Xấu Ca Nhi Làm Ruộng Kí - Chương 26: Nỗi Lòng Người Cha Và Bi Kịch Nơi Trấn Nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-01-16 15:01:05
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, ngữ khí chuyện của Tạ a thúc còn vẻ sảng khoái như mấy ngày , hơn nữa mắt còn vương chút quầng thâm mệt mỏi, xem hai ngày nay ông cũng nghỉ ngơi . Tạ a thúc thành thế , Tạ a yêu chẳng là... Hứa Thanh dám nghĩ tiếp nữa, y gật đầu với Tạ a thúc mặt: “Con , thúc mau bận việc .”

Tạ a thúc mang theo thần sắc mệt mỏi Hứa Thanh nhà chính. Mấy ngày nay ông thực sự nghỉ ngơi t.ử tế, mấy ngày thì bận rộn lo hôn sự cho Hứa Thanh và Lý Trường Phong, còn hai ngày nay, ôi...!

Hứa Thanh bước nhà chính thấy Tạ a yêu đang gục đầu đó, cả toát vẻ t.ử khí trầm trầm. Y nhẹ tay nhẹ chân đặt chiếc bình lên bàn, đến bên cạnh Tạ a yêu xuống: “Tạ a yêu...” Y từng thấy Tạ a yêu như thế bao giờ, phảng phất như trời sập xuống , xem chuyện của Tạ ca nhi thực sự lớn!

Hứa Thanh gọi liên tiếp vài tiếng, Tạ a yêu mới lấy tinh thần, chậm rãi ngẩng đầu lên. Vừa ngẩng đầu, dáng vẻ làm Hứa Thanh giật : đôi mắt sưng đỏ, bọng mắt hiện rõ, sắc mặt tiều tụy vô cùng, đôi mắt càng thêm vẻ u ám, tuyệt vọng.

Tạ a yêu Hứa Thanh đang đầy vẻ quan tâm mặt, hồi lâu mới cất lời, âm thanh phát khàn đặc, như tiếng cửa gỗ lâu ngày mở.

“Thanh Ca Nhi tới , Tạ a yêu bộ dạng , con đừng sợ nhé. Con và Trường Phong sống thế nào? Có quen ?” Tạ a yêu nheo đôi mắt sưng húp vì Hứa Thanh, giọng điệu tuy yếu ớt nhưng vẫn tràn đầy sự quan tâm.

Hứa Thanh nắm lấy bàn tay đang run rẩy tự chủ của Tạ a yêu, trong lòng thấy xót xa vô cùng: “Tốt, lắm ạ. Tạ a yêu, ngài làm ? Có chuyện gì ngài đừng nén trong lòng, nén sẽ khó chịu lắm.” Tạ a yêu Hứa Thanh y và Lý Trường Phong vẫn , trong lòng cũng thấy yên tâm đôi chút, nhưng nghĩ đến đứa con ca nhi mệnh khổ của , ông kìm mà nghẹn ngào.

“Rốt cuộc xảy chuyện gì? Ngài , con thể giúp gì đó.”

“Đời của , rốt cuộc là tạo nghiệt gì cơ chứ! Để Tạ ca nhi nhà chịu cái tội !”

Hóa hai ngày , ông và Tạ a thúc nhận tin nhắn từ ca nhi nhà , bảo họ lên trấn một chuyến. Họ cứ ngỡ là ca nhi nhớ nhà, nên mang theo những thứ đồ ăn mà Tạ ca nhi thích trồng trong nhà lên nhà họ Mã trấn.

khi đến nhà họ Mã, đầu tiên họ gặp là phu phu nhà họ Mã. “Các tới ? Còn mang theo thứ gì thế ! Ngồi .” Mã a yêu liếc chiếc túi xám xịt trong tay Tạ a thúc, trong mắt hiện lên một tia kiên nhẫn. Lần nào tới cũng mang mấy thứ đồ Tạ ca nhi thích ăn, thì chẳng nuốt nổi miếng nào, cũng chẳng đổi sang thứ gì khác.

Mã lão hán chào hỏi Tạ a yêu và Tạ a thúc xuống. Ông tuy là câm, nhưng gia đình mấy đời nay dựa cửa hàng tạp hóa trấn để mưu sinh, lúc làm ăn thì cuộc sống cũng dư dả, lúc thu nhập kém thì vẫn đủ ăn đủ mặc.

Tạ a yêu xuống mà thấy ca nhi nhà , liền thuận miệng hỏi Mã a yêu: “Tiểu Vũ và Phú Quý nhà ?” Tạ ca nhi tên là Tạ Vũ, chồng tên là Mã Phú Quý, hiện tại cửa hàng tạp hóa trong nhà do Mã Phú Quý tiếp quản.

