Xấu Ca Nhi Làm Ruộng Kí - Chương 5: Thu Hoạch Bất Ngờ Nơi Rừng Núi

Cập nhật lúc: 2026-01-16 15:00:39
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ thấy cách Hứa Thanh xa, giữa những lùm cây một con đại bạch thỏ béo mầm, , bởi vì sống trong rừng lâu ngày nên nó biến thành một con thỏ xám lớn !

Bất quá những điều đó đều quan trọng, trong mắt Hứa Thanh lúc chỉ còn thịt thỏ kho tàu, thỏ xào lăn, thỏ cay cùng đủ loại món ngon làm từ thịt thỏ. “Ực...” Nghĩ đến những mỹ vị , y bắt đầu kìm lòng mà nuốt nước miếng.

“Một con thịt kho tàu đang chờ !!”

Hứa Thanh lặng lẽ lấy cây cung tiễn mà cha y dùng để săn năm xưa, kéo căng dây cung, nhắm thẳng con thỏ xám lớn đang mải mê gặm nhấm thứ gì đó!

“Vút... vút...!!”

Hứa Thanh vui sướng chạy lên phía , nhấc con thỏ béo c.h.ế.t thẳng cẳng đất lên, hài lòng lắc lắc: “Khá lắm, con ít nhất cũng mười mấy cân chứ! Ân, vặn buổi tối thể đưa một nửa cho Tạ a yêu và nếm thử đồ tươi.”

Thuận tay ném con thỏ gian, Hứa Thanh cũng vội rời . Y xổm xuống, dùng tay bới bới mấy thứ mà con thỏ gặm lúc nãy. Con thỏ ăn thì chắc chắn độc, chừng còn bất ngờ khác.

“Di! Đây là lá sơn tham?!”

Quả nhiên, giữa đống lá vụn mà con thỏ để một mẩu nhỏ khiến Hứa Thanh trông quen mắt. Y nhặt mảnh lá vụn lên ngửi thử: “Không sai, đây chính là sơn tham! Ha ha, may mà hồi đại học chọn chuyên ngành thực vật học, nếu thì bỏ lỡ một kho báu !”

Chẳng bao lâu , Hứa Thanh tìm thấy củ sơn tham con thỏ gặm lá nham nhở cách đó xa. Sơn tham là nhân sâm mọc hoang dã trong núi, là một loại trung d.ư.ợ.c liệu quý báu, giá trị xa xỉ, còn gọi là nhân sâm, bổng trùy, thần thảo, địa tinh... “Củ chắc đến năm mươi năm, nhưng gặp cũng là cơ duyên lớn !”

Y cẩn thận đào củ sơn tham lên, dùng một chiếc lá lớn hái bên cạnh bao thật kỹ mới bỏ gian. Đây chính là bạc trắng cả đấy, thật cẩn thận. Cầm lấy cung tiễn đất, Hứa Thanh tâm tình vui vẻ tiếp tục tiến về phía .

Nơi đại khái mới chỉ là rìa ngoài của ngọn núi, tức là cũng chỉ tiến xa hơn nơi cha y thường săn một chút. “Xem phụ của nguyên vẫn sâu, đây mới chỉ là bên ngoài thôi.”

Càng về phía , chủng loại cây cối càng nhiều, tuổi đời cũng lâu năm hơn. Trên mặt đất, cỏ dại mọc cao đến tận thắt lưng Hứa Thanh, điều chứng tỏ nhiều năm qua mấy sâu trong núi. Bất đắc dĩ, Hứa Thanh chỉ thể chặt một cành cây để làm gậy dò đường.

“Ân, mùi vị là?”

Hứa Thanh dừng bước, ngửi thấy trong khí truyền đến một mùi hương tê dại quái dị. Nhất thời y nhớ là thứ gì, bèn theo mùi hương đó và tìm thấy một cái cây —— “Đây là, cây hoa tiêu!!”

Hứa Thanh cảm thấy đôi mắt như những quả nhỏ kết đầy cây làm cho lóa mắt! Trời mới mỗi ngày chỉ ăn thức ăn nấu với muối đối với một thích khẩu vị đậm đà như y khó chịu đến nhường nào!

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hoa tiêu chính là thứ gia vị tuyệt hảo để tăng hương vị món ăn. Tay chân Hứa Thanh kích động để cho hết, y nhảy cẫng lên, chạy quanh cây hoa tiêu.

“Cái làm mang đây? Đào ư?!”

