Xin Chào, Anh Có Thể Kết Hôn Với Tôi Không? - Chương 2: Xin chào, chúng ta có thể kết hôn không?

Cập nhật lúc: 2026-04-09 09:02:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit+ Beta: Rùa

Hiện trường hôn lễ suýt chút nữa biến thành hiện trường tai nạn.

Tống Ninh căn bản dùng từ gì để diễn tả sự hỗn loạn của đám cưới , hoặc dùng một từ để hình dung là drama.

Trước khi bắt đầu, thứ vẫn bình thường. Tống Ninh thích nơi đông , nửa đoạn đầu rước dâu coi như , theo mà chỉ ở khách sạn đợi cô dâu chú rể đến.

Mục đích hôm nay của rõ ràng - xem cô dâu chú rể kết hôn, ăn cơm, về nhà.

Chỉ ba bước .

Bạn bè quen đều theo đoàn xe rước dâu để tạo khí, trong khi Tống Ninh một vui vẻ tự tại. Hắn tùy ý tìm một chiếc ghế trong góc xuống, cúi đầu nghịch điện thoại, đợi đội quân đón dâu .

Con ngươi đen nhánh như mực phản chiếu một chút ánh sáng từ di động. Làn da của gần như trắng bệch, tự nhiên mang theo chút cảm giác khó gần.

Điện thoại di động của Tống Ninh trò chơi nào, bình thường g.i.ế.c thời gian bằng cách các loại tài liệu, sách tham khảo*.

*文献: tạp chí, sách báo ý nghĩa lịch sử hoặc giá trị nghiên cứu.

hiển nhiên ở nơi ồn ào như thích hợp xem mấy cái đó, hơn nữa trông vẻ làm màu. Thế là bèn tải Candy Crush về chơi.

*消消乐: trò chơi kiểu giống như Candy Crush, chọn mấy cái giống để ăn.

Chơi đến cửa thứ 5, cổ Tống Ninh khó chịu, lúc ngẩng đầu lên hoạt động cổ, phát hiện mấy trong khách sạn đang , khi ánh mắt qua phía đó, họ cũng đồng loạt dời mắt .

Đồng đều đến mức tưởng như họ từng tập luyện qua.

Tống Ninh mím môi, giờ mới chậm chạp nhận hình như nên đây. Hắn sờ sờ túi, hôm nay tham gia đám cưới nên mang theo khẩu trang.

Hắn đang do dự nên rời ngoài tìm khẩu trang để đeo, mà chỉ trong mấy giây đó, một dì trông ôn hòa tủm tỉm bước đây, thành thục xuống chiếc ghế bên cạnh và hỏi: "Chàng trai trẻ, kết hôn ?"

Tống Ninh lắc đầu, .

Giọng của cũng , nhanh chậm, giống như dòng suối nhỏ đầu xuân róc rách chảy.

Nghe phụ nữ càng ôn hòa, hỏi: "Con là , tên là gì, năm nay bao nhiêu tuổi?..."

Tống Ninh thể chống sự nhiệt tình của dì, giả vờ mượn cớ vệ sinh để chuồn ngoài hít thở khí.

Ngay lúc Tổng Ninh nhà vệ sinh chuẩn trốn một lúc thì một giọng vang lên từ phía .

"Xin chào, hỏi một chút..."

Khi Tống Ninh Quay đầu , vẻ mặt đó dường như còn ngạc nhiên hơn cả , như thể thấy ai đó quen thuộc, nhưng chỉ trong nháy mắt cảm xúc che giấu .

Khuôn mặt gì che chắn của đó lộ mắt Tống Ninh, mái tóc mềm mại xõa tung, chút lộn xộn, làm Tống Ninh bất giác nghĩ tới chim đang làm tổ. Còn ngũ quan gương mặt thì càng hảo, lông mày sắc nét tuấn, đôi môi khe khẽ mỉm , cùng với lông tơ li ti má.

Giống như động vật nhỏ nào đó.

Do câu hỏi nãy, bọn họ phá bỏ cách xã giao thông thường.

Tống Ninh lịch sự lùi nửa bước, hỏi: "Chúng quen ?"

Ánh mắt của mặt giống như họ từng gặp mặt, nhưng nếu từng gặp qua, thể nào chút ấn tượng nào.

