Xây Dựng Cơ Bản Triều Dâng - Chương 15 Mất mặt

Cập nhật lúc: 2026-05-05 02:58:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn Ong Hôn, bưng chén đá khỏi hang, bên trong là một chén canh xương hầm.

 

Gặp ai, bé cũng giơ chén lên cao: “Ca làm cho canh xương hầm đó! Ngon lắm!”

 

Không ai hiểu vì một đứa trẻ nhút nhát như thói quen khoe ca kỳ lạ.

 

Thật , cũng dễ hiểu. Trong lòng Ong Hôn, duy nhất là Trang Vũ. Trước đối xử tệ, bé đau lòng. Nhất là khi khác Vũ bắt nạt bé, bé càng buồn.

 

Giờ Vũ chỉ cần đối một chút, bé cho cả thế giới .

 

Trẻ con tự kỷ thường những suy nghĩ kỳ lạ.

 

thì, hiện tại bé chỉ : ca bé làm canh cho bé uống, cướp quả mọng của bé.

 

Chỉ là, bé cứ giơ một chén “nước” lên khoe, khác chẳng hiểu gì.

 

Ong Hôn thấy buồn. Canh ngon thế mà ai hiểu. Bé nhút nhát, dám mở miệng giải thích.

 

Ong Hôn suy nghĩ một lúc, quyết định đến khu hang tập thể. Những duy nhất mà bé dám chuyện một chút chính là những đứa trẻ đáng thương giống như bé, cùng sống trong cảnh khốn khó.

 

Trong khi đó, Trang Vũ thành việc ngâm ớt cay bình nước muối, đậy nắp cẩn thận và đặt góc hang. Muối phơi khô cũng cất chiếc bình đá mới đục, đặt cạnh đó.

 

Nhìn những chiếc bình xếp gọn gàng, cảm thấy hài lòng. Ít nhất, từ giờ muối và ớt ngâm để ăn, cần như Kim Ngô Bộ, l.i.ế.m đá muối để lấy vị mặn.

 

Gật đầu mãn nguyện, bắt đầu làm thùng nuôi ong cho Ong Hôn.

 

May mà hồi nhỏ, khi sống ở vùng quê, thường đến một đạo quán cũ kỹ. Vị đạo sĩ già ở đó giỏi nghề mộc, thường dùng gỗ làm thùng và dụng cụ mà cần đến đinh. Thấy thú vị, Trang Vũ học theo. Ông lão còn khen năng khiếu, đó cũng là lý do hai trở nên thiết.

 

Cuối cùng, khi qua đời, vị đạo sĩ cô đơn trao cho quyển Đạo Tạng.

 

Sau khi thành thùng nuôi ong, Trang Vũ bước khỏi hang và sững cảnh tượng mắt.

 

Bên ngoài hang, một nhóm trẻ con ăn mặc rách rưới đang vây quanh chiếc nồi đá lớn tỏa mùi canh xương hầm thơm lừng. Mỗi đứa đều cầm một vỏ sò, mắt rời khỏi nồi canh.

 

Ong Hôn cúi đầu thấp hơn nữa, sợ hãi về phía Trang Vũ: “Là bọn họ tự đến, gọi họ .”

 

Thì , bé chỉ khoe với mấy đứa bạn ở hang tập thể rằng ca nấu canh cho bé uống. Kết quả là cả nhóm bạn cũ kéo đến.

 

Trang Vũ nhếch mép , lũ trẻ thèm thuồng sợ hãi.

 

Quả thật, chúng lý do để sợ, Vũ từng nổi tiếng là “tiểu lưu manh”, chuyên bắt nạt trẻ con. Chúng nghĩ chắc chắn sẽ dùng gậy đuổi . Dù Ong Hôn ca cướp quả mọng, còn cho ăn, chúng vẫn dám tin.

 

Trang Vũ nồi canh còn đầy, và hai đứa nhỏ thể uống hết. Hơn nữa, với thời tiết , canh sẽ hỏng nếu để qua đêm.

 

Cậu vẫy tay: “Lại đây .”

 

Lũ trẻ ngơ ngác, dám tin. Khi Trang Vũ múc đầy canh từng vỏ sò cho chúng, chúng vẫn phản ứng kịp.

 

Nồi canh cao gần bằng mấy đứa trẻ, nên yên tâm để chúng tự múc. Cậu đành giúp từng đứa một.

 

Lũ trẻ vẫn nửa tin nửa ngờ: Vũ thật sự cho chúng uống canh ?

