Xấu Ca Nhi Làm Ruộng Kí - Chương 24: Dư Vị Ngọt Ngào Và Hũ Dưa Chua Đầu Vụ
Cập nhật lúc: 2026-01-16 15:01:02
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Trường Phong thở hổn hển ghé Hứa Thanh, tay khẽ vuốt mấy sợi tóc ướt đẫm mồ hôi của y. Cả Hứa Thanh vẫn còn chìm trong dư vị vận động và cơn buồn ngủ, mặc cho thể cường tráng đẫm mồ hôi của Lý Trường Phong ôm lấy , hồi lâu nên lời.
Lý Trường Phong ôm Hứa Thanh lật , để làm đệm thịt cho tức phụ, Hứa Thanh vẫn còn thất thần, thỏa mãn mà hôn lên vầng trán đầy đặn chút ướt át của y.
“Đỡ hơn ?”
Thấy mặt Hứa Thanh vẫn còn hồng hồng, Lý Trường Phong cẩn thận đặt y lên giường, dậy khỏi phòng, cầm một miếng vải sạch sẽ tỉ mỉ lau cho Hứa Thanh, đó sờ sờ đầu y, thấy ánh mắt trong trẻo trở .
“Tỉnh táo ?”
Nghe thấy trong giọng của Lý Trường Phong giấu vẻ đắc ý và trêu chọc, Hứa Thanh bĩu môi, tranh cãi nhiều, bây giờ y động đậy chút nào!
“Chăn với ga giường...!”
Lý Trường Phong xong giọng mềm mại của tức phụ nhà , lập tức nhanh trí bế cả lẫn chăn của Hứa Thanh lên, kéo tấm ga giường đầy dấu vết xuống, đó sự hiệu của y, trải tấm ga mới lên, lấy chăn mới giường, lôi Hứa Thanh một chút, chui trong chăn, ôm y gần ngủ gật lòng.
“Ngủ ...”
Sờ sờ chiếc mũi hồng hồng của Hứa Thanh, Lý Trường Phong chút đau lòng hôn nhẹ, hai tai đeo khuyên của y, cũng hôm nay y chịu chút đau đớn.
Hứa Thanh cựa , dụi khuôn mặt trắng nõn ửng hồng lòng Lý Trường Phong, tìm một tư thế thoải mái để ngủ tiếp. Lý Trường Phong kéo tấm chăn ấm áp, bọc kín cả y và , mồ hôi dễ cảm lạnh!
Nhìn Hứa Thanh trong lòng, khuôn mặt khỏi mụn, trong lòng Lý Trường Phong dâng lên cảm giác chua xót còn nhiều hơn cả sự kinh diễm và vui sướng khi vén khăn voan đỏ của y trong động phòng. Hứa Thanh của thật quá, đến mức giấu y , chỉ để một ngắm. Lý Trường Phong cũng , Hứa Thanh như nhất định sẽ vui vẻ, cho nên, sẽ bảo vệ y thật , cùng y hết quãng đời còn !
Sơn thôn về đêm sớm tĩnh lặng, Lý Trường Phong nhắm mắt , nhẹ nhàng thở một , ôm tức phụ ngủ say trong lòng tiến mộng .
Trưa hôm , Hứa Thanh đói đ.á.n.h thức. Y cảm thấy eo chút nhức mỏi, cựa , phát hiện cơ thể sảng khoái, cảm giác dính nhớp như khi ngủ, hôm nay Lý Trường Phong lau cho một phen, trong lòng cũng tha thứ một chút cho hành động tối qua của .
“Tên đúng là làm hòa thượng lâu quá !”
Y run rẩy dậy, cảm thấy m.ô.n.g là lạ, eo thì càng đau nhức dữ dội! “Bịch” một tiếng, Hứa Thanh vật giường, y dậy nổi!! Eo đau! Tay mỏi! Chân nhũn !! Hứa Thanh tức giận dùng tay quăng hai cuốn sách nhỏ bên gối xuống đất, đều tại cái thứ , nếu cũng sẽ giày vò thành thế !