Tống Ninh lục lọi trong trí nhớ một vòng, xác định bọn họ từng gặp mặt, cũng quen gì.

"Không quen, xin , nhận nhầm ." Văn Thù sửng sốt một lát, nhanh khôi phục tinh thần.

Cậu ngờ gặp Tống Ninh ở đây.

Theo bản năng bắt đầu xem hôm nay ăn mặc thế nào, khoảnh khắc ngước mắt gương mạnh mẽ ép trở .

Không , trông như thật kỳ lạ.

Hơn nữa Tống Ninh quen , để cho một ấn tượng thật .

Một Văn Thù thản nhiên trò chuyện vui vẻ phóng viên biến mặt, câu bắt đầu trở nên tự nhiên. 

Đáng lẽ hôm nay ngoài nên đổi mấy phụ kiện hơn? Đôi giày liệu hợp với bộ quần áo đang mặc?

Rõ ràng kiểm tra trang phục vô khi ngoài, nhưng đột nhiên cảm thấy chỗ nào cũng hài lòng.

Cuối cùng, hỏi một câu: "Anh sảnh 2 ở ?"

Không sai.

Sau khi chuẩn một đống lời , cuối cùng Văn Thù hỏi đường.

Tống Ninh gật đầu, mới khỏi sảnh 2, với Văn Thù: "Rẽ trái, tới ngã rẽ đầu tiên tiếp tục thẳng về phía , đó rẽ là tới."

"Được, cảm ơn." 

Thanh niên mặt khẽ mỉm , là do đèn trong nhà vệ sinh quá sáng là do ánh mắt của vốn sáng, tóm khiến cho Tống Ninh sinh một loại cảm giác kỳ lạ.

Hệt như thứ gì đó chằm chằm.

Chắc là ảo giác .

Tống Ninh tránh khỏi ánh mắt của , " gì."

Vốn tưởng rằng tới đây là xong, Tống Ninh khe khẽ thở phào, ngoài dạo hóng gió.

Không ngờ thanh niên hề ý định rời mà ngược còn nhếch khóe miệng, hỏi : "Anh cũng là khách mời tới tham gia đám cưới đúng ? Anh là bên nhà trai nhà gái?"

, đây mới là một màn mở đầu hợp lý. Văn Thù nghĩ, tiên nên khơi gợi đề tài để chuyện, đó làm quen với Tống Ninh một chút, ít nhất quen thuộc hơn lạ một chút, cuối cùng -- thuận theo lẽ tự nhiên mà trao đổi phương thức liên hệ.

Tống Ninh: "Nhà trai."

"Ồ, trùng hợp thật đấy..." Văn Thù định chúng cùng qua đó thì thấy Tống Ninh nhàn nhạt : "Xin , ngoài dạo một chút."

Văn Thù: ...

Kế hoạch c.h.ế.t non ngay từ bước đầu tiên.

-

Vừa khỏi cửa khách sạn, đoàn xe đón dâu cũng chạy tới.

Tiếng pháo hoa giấy vang lên hai bên, cơn mưa hoa giấy lả tả trút xuống. Bạn bè, nhà reo hò nghênh đón cô dâu chú rể.

Người đầu tiên bước xuống xe là bạn của Tống Ninh - chú rể Vương Sơ, hôm nay ăn mặc cực kỳ , mặc áo vest, n.g.ự.c còn cái một bông hoa.

cố gắng hết sức để che giấu khóe môi nhếch lên, nhưng cũng thể che đậy niềm vui sướng mặt .

Cậu đến mặt cô dâu, cúi xuống chuẩn một màn bế cô dâu lãng mạn như phim.

Mọi xung quanh ồn ào náo động, cô dâu ngại ngùng che mặt, camera nhắm chuẩn hai họ, ghi khoảnh khắc ngọt ngào.

Ngay khi Vương Sơ bế cô dâu lên, điều gì đó nhanh chóng hiện lên gương mặt, đó hồi lâu nhúc nhích, lâu đến nỗi cô dâu khỏi dùng ánh mắt hiệu cho , rốt cục xảy chuyện gì.

Vương Sơ hít một thật sâu, nghiêng đầu gì đó với phù rể bên cạnh.

Phù rể "hả?" một tiếng, "Anh to lên, em rõ!"

"Anh , trật eo !" Vương Sơ hét lớn.