 

mùi thơm chiến thắng sự nghi ngờ. Chúng uống một ngụm, mắt lập tức sáng lên, quả nhiên ngon như Ong Hôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xay-dung-co-ban-trieu-dang/chuong-15-mat-mat.html.]

 

“Cảm ơn Vũ ca ca.” Tiếng đồng thanh non nớt vang lên.

 

Trang Vũ sững , bật : “Không đủ thì đến, còn cả một nồi to.”

 

Khi lũ trẻ ở hang tập thể đang vui vẻ uống canh xương hầm, thì ở phía bên , tộc trưởng Kim Ngô Bộ và vu sư đang cau mày lo lắng. Vấn đề thiếu lương thực ngày càng nghiêm trọng, nhưng họ vẫn tìm cách giải quyết.

Một nhóm trẻ con mặc da thú rách rưới, tóc tai bù xù, vây quanh nồi canh xương hầm. Bụng đứa nào cũng phình lên vì ăn no, lâu chúng mới ăn một bữa như .

 

Trang Vũ chút lo lắng, nhưng đám “củ cải nhỏ” chẳng vẻ gì là gặp vấn đề.

 

Cách đó xa, một đứa trẻ đội mũ da thú đang nuốt nước miếng thèm thuồng. Dù xa, nó vẫn ngửi mùi thơm từ nồi canh. Trong tay cầm vỏ sò, nó l.i.ế.m lấy l.i.ế.m để như thể thể đoán hương vị món ăn.

 

ăn, nhưng nấu là Vũ, mà nó ghét nhất.

 

Trong lòng giằng xé, khác uống hết chén đến chén khác, nó nếu nhanh thì sẽ hết phần.

 

“Mặc kệ!”nó c.ắ.n răng, giấu mũ da , lăn một vòng xuống đất để làm trông thật lấm lem. Giờ thì nó cũng là một đứa trẻ ở hang tập thể.

 

Giơ vỏ sò lên, nó chạy về phía hang của Vũ.

 

Trang Vũ đứa trẻ cúi đầu, giơ vỏ sò chờ múc canh, khỏi bật . Làm dơ một chút thì tưởng nhận ? Chẳng chính là đứa trẻ cưỡi nai ngang qua hang mười ba hôm nay ?

 

Tiểu Da Mũ đỏ mặt vì hổ. Nó giả làm trẻ nghèo để xin ăn từ đây nó luôn chỉ trích.

 

Mặc kệ, vì đồ ăn nên nó chấp nhận.

 

đúng lúc đó, Trang Vũ : “Ngươi hôm nay cứ quanh quẩn cửa hang , Tiểu Da Mũ?”

 

Vỏ sò rơi xuống đất. Bị nhận ! Quá mất mặt! Trước luôn chê bai Vũ, giờ đến xin ăn.

 

Tiểu Da Mũ đỏ bừng mặt, đầu bỏ chạy. Nó từng khinh thường Vũ, giờ thấy trong tình cảnh , thật chịu nổi.

 

Trang Vũ định múc canh cho nó, nhưng thấy nó chạy mất thì cũng ngạc nhiên. Sao uống nữa? là một đứa trẻ kỳ quặc.

 

Tiểu Da Mũ chạy xa, hổ tức giận. Bị Vũ xem thường ư? Hừ, chỉ là canh xương thôi, nó cũng nấu!

 

Thế là nó bắt đầu tự nấu canh xương. khi canh sôi, nó háo hức uống thử, và lập tức phun . Đây là cái gì ? Sao khác hẳn canh của Vũ? Dù từng uống, chỉ ngửi mùi thôi cũng thấy thèm.

 

Thì nó chỉ đun nước rửa xương, cho muối, nên tanh và hôi làm ngon ?

 

Trước hang của Trang Vũ, đám trẻ ăn no vẫn rời . Chúng bắt đầu giúp Vũ bắt sâu vườn ớt cay.

 

Thế giới t.h.u.ố.c trừ sâu, nên sâu nhiều.

 

Trang Vũ ngạc nhiên: uống canh xong, chúng giúp bắt sâu coi như trả công ?

 

Một đội bắt sâu nhỏ đang hình thành.

 

Cậu chỉ dặn chúng đừng giẫm lên mầm cây, hang mang thùng nuôi ong . Gọi Ong Hôn đến, khuyên mãi bé mới chịu đưa đàn ong mật thùng.

 

Ong Hôn thể thu hút nhiều ong như là nhờ một con ong chúa loài sinh vật kỳ lạ trở thành bạn của bé.

 

Ong Hôn nỡ rời ong chúa, nhưng Trang Vũ trấn an: “Chúng chỉ nuôi chúng bên trong, để chúng rời xa ngươi .”

Loading...