Mã a yêu nhướng mày, phủi phủi lớp bụi tồn tại , hất hàm : “Tạ Vũ đang trong phòng kìa, hai năm nay thể nó càng ngày càng kém. Còn Phú Quý nhà đương nhiên là bận việc ở cửa hàng .” Lúc nếu vì Phú Quý nhà trúng nhan sắc của Tạ Vũ, bản trúng điểm con cái nhà nông dễ sinh đẻ, thì chẳng cưới về một kẻ “quý tộc” đẻ trứng còn ốm đau bệnh tật thế !

Tạ a yêu đè bàn tay đang định nổi giận của Tạ a thúc xuống vì ngữ khí của Mã a yêu, nén cơn giận trong lòng, gượng với Mã a yêu: “Hóa , hèn chi nhờ nhắn tin cho chúng , chắc là nó bệnh nhớ nhà .” Ca nhi nhà ông gả tới đây mấy năm vẫn sinh mụn con nào cho nhà họ Mã, thể cũng vì tâm bệnh mà thường xuyên khỏe.

“À, Tạ Vũ nhắn tin cho các , là bảo nhắn đấy.” Ánh mắt Mã a yêu lộ vẻ bất đắc dĩ: “Người sáng suốt lời mập mờ, hôm nay cả hai đôi phu phu chúng đều ở đây, nhân lúc , chúng bàn chuyện của bọn trẻ .”

Tạ a yêu bản năng cảm nhận chuyện sắp tới tuyệt đối chuyện lành gì!

“Nhà chúng cũng chỉ một mụn con trai, Phú Quý đứa nhỏ các cũng đấy, nó thật thà. ca nhi nhà các gả đến nhà họ Mã bao nhiêu năm nay vẫn con, thể càng ngày càng kém, chuyện ...!” Mã a yêu oán trách tự trách: “Phú Quý nhà cũng còn nhỏ nữa, cháu trai giờ là cha của ba đứa nhỏ đấy!” Mã lão hán từ đầu đến cuối phản ứng gì, xem cũng là đồng tình với vợ.

“Bà cái gì?! Nhắc nữa xem? Ca nhi nhà chúng tại thể càng ngày càng kém hả?! Chẳng tại bà ngày nào cũng gây khó dễ !” Tạ a thúc đập bàn phắt dậy, gầm lên với Mã a yêu đang lải nhải, khiến Mã a yêu và Mã lão hán giật nảy .

Tạ a yêu cũng giận chịu nổi. Nếu vì Mã a yêu lời đồn thổi, bắt Tạ Vũ uống cái thứ “canh tống tử” gì đó, thì căn cơ thể của ca nhi nhà ông ngày càng suy kiệt như !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xau-ca-nhi-lam-ruong-ki/chuong-26-noi-long-nguoi-cha-va-bi-kich-noi-tran-nho.html.]

“Mọi làm thế ?” Một hán t.ử cao gầy bước phòng Mã a yêu và . Mã a yêu thấy hán t.ử bước liền bắt đầu tru tréo: “Con trai ơi! Hai vợ chồng già nhà họ Tạ làm nhà tuyệt tự tuyệt tôn đây !”

Mã Phú Quý vội vàng tiến lên đỡ Mã a yêu, trấn an vài câu mới sang phía Tạ a yêu và Tạ a thúc: “Nhạc phụ, nhạc , hai đến từ bao giờ thế?”

Tạ a thúc gì, trừng mắt Mã a yêu đang trốn lưng Mã Phú Quý. Tạ a yêu nghĩ đến ca nhi nhà , sắc mặt cũng chẳng gì: “Mới tới một lát.”

“Trừng mắt làm gì?! Tôi vốn dĩ sai ! Bao nhiêu năm nay đến cái trứng cũng đẻ nổi! Ái chà! Con trai ơi!!” Tạ a yêu thực sự nổi nữa, tiến lên gạt Mã Phú Quý đang tiện tay, trực tiếp giáng một cái tát mặt Mã a yêu, khiến bà đau đớn kêu gào gọi Mã Phú Quý!

Mã lão hán bên cạnh lập tức che chắn mặt Mã a yêu, sức khua tay múa chân với Tạ a yêu, trong mắt tràn đầy vẻ khiển trách, xem là bất mãn với hành động của Tạ a yêu.

“Dám con ca nhi nuôi lớn như ngay mặt , bà đúng là thiếu đòn!” Tạ a yêu chẳng sợ Mã lão hán, còn Mã Phú Quý là phận vãn bối, tuyệt đối dám động thủ với ông và Tạ a thúc, bằng chuyện truyền ngoài, cái tiệm tạp hóa cũng đừng hòng làm ăn gì nữa!