Lúc chỉ phù rể thấy, mà tất cả đều thấy, ngay cả những cánh hoa giấy đang chậm rãi rơi xuống dường như cũng dừng trong giây lát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xin-chao-anh-co-the-ket-hon-voi-toi-khong/chuong-2-xin-chao-chung-ta-co-the-ket-hon-khong.html.]

Tống Ninh ở phía đám , nỡ thẳng, chầm chậm hít sâu.

Hắn thậm chí dám tưởng tượng, nếu là ở giữa đám đông thì sẽ hổ đến mức nào.

May mắn , các phù rể xung quanh ứng phó linh hoạt, nhao nhao yêu cầu camera man xóa đoạn đó . Cô dâu cũng là một cô gái hào phóng, nhảy xuống khỏi chú rể, tỏ vẻ như chẳng chuyện gì xảy, chuyện tiếp tục.

Vẫn đến giờ chính thức bắt đầu lễ cưới, cô dâu chú rể trong sảnh phụ chuẩn . Hội trường hôn lễ bố trí chỉnh tề, Tống Ninh ở bàn bạn bè của cô dâu chú rể, cách bàn chính xa gần.

Hắn tìm đến vị trí ghi tên xuống, yên lặng chờ đợi thời gian buổi lễ tới. Một lát , chiếc ghế bên cạnh kéo , một xuống.

Tống Ninh luôn nhạy cảm đối với ánh mắt của bên cạnh, đầu, Văn Thù kinh ngạc : "Thật trùng hợp, cũng ở đây ."

Tống Ninh nghĩ, quả thực trùng hợp.

tuổi bọn họ xấp xỉ , nếu đều là bạn bè của cô dâu chú rể, thì xác suất cùng bàn lớn.

Ở đây nhiều , đặc biệt là giới trẻ, đu idol tiếp xúc tin tức giải trí cũng ít.

Lúc Văn Thù xuống, một cô gái cách đó một bàn chằm chằm mấy liền.

Cô gái lấy điện thoại , thì thầm to nhỏ với cô bạn bên cạnh, cô gái bên cạnh thỉnh thoảng một cái, cuối cùng dường như xác định gì đó, hai dứt khoát rời khỏi chỗ , đến bên cạnh , nhỏ giọng hỏi: "Cậu Văn Thù ?

"Là ." Văn Thù với cô, : "Tôi đến tham dự đám cưới bạn."

"Thật sự là ?!"

"Aaaa!" Một cô gái định hét lên, nhưng may tỉnh táo và kịp thời bịt miệng .

"Vậy, thể ký tên cho chúng ?" Một cô gái khác gò má ứng hồng, hưng phấn đến mức gì: "Tôi và bạn đều là fan của , phim của chúng đều xem hết , bộ "Nghi tội" thật sự xuất sắc aaa!" 

Nói một hồi suýt nữa quên mất cảnh mà hét lên, Văn Thù kịp thời dựng một ngón tay lên môi hiệu cho cô im lặng.

Cậu nở một nụ thương mại tiêu chuẩn: "Có giấy ?"

Rùa Vàng

"Có !" Bọn họ tìm một vòng cũng chẳng thấy tờ giấy nào, dứt khoát rút 2 tờ giấy ăn từ trong hộp khăn giấy : "Ký đây, ký đây".

Văn Thù sờ túi, cau mày, hỏi Tống Ninh: "Anh mang theo bút ? Hôm nay ngoài vội, mang theo bút."

Tống Ninh đưa cho cây bút đen trong túi.

Phải rằng thật hổ là minh tinh, dù chỉ là một tờ giấy ăn, cũng thể ký nét chữ rồng bay phượng múa. 

May mắn , tiếng nhạc trong hội trường vang lên cắt ngang sự săn đuổi cuồng nhiệt của hai bạn fan.

Cô dâu chú rể bước .

Không bọn họ ở bên trong dùng phương pháp chữa trị gì, từ thế bước của Vương Sơ bình thường, nhận trật eo.

MC thật quá giỏi ăn , hồi tưởng kể câu chuyện tình yêu của hai cảm động đến mức khiến nước mắt rơi lã chã.

Tống Ninh hiểu mới quen ba ngày liền kết hôn chớp nhoáng, đến hiện tại còn quen 1 tuần thì chuyện gì để mà hồi tưởng. Vì thế chút nhàm chán, cúi đầu, đếm hoa văn của đồ sứ bàn.

