời mắng mỏ , vì giúp đuổi con rết , vội vàng dùng giọng điệu giả dối để dỗ dành, giọng vẫn còn nghẹn ngào: “Không , bẩn, lừa đấy...”
Chu Cảng Tuần u ám , cắt ngang lời nịnh hót: “Ý là bẩn.”
Nguyễn Trĩ Quyến tưởng nhầm, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc: “Cái gì...?”
Chu Cảng Tuần chậm rãi rút cánh tay khỏi những ngón tay của , lạnh lùng : “Tay mới đụng chỗ xong.”
Cái gì... đụng ... chỗ nào cơ?
Gương mặt Nguyễn Trĩ Quyến lập tức trở nên hổ và giận dữ khôn cùng. Cậu chẳng còn tâm trí mà lo cho con rết nữa, lập tức lớn tiếng phản bác: “Anh bậy bạ gì đó! Tôi ...! Vừa chỉ lau mồ hôi thôi...!”
“Chát!”
Một tiếng động vang dội cắt ngang lời Nguyễn Trĩ Quyến.
Cùng với tiếng động đó, con rết đỏ đang c.ắ.n cũng bàn tay to lớn của Chu Cảng Tuần dứt khoát hất văng xuống đất.
“Ngô...” Nguyễn Trĩ Quyến co rúm , đầu óc choáng váng trong giây lát.
Đôi mắt lập tức phủ một lớp sương mờ, vành mắt đỏ ửng, nước mắt chực chờ tuôn rơi. Cậu ngậm lệ, bằng ánh mắt đầy phẫn nộ, hung hăng trừng mắt Chu Cảng Tuần một cái. Bàn tay của chỉ đ.á.n.h rơi con rết, mà còn đ.á.n.h trúng cả .
Nguyễn Trĩ Quyến xuống bàn tay nặng nhẹ của Chu Cảng Tuần. Những ngón tay thon dài, nhưng lòng bàn tay và các đầu ngón tay đều là những vết chai mỏng và vết xước mới do lao động mấy ngày nay.
Cậu phụng phịu, trong lòng ngừng rủa xả Chu Cảng Tuần là đồ tồi, thể tay nặng nề với như thế chứ.