Nghĩ nghĩ thấy , cái cây tuổi đời khá lâu . “Di, đây là mầm hoa tiêu ?!” Vốn dĩ đang tràn đầy tiếc nuối, Hứa Thanh bỗng cảm thấy thứ gì đó quẹt gấu áo . Quay , y thấy cách cây hoa tiêu lớn xa mấy cây hoa tiêu con nhỏ hơn nhiều, trong đó một cây chỉ cao đến đùi Hứa Thanh, chính là nó quẹt áo y.

Hứa Thanh vui mừng khôn xiết, nhe răng hì hì. Y hái sạch những quả hoa tiêu cây lớn và các cây xung quanh ném gian, cuối cùng để mấy cây hoa tiêu lớn trụi lủi đón gió. Y dùng chiếc cuốc lấy từ gian , hì hục đào bới một hồi mới lấy mấy cây mầm hoa tiêu nhỏ. Sau khi thỏa mãn bỏ cả mầm cây lẫn cuốc gian, y ngước trời.

Sắc trời bắt đầu tối dần, ở nhà còn heo con đang chờ cho ăn, hơn nữa cảm thấy thu hoạch hôm nay quá đủ, Hứa Thanh quyết định về.

Khi sắp khỏi núi, y lấy sọt và liềm từ gian . Y cần cắt một ít cỏ heo đường xuống núi, nếu lũ heo sẽ bỏ đói. Đói bụng nghĩa là chúng sẽ gầy , mà gầy nghĩa là cuối mùa đông tới y sẽ một con heo ăn Tết béo mầm! Đây là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng!!

Khi y về đến nhà, cho lũ heo con đang kêu “hừ hừ” kháng nghị vì đói ăn xong và bước khỏi chuồng, đồng hồ đại khái điểm bảy giờ tối. Trời vẫn còn mờ sáng, rõ đường , y tranh thủ mang thỏ sang cho Tạ a yêu sớm một chút.

Thế là Hứa Thanh nhanh nhẹn lấy con thỏ xám lớn từ gian , thuần thục lột da, xử lý nội tạng. Hồi ở mạt thế, khi dị năng gian thức tỉnh, việc giặt giũ nấu nướng trong đội cơ bản đều do một y đảm nhiệm. Cũng thôi, nếu y nấu ăn ngon thì đội cũng chẳng giữ y làm gì.

Hơn mười phút , Hứa Thanh dùng giỏ tre đựng nửa con thỏ, bên đậy một lớp cỏ làm nắp, khóa cổng viện về phía trong thôn.

Lúc trời muộn, làm nông đều về nhà, hơn nữa hôm nay những lính trở về cũng ít, đường càng gặp ai, điều giúp y tránh ít phiền phức.

“Cộc cộc, Tạ a yêu nhà ? Con là Thanh Ca Nhi đây!”

Hứa Thanh gõ cửa xong, chụm hai tay miệng hà . Tuy là cuối đông nhưng ban đêm vẫn còn khá lạnh.

“Tới đây, tới đây!”

Theo tiếng đáp của Tạ a yêu, một lát cửa mở .

“Thanh Ca Nhi đấy , mau , mau , cẩn thận kẻo cảm lạnh, tiết trời hôm nay vẫn ấm hẳn !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xau-ca-nhi-lam-ruong-ki/chuong-5-thu-hoach-bat-ngo-noi-rung-nui.html.]

Tạ a yêu mở cửa thấy dáng nhỏ gầy của Thanh Ca Nhi đeo cái rổ, đang chụm tay hà , lập tức quở trách.

“Dạ thôi, con mang cho chút đồ về ngay ạ.” Hứa Thanh nhét cái rổ tay Tạ a yêu, nhân lúc bà còn kịp phản ứng, y liền co chân chạy biến mất nơi ngã rẽ cuối thôn.

“Cái đứa nhỏ !”

Tạ a yêu dở dở , đóng cổng viện . Bà và Tạ a thúc đang chuẩn nấu cơm, tiếng Hứa Thanh mới vội vàng chạy .

“Thanh Ca Nhi ?”

Tạ a thúc thấy Tạ a yêu xách một cái giỏ của nhà , chút thắc mắc.

“Đứa nhỏ đó bảo mang đồ cho chúng , nê, nhét tay xong là chạy mất hút, cứ như con cá chạch trơn tuột !”