Đột nhiên một cây bút đen xuất hiện trong tầm mắt .

Văn Thù nhỏ giọng : Hôm nay cảm ơn ."

"Không gì."

Tống Ninh nhận lấy chiếc bút đen hãy còn mang theo chút ấm của thanh niên, bỏ túi áo.

Hắn liếc mắt qua sườn mặt Văn Thù.

Trùng khớp với tấm poster.

Quả nhiên hot.

Bên tai đột nhiên vang lên tiếng hét của sư trong phòng thí nghiệm: "Anh thì cái gì? Văn Thù của chúng là cây đại thụ trong giới giải trí, là đỉnh lưu trong đỉnh lưu. Ai thể xứng với ? Tôi hỏi , ai thể xứng với ? Cái gì? Nữ chính trong bộ phim ?  Đều xứng, xứng, ai xứng cả!"

Thời gian cách lâu, Tống Ninh nhớ những lời vẫn cảm thấy ồn ào.

Đây hình như sư là độc duy gì đó, nghĩa là fan thì ? (Editor: ý chắc là fan only)

Tống Ninh hiểu lắm.

Nghi thức tiến hành một nửa, trong tiếng tuyên bố của MC, cô dâu chú rể chuẩn trao nhẫn cưới, bày tỏ tình yêu dành cho .

Phù rể nhí* mang nhẫn tới, hộp nhẫn mở , bên trong trống .

*花童 - Dùng để chỉ các bé từ 4-10 tuổi dẫn đường cho cô dâu chú rể sân khấu làm lễ, bé gái nâng váy cho cô dâu hoặc tung hoa (flower girl); hoặc bé trai mang nhẫn cho chú rể (ring boy).

Bốn mắt .

Chú rể dám tin: "Nhẫn ?"

Cô dâu mở to mắt: "Không ."

Tống Ninh nữa nỡ thẳng, từ từ hít sâu một . Dù đương sự, vẫn cảm thấy hổ.

Bảo hai họ thể kết hôn chớp nhoáng, tính cách quả thật hợp .

Cuối cùng, nhờ khả năng ứng biến mạnh mẽ của MC mới thành trọn vẹn buổi lễ.

"Chiếc nhẫn vô hình hóa thành tình yêu hữu hình, xin mời cặp đôi mới cưới trao cái ôm và cảm nhận tình yêu nồng nàn của đối phương!"

Dưới sân khấu, tiếng vỗ tay vang lên dứt, trong đó phụ hai bên vỗ tay nhiệt liệt nhất, chỉ mong giải quyết vấn đề càng sớm càng .

Cô dâu chú rể ôm , chụp ảnh kỷ niệm, drama đám cưới cũng coi như kết thúc.

Tống Ninh yên tĩnh dùng bữa.

Hắn thành công vượt qua một nửa chặng đường, giờ chỉ cần ăn xong là thể về nhà.

Vùi trong nhà, thể sách hoặc xem tài liệu, và nhạc thích, thứ đều hảo.

(Editor: đúng, đúng, hướng nội yêu nhà đồng ý quan điểm , tui thể ở nhà cả tháng ngoài mà thấy chán)

Tư thế ăn uống của tao nhã, chỉ chạm đồ ăn mặt. Khi Văn Thù thứ tư lặng lẽ về phía , Tống Ninh hỏi : "Hình như với ?"

Lần đầu Văn Thù sang, nhận , chẳng qua địch động động, địch động động, địch vẫn động... Tống Ninh hiểu tại Văn Thù cứ luôn như .

"Trên mặt dính cái gì ?" Tống Ninh chút ngượng ngùng .

"À, cái , , ."

Văn Thù vò đầu, ngờ bắt gặp. Chỉ là xin phương thức liên hệ của Tống Ninh, nhưng nên mở miệng thế nào, nên cứ ngập ngừng hồi lâu.

"Chuyện là..." Văn Thù lắp bắp, đối diện với ánh mắt của Tống Ninh đột nhiên quên mất đang định làm gì.

Cậu vô thức : "Xin chào, là, chúng thể kết hôn ?"

Lạch cạch

Đây là tiếng đũa tay Tống Ninh rơi xuống.

Lạch cạch...

Đây là tiếng sợi dây lý trí trong đầu Văn Thù đang rạn nứt.

Đợi , cái gì cơ?!

Loading...