Nghe tiếng động trong phòng, Lý Trường Phong đang nấu cháo vội vàng mở cửa .
“Tỉnh ?”
Nhìn Hứa Thanh mặt mày đỏ bừng giường, bực giận trừng mắt , Lý Trường Phong gượng sờ sờ mũi, đang chuẩn qua thì đá hai cuốn sách nhỏ Hứa Thanh ném xuống giường.
“Còn !!”
Hứa Thanh thẹn quá hóa giận Lý Trường Phong đang nhặt cuốn sách nhỏ lên .
“Ta dậy nổi!!”
Lý Trường Phong , tiện tay đặt cuốn sách lên tủ quần áo, xuống bên cạnh Hứa Thanh, hà bàn tay to cho ấm mới luồn trong chăn, xoa bóp vòng eo mềm mại của y.
Đừng , tay Lý Trường Phong sức lớn, lực đạo cũng , xoa đến mức Hứa Thanh chỉ rên rỉ thoải mái.
“Dịch qua một chút, đúng, đúng !”
“Lên một chút, đúng, lên nữa!”
Lý Trường Phong , ánh mắt tối , tay ấn theo yêu cầu của Hứa Thanh chậm rãi di chuyển lên xoa bóp.
“Chỗ ?”
Nói xong đợi Hứa Thanh trả lời, lên một chút, “Hay là chỗ ?”
Bị bàn tay to quy củ của Lý Trường Phong sờ đến mặt già đỏ bừng, Hứa Thanh nhạy cảm chút phản ứng.
“Trường Phong...”
Thanh âm làm Lý Trường Phong khẽ mỉm , trải qua một đêm tiếp xúc, đương nhiên chủ nhân của thanh âm đang cảm thấy thế nào và tâm trạng , đang lúc chuẩn tiến thêm một bước tấn công!
“Ọt ọt ọt ọt...!!”
Mặt Hứa Thanh càng đỏ hơn! Y thật sự gặp ai nữa!!
Lý Trường Phong cũng sững sờ, bụng Hứa Thanh lớp chăn, rút tay trong chăn , chút tự trách, “Ta sớm nên ngươi đói bụng ! Chờ nhé!”
Không bao lâu, Hứa Thanh ngửi thấy một mùi thơm, làm cái bụng vốn réo của y kêu to hơn!
Chỉ thấy Lý Trường Phong vững vàng bưng một chén cháo , cho dù là cháo trắng, Hứa Thanh cũng thèm thuồng vô cùng. Nhìn ánh mắt thể chờ đợi của Hứa Thanh, Lý Trường Phong đỡ y dậy, kéo chăn cho y.
“Nào, đút cho ngươi!”
Hứa Thanh đang định tự ăn, cử động cánh tay liền dừng , y mặc quần áo! Đành để Lý Trường Phong từng muỗng từng muỗng đút, bao lâu chén thấy đáy, Hứa Thanh l.i.ế.m liếm khóe miệng, y còn ăn.
“Không thể ăn nhiều, hôm nay ngươi đều ăn thanh đạm một chút!” Lý Trường Phong cũng Hứa Thanh ăn no, nhưng Tạ a yêu tối qua dặn dò , hôm nay cả ngày đều cho Hứa Thanh ăn cháo! Lý do đưa cũng làm Lý Trường Phong dù đau lòng Hứa Thanh cũng thể làm !
Hứa Thanh cũng tức giận, chỉ chút tiếc nuối cái chén Lý Trường Phong lấy . Y đầu trải qua chuyện , ăn thanh đạm một chút luôn là .
Chờ Lý Trường Phong nhà, Hứa Thanh tự chậm rãi mặc xong quần áo, đang gương đồng do Lưu a yêu tặng chuẩn chải đầu. Vừa định lấy lược gỗ thì thấy bên cạnh một cái hộp gỗ khắc hoa văn. Hứa Thanh cầm lên mở , bên trong là một đôi trâm bạc, thuần khiết mà mất vẻ tao nhã.