Tạ a thúc đỡ lấy cái giỏ từ tay bạn già, còn mở nắp cỏ ngửi thấy một mùi m.á.u tươi! Ông vội vàng nhấc nắp lên: “Nha, đứa nhỏ ! Đây là thịt thỏ mà!”

Tạ a yêu đang nhặt rau vội vàng ghé xem, chẳng , nửa con thỏ đang gọn trong rổ!

“Trời đất, đứa nhỏ lấy thế?!” Tạ a yêu vội lấy cái rổ, chẳng thấy vui mừng mà chỉ lo lắng: “Không , hỏi cho rõ ràng!”

Nói xong, Tạ a yêu sốt sắng định ngoài.

“Tôi , muộn thế , thì cũng để mai chứ!”

Tạ a thúc giữ lấy vợ : “Thanh Ca Nhi mang sang thì chứng tỏ nó . Không yên tâm thì mai sớm là , đêm hôm khuya khoắt, Thanh Ca Nhi vẫn còn là ca nhi gả, đừng để xảy chuyện gì kẻo lời tiếng !”

“Cũng đúng! nếu thật sự chuyện gì thì làm đây!” Tạ a yêu vẫn yên tâm.

“Thịt thỏ mang giếng treo cho lạnh, sáng mai bà tìm Thanh Ca Nhi hỏi cho rõ. Con thỏ rõ ràng là một nhát chí mạng, kỹ thuật cũng giống cha của Thanh Ca Nhi năm xưa đấy.”

Tạ a thúc gật đầu: “Được , bà , nhặt rau tiếp cho.”

Còn bên , Hứa Thanh đang ngon lành thưởng thức món thỏ xào hoa tiêu: “Đây mới là nhân sinh chứ!” Vỗ vỗ cái bụng nhỏ tròn vo, Hứa Thanh cảm thán.

Nghỉ ngơi một lát, Hứa Thanh thu dọn bát đũa, đem bộ hoa tiêu hái hôm nay đổ một cái nia lớn, trải phẳng . Phải để cho ráo nước mới đặt lên bếp lò hoặc phơi nắng cho khô, đó nghiền thành bột mới dùng lâu dài.

Còn mầm hoa tiêu, hôm nay muộn, bên ngoài cũng rõ, cứ tạm để trong gian .

Sau khi tắm nước nóng sảng khoái, phơi quần áo xong, y dùng linh tuyền pha với nước ấm để rửa mặt. “Ân, còn cảm giác đau rát và ngứa ngáy như mấy ngày nữa, xem độc tố thanh lọc gần hết, mấy nốt mụn còn chắc lâu nữa sẽ khỏi thôi.”

Cảm thấy vô cùng thỏa mãn, Hứa Thanh ngáp một cái, rúc trong chăn, quấn thành một cục tròn vo, chẳng mấy chốc trong phòng vang lên tiếng ngáy nhỏ ngọt ngào.

Tạ a yêu cả đêm ngủ ngon, sáng sớm dậy nấu xong bữa sáng gọi Tạ a thúc đang ngủ say như c.h.ế.t dậy.

“Cơm xong , sang nhà Thanh Ca Nhi một chuyến, ông mau dậy mà ăn kẻo nguội.” Nói xong bà cũng chẳng đợi Tạ a thúc đang ngơ ngác phản ứng, bước khỏi phòng, kéo thùng nước treo giếng lên, lấy miếng thịt thỏ bỏ cái giỏ hôm qua Hứa Thanh mang sang. Nghĩ một hồi, sợ Thanh Ca Nhi ăn sáng, bà lấy thêm mấy cái bánh bao ngô bàn hướng về phía nhà Hứa Thanh mà .

Lúc Hứa Thanh vẫn còn đang say giấc nồng trong chăn, Tạ a yêu sắp đến.

“Cộc cộc cộc, Thanh Ca Nhi? Dậy ? Thanh Ca Nhi!!”

“Cộc cộc cộc...”

“... Cộc cộc cộc...”

“Ân...? Có gõ cửa ...”

Hứa Thanh mơ màng dụi mắt, loáng thoáng thấy gọi tên .

“Thanh Ca Nhi?!!” Tạ a yêu bỏ cuộc tiếp tục gọi, bà chẳng quan tâm Thanh Ca Nhi đang ngủ , làm rõ lai lịch miếng thịt thỏ , bà một khắc cũng yên lòng !

“Thanh Ca Nhi?! Dậy thôi!!”

EPUB_CHAPTER_SPLIT

Loading...