Mã a yêu che cái má tát nóng rát, nổi trận lôi đình: “Tôi cứ đấy thì ?! Tôi sai ?! Nó gả đến nhà họ Mã bao nhiêu năm mà chẳng đẻ nổi cái trứng nào! Lần đến cái trứng cũng chỉ là một đứa ca nhi! Bây giờ ca nhi của bà cũng giống hệt bà thôi!! Á á á!!”

“Dám vợ con lão t.ử như thế, bà sống đủ ?!” Tạ a thúc một chân đá văng Mã lão hán, đôi tay rắn chắc trực tiếp nhấc bổng Mã a yêu lên, một tay bóp chặt lấy cổ bà !!

Mã Phú Quý vốn dĩ tiện can thiệp chuyện của bậc trưởng bối, nhưng thấy nhấc bổng lên trung như , cũng chẳng màng lễ nghĩa mà lao giằng co với Tạ a thúc!

Hán t.ử nhàn hạ trấn so với nông dân, cả Mã Phú Quý và Mã lão hán cộng cũng thể cứu Mã a yêu từ tay Tạ a thúc. Khi Tạ a yêu thấy sắc mặt Mã a yêu bắt đầu tái xanh, định bảo chồng buông tay thì một giọng ôn hòa nhưng yếu ớt vang lên khiến Tạ a thúc nới lỏng tay: “A phụ, thôi ạ.”

Tạ ca nhi trông giống Tạ a yêu, chỉ là dáng gầy gò hơn một chút, sắc mặt tái nhợt. Vì thường xuyên đau ốm, ở trong phòng lâu ngày nên mang một vẻ bệnh hoạn, hèn chi lúc thể gả lên trấn. giờ đây Tạ a yêu hối hận vì gả con đến nơi , ông đau lòng tiến lên ôm lấy Tạ ca nhi: “Con đứa nhỏ , thể còn khỏe, ngoài làm gì!”

Tạ ca nhi tham luyến ấm của cha : “Con thấy động tĩnh bên lớn quá, sợ xảy chuyện, cha cũng tính tình nóng nảy của a phụ mà.” Gả đến nhà họ Mã bao nhiêu năm, tính nết của phu phu nhà họ Mã, mà cha cũng là cực kỳ bênh vực con cái, hai bên đụng chắc chắn sẽ chuyện.

“Tiểu Vũ, thể , về phòng .” Mã Phú Quý đỡ Mã a yêu mới hồn xuống, với Tạ ca nhi.

Tạ ca nhi thu nụ dành cho cha , Mã Phú Quý với ngữ khí lạnh nhạt: “Ngủ nhiều quá nên ngoài dạo một chút. A phụ, a ma, hôm nay nắng , bồi con ngoài dạo , lâu con lên phố.”

Tạ a yêu và Tạ a thúc mà lòng đau như cắt, còn quản gì đến sắc mặt của nhà họ Mã phía , nhẹ nhàng nắm lấy tay Tạ ca nhi, thèm đầu thẳng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ra đến phố, Tạ ca nhi tuy dạo thêm một chút nhưng thể đau ốm lâu ngày cho phép quá xa. Tạ a yêu thấy trán ca nhi nhà lấm tấm mồ hôi mỏng, lập tức tìm một quán nhỏ, gọi một ấm bình thường và một ly pha mật đường: “Nào, uống chút gì ngọt cho sức, thể sẽ bớt mệt hơn.”

Tạ ca nhi nở nụ dịu dàng, ngoan ngoãn uống ly đặc biệt mặt, đôi mắt rũ xuống tràn đầy sự cảm động. Chỉ cha ruột mới tâm ý đối đãi với như .

“Thanh Ca Nhi hôm qua thành ạ? Thân thể con nên đến xem y , a ma con lời xin với y nhé.” Tạ ca nhi lớn hơn nguyên của Hứa Thanh vài tuổi, tuy thường xuyên tỏ ý với nguyên nhưng nguyên tiếp xúc với trong thôn, đặc biệt là Tạ ca nhi – vốn nổi tiếng xinh nhất nhì vùng .

“Được , và a phụ con còn mang theo những thứ con thích ăn nhất đây, là đồ nhà trồng, hương vị giống khác !” Tạ a yêu Tạ ca nhi thấy dáng vẻ gầy gò hơn cả gặp mặt, trong mắt là sự xót xa.

đúng đúng, nếu đủ thì mang tới cho con, nhiều lắm!” Tạ a thúc lúc theo lời vợ con, Tạ ca nhi gì cũng đúng.

Loading...