Đây là quà đính ước tối qua Lý Trường Phong đưa cho y. Y vốn kinh ngạc, đôi trâm bạc qua cũng bảy tám lượng, đó Lý Trường Phong đưa hết tiền của cho . Thế là lời kể của Lý Trường Phong, y cũng hiểu rõ chuyện nhà họ Lý, đó càng làm y kinh ngạc hơn là Lý Trường Phong còn đưa cho y 25 lượng bạc!
Một đôi bàn tay to từ mắt Hứa Thanh lấy qua chiếc lược gỗ, Lý Trường Phong vuốt ve mái tóc đen dài của y.
“Ta búi cho ngươi.”
Hứa Thanh buông hộp gỗ, trêu chọc Lý Trường Phong đang lóng ngóng chải đầu cho , “Ngươi đừng chải rụng hết tóc của đấy!”
Lý Trường Phong , chậm rãi gỡ mái tóc dài chút rối của Hứa Thanh. Tóc của ca nhi và khi kết hôn búi cũng khác . Trước khi kết hôn thì chỉ cần búi thành một búi, dùng đồ vật cố định là . Sau khi kết hôn thì chải thành nửa búi buộc với , đó dùng trâm hoặc thứ gì đó cố định!
Khác với tình ý triền miên của Hứa Thanh và Lý Trường Phong, khí ở nhà họ Lý thể là áp suất thấp!
“Ngươi ca nhi thành hôn với lão nhị là ‘Xấu ca nhi’ của thôn Hạnh Phúc?!” Lý lão yêu giọng điệu âm trầm tra hỏi Lý lão đại và Lý lão tam mới tỉnh rượu dậy.
Lý lão đại gật gật đầu, cũng ngờ là “Xấu ca nhi” gả mà bên ngoài đồn đại!
Lý lão tam hưởng thụ sự mát xa đầu của Lý Vương Thị, cũng gật gật đầu.
“Đây là! Đây là tức c.h.ế.t mà!” Lý lão yêu tức giận đến run rẩy. Trước khi thành hôn, lão nhị gặp mặt “Xấu ca nhi”, nghĩ đến chuyện kết ! Vậy là rõ ràng đó là “Xấu ca nhi” mà vẫn bằng lòng cưới!!
Lý tiểu ca nhi cũng vui, “Xấu ca nhi” đó xứng với nhị ca của !
Lý lão hán run run điếu thuốc, dậy cầm lấy cuốc. “Ông bạn già, ông đấy?” Lý lão yêu dậy Lý lão hán.
“Ra đồng! Còn làm gì nữa!” Nói xong cũng sắc mặt khó coi của Lý lão yêu, khỏi cửa, “Lão đại, lão tam, trong nồi cơm đấy, ăn xong đồng!” Trong nhà thiếu lão nhị, việc cũng nhiều lên.
Lý lão đại và Lý lão tam Lý lão yêu, thấy ông gì, liền bếp ăn cơm. Tối qua Trần Khải chuốc quá nhiều rượu, làm về cũng . Tức phụ của Lý lão đại và Lý Vương Thị cũng mang theo con ngoài, con của Lý lão tam còn nhỏ, Lý Vương Thị cõng.
“A ma...” Lý tiểu ca nhi tiến lên kéo tay áo Lý lão yêu. Lý lão yêu kéo một cái, hình loạng choạng, làm Lý tiểu ca nhi sợ hãi, “A ma! Người chứ?!”
“Ta thể ! Hắn ở cái nhà đến mức nào chứ! Lại tình nguyện đến nhà ‘Xấu ca nhi’ ở rể, cũng ở nhà ngoan ngoãn cưới một tức phụ!”
“Cũng tối qua các uống bao nhiêu! Đêm qua Lưu đồ tể đưa về, gọi thế nào cũng tỉnh!” Trần Khải cũng mới dậy, tức phụ của trách mắng.
“Ta là tức Lý lão tam chịu nổi! Cho nên liều mạng chuốc , ai ngờ Lý lão đại hiểu chuyện còn giúp uống! Nếu vì , Lý Trường Phong thể cửa nhà ‘Xấu ca nhi’ ?!”
