Hôm đó và nam sinh xảy quan hệ ? Bây giờ đang làm gì, bên cạnh khác ?
Sau đó, bắt đầu nhớ đến ấm trong vòng tay , nhớ ôm đôi chân lạnh buốt của lòng mùa Đông, nhớ thức trắng đêm chăm sóc khi bệnh, nhớ cất công chuẩn quà sinh nhật cho . Cứ như cho đến sáng, vẫn chợp mắt .
Cuối cùng, đến bệnh viện kê ít thuốc ngủ.
Ngày đầu tiên uống thuốc, ngủ như ý . ngày thứ hai khi về nhà, thấy Phó Tuần đang đợi ở cầu thang.
9.
Sau khi kết thúc với Phó Tuần, nghỉ việc ở Phó Thị, dọn khỏi căn nhà mua, và chuyển đến khu chung cư hiện tại cùng . Môi trường khu khá , chỉ điều thang máy dễ hỏng, may mà chúng ở tầng cao.
Khi đến tầng năm, thấy đang tựa tường cạnh cửa thoát hiểm hút thuốc. Đầu t.h.u.ố.c lá đỏ rực nổi bật trong bóng tối.
Đèn ở lối thoát hiểm là đèn cảm ứng âm thanh, khẽ nên nhất thời thấy rõ đó là ai, nhưng là ai cũng quan trọng. Tôi tâm trạng để chào hỏi.
Công việc mới tăng ca liên tục khiến cực kỳ mệt mỏi. Lúc chỉ nhanh chóng lên giường .
Ngay khoảnh khắc ấn tay nắm cửa, đó mở lời, giọng trầm khàn: “Hứa Tễ, nhớ ?”
Đèn cảm ứng chợt sáng, thở nghẹn , thể tin mà nghiêng đầu sang. Phó Tuần mặt mày mệt mỏi tựa tường, gầy nhiều, mắt đầy tơ máu, quầng thâm mắt tím bầm, trông như lâu ngủ ngon.
Không nhận phản hồi của , nhẹ giọng hỏi một nữa: “Anh nhớ ?”
Tôi lập tức bực bội, hừ lạnh một tiếng: “Không nhớ, đáng để nhớ!”
Tôi ấn tay nắm cửa định bước , nhưng chộp lấy tay , tự mở lời: “ nhớ .”
Cậu dường như say, nồng nặc mùi rượu. Không uống rượu của tiểu nam sinh nào chạy đến đây làm loạn. Tôi mạnh bạo hất tay , giọng điệu cũng trở nên gay gắt: “Sao, mấy nam sinh thỏa mãn thiếu gia ?”
Ta Hỏi Gió Đêm Mượn Rượu
Cậu cúi đầu trầm thấp, với ánh mắt đong đầy ý : “Anh để tâm ?”
Tôi giận dữ bốc hỏa, tiếp tục dây dưa với , mở cửa định rời . Phó Tuần đột ngột ôm chặt eo từ phía , một tay ấn mạnh cửa đóng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xich-sat-troi-cuong-khuyen/chuong-6.html.]
“Buông !” Tôi lớn tiếng quát.
“Không chịu.” Cậu từ chối thẳng thừng, ôm càng chặt hơn.
Tôi cố sức bẻ tay . Cậu dùng lực đẩy dựa cửa thoát hiểm, một tay loay hoay móc thứ gì đó trong túi .
Không lâu , lấy điện thoại , mở khóa bằng một tay, cho xem camera giám sát khách sạn.
Hôm đó, khi Phó Tuần khách sạn, đưa cho nam sinh một khoản tiền, bảo tự tìm phòng mà ở, còn thì ở cầu thang, ngoài cửa. Không lâu , gọi lái xe về.
“Hứa Tễ, nam sinh nào khác, chỉ cần . Các đoạn camera giám sát khác cũng giữ , thể xem từ từ. Tôi đến quán bar chỉ uống rượu, hề làm bậy.” Cậu cúi đầu cọ cọ gáy , giọng điệu tủi , như đang làm nũng: “Bảo bối, thật sự nhớ , nhớ đến phát điên, thể thiếu .”
“Anh , cứu em , ?”
Cơ thể kiểm soát mà run rẩy một cái. Phó Tuần thường gọi là ‘’. Cậu hoặc gọi tên , hoặc gọi là ‘bảo bối’, ‘bà xã’, ‘baby’, ‘cưng ’. Còn ‘’ thì, chỉ gọi một duy nhất.
Nửa năm , khám sức khỏe phát hiện một khối u trong não. Bác sĩ phẫu thuật rủi ro lớn, nhưng nếu cắt bỏ thì lâu sẽ liệt.
Cuối cùng vẫn chọn phẫu thuật.
Trước khi phẫu thuật, Phó Tuần nắm tay , với : “Anh ơi, đừng sợ.”
Tôi tưởng đang an ủi đừng sợ ca phẫu thuật. Mãi đến khi khỏi phòng mổ, bà Lâm , ngày phẫu thuật, Phó Tuần với bà nhiều lời khó hiểu, giống như đang chuẩn hậu sự.
Tôi mới , đừng sợ, là đừng sợ việc, dù xuống Hoàng Tuyền, sẽ để một .
Tôi rõ Phó Tuần giỏi nhất là thao túng lòng , mềm lòng, nên cố ý dùng chuyện đó để kích động . Và cũng , nếu đồng ý, cũng nhiều cách khác.
Dù là giam cầm, uy hiếp, cũng hề quan tâm. Mục đích của đơn giản, chính là buộc ở bên cạnh . bây giờ tham lam hơn, chỉ ở bên cạnh đơn thuần như nữa.
Những thủ đoạn đó chỉ khi bất đắc dĩ mới dùng, còn bây giờ thủ đoạn của cao tay hơn.
Phó Tuần phía thêm gì, chỉ liên tục mớm hôn gáy , hai tay siết chặt lấy eo .
“Được.” Tôi vuốt ve từng vết sẹo ghê rợn cổ tay Phó Tuần, mở lời đồng ý với . như , Phó Tuần nhiều cách để giữ bên .