Tức phụ Trần Khải kinh ngạc, “‘Xấu ca nhi’?! Chính là vị ở thôn Hạnh Phúc đó ?!”
Trong phòng truyền đến một trận tiếng bước chân, tiếp theo Trần Hồng mặt mày tiều tụy cũng Trần Khải.
Trần Khải lập tức dậy, “Tiểu Hồng, trong đỡ hơn ?!”
Trần Hồng qua loa gật đầu, “Ca, nơi Trường Phong đại ca đến ở rể là nhà của Xấu ca nhi ở thôn Hạnh Phúc ?!” Trần Khải cũng nghĩ nhiều, “Chứ còn gì nữa! Hôm qua gọi tên tân nhân chính là như , Hứa Thanh, Thanh ca nhi mà! Chẳng là ‘Xấu ca nhi’ ! Nhà ở chân núi , chỉ một nhà thôi!”
“Sao thể? Trường Phong ca đồng ý với Xấu ca nhi?!” Trần Hồng tin, Lý Trường Phong ưu tú như chọn “Xấu ca nhi” mà trong thôn ngoài thôn đều !
“Chẳng là ! Cũng Lý Trường Phong nghĩ gì!” Trần Khải lẩm bẩm, hôm qua lúc bái đường, bộ dạng của Lý Trường Phong rõ ràng là vui vẻ, hề giống ép buộc, chẳng lẽ độc lâu ngày thật sự ca nhi nào cũng coi trọng?!
“Cưới tiểu ca nhi nhà chúng còn hơn là ‘Xấu ca nhi’!”
“Trần Khải!”
“Nói cái gì bậy bạ ?!”
Một giọng là của tức phụ Trần Khải, một giọng là của Trần a yêu ngoài trở về!
Trần a yêu tiến lên một cái tát mặt Trần Khải, làm tức phụ Trần Khải và Trần Hồng sợ hãi!
“Ta bảo ngươi sửa cái miệng năng tùy tiện mà ! Đệ ca nhi của ngươi là một ca nhi trong sạch gả! Lời của ngươi nếu truyền ngoài! Ngươi bảo nó còn sống thế nào?!” Trần a yêu tát một cái là làm bộ, mà là hàng thật giá thật, mặt Trần Khải hằn một dấu tay đỏ rực!
Trần Khải cũng đ.á.n.h đến ngơ ngác, nhiều năm a ma, a phụ dạy dỗ. Đang định mở miệng, lời mắng giận dữ của Trần a yêu làm cho nghẹn .
Tức phụ Trần Khải một tát vỗ Trần Khải còn đang sững sờ, “Ngẩn làm gì?! Xin a ma, ca nhi chứ?!” Cái tát của Trần a yêu thôi cũng thấy đau, còn ngẩn đ.á.n.h nữa !
“Xin , a ma, Tiểu Hồng, , là sai! Ta sửa ! Không sửa cái miệng c.h.ế.t tiệt !” Trần Khải tự tát , xin Trần a yêu đang tức đến thở và Trần Hồng đang rưng rưng nước mắt!
Tức phụ Trần Khải mà đau lòng cũng khuyên, đây là tật ! Phải sửa! Trần a yêu Trần Khải như , trong lòng cũng đau lòng, lúc khí qua, nhưng sắc mặt vẫn thả lỏng, kéo Trần Hồng về phòng.
“Ngươi xem ngươi kìa! Mau, chườm cho ngươi!” Tức phụ Trần Khải sờ sờ khuôn mặt chút sưng đỏ của hán t.ử nhà , kéo Trần Khải về phòng.
Bị Trần a yêu kéo về phòng, Trần Hồng một lòng nghĩ đến câu của Trần Khải, ngay cả ca ca cũng nghĩ như , tại Trường Phong ca ca nghĩ tới chứ!
“Bỏ cái tâm tư đó cho !” Trần a yêu biểu cảm của ca nhi nhà liền nó đang nghĩ gì.
“A ma...” Trần Hồng nước mắt lưng tròng Trần a yêu, nhiều năm như , thể quên là quên?
Trần a yêu thở dài, “Lý Trường Phong đó là thành , con như , phẩm hạnh như , còn sợ tìm một như ý ?!”
Trần Hồng thống khổ lắc đầu, cho dù như , Lý Trường Phong cũng , mà chọn “Xấu ca nhi”! Cho dù gặp hơn, nhưng đó đều là Lý Trường Phong!
Trần a yêu bộ dạng của Trần Hồng, trong lòng chút hận sắt thành thép, trong lòng cũng chút tính toán.
Hứa Thanh hai mắt sáng rực chậu tắm mắt, “Trời ạ, ngươi làm thợ mộc thật là đáng tiếc!” Ban đầu y chỉ là oán giận một câu nhỏ, cả rã rời chỉ ngâm tắm rửa cho thật . Lý Trường Phong hiểu, liền thuận miệng hỏi một câu, y cũng thuận miệng hình dáng của chậu tắm, kết quả cả buổi chiều Lý Trường Phong liền từ núi chọn gỗ, trở về làm ngay mặt y.
Lý Trường Phong đang điêu khắc hoa văn bên ngoài chậu tắm, như mỹ quan! “Ta mười ba tuổi bắt đầu, hễ trong nhà xong việc là trộm lên trấn làm việc vặt cho thợ mộc, dần dần cũng học chút đồ đơn giản.”
Hứa Thanh nhớ tới 25 lượng bạc Lý Trường Phong giao cho tối qua, trong lòng chút chua xót, tuy rằng con nhà nông sớm gánh vác, nhưng y vẫn đau lòng cho Lý Trường Phong.
“Vậy ngươi sẽ làm những gì?” Đây chừng cũng là một con đường mưu sinh!
“Tủ quần áo, tủ bát, còn ghế đẩu, những thứ đơn giản đều sẽ làm!” Lý Trường Phong đem chậu tắm dọn chỗ nắng tan để phơi, đem gỗ trong phòng củi dọn , chẻ thành từng khối, như nhóm lửa sẽ đỡ tốn sức hơn.
Hứa Thanh nghĩ đến đồ nội thất hiện đại, đôi mắt sáng lên, nếu như đem đồ nội thất hiện đại đổi một chút bán ở nơi , đó chính là một điểm sáng lớn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xau-ca-nhi-lam-ruong-ki/chuong-24-du-vi-ngot-ngao-va-hu-dua-chua-dau-vu.html.]
Đang cùng Lý Trường Phong trao đổi, Hứa Thanh ngẩng đầu liền nghẹn lời.
Lý Trường Phong dùng sức chẻ củi, chỉ chốc lát liền cảm thấy chút nóng, thế là cởi áo ngoài, chỉ để một chiếc áo lót hở vai. Hắn giơ rìu lên, bắp tay liền hiện rõ ràng mắt Hứa Thanh, làm y nhớ tới đêm qua chính là đôi tay hữu lực đùa nghịch đến vững! Mồ hôi đầu theo khuôn mặt cương nghị của Lý Trường Phong chảy xuống, mãi cho đến ngực, cơ bụng, chảy xuống !
Hứa Thanh bất giác nuốt nước bọt. Lý Trường Phong tự nhiên cũng cảm nhận ánh mắt nóng rực đó, nhếch khóe miệng, cố ý xoay một hướng, đem thể cường tráng của hiện mắt một con sói họ Hứa nào đó, hài lòng Hứa Thanh chỉ thiếu điều chảy nước miếng!
“Vừa lòng ?” Giọng trầm thấp gợi cảm vang lên bên tai Hứa Thanh, ngay cả giọng cũng mê như . Hứa Thanh tiền đồ gật đầu, mãi cho đến khi thấy tiếng trầm thấp của Lý Trường Phong, y mới phản ứng ! Mất mặt! Thật mất mặt!
“Chờ hai ngày nữa thể ngươi thích ứng, cho ngươi, cần vội!”
Nghe lời đầy ẩn ý của Lý Trường Phong, Hứa Thanh đỏ mặt tía tai gào lên: “Ai vội! Ta mới vội!”
“Phải , vội, vội c.h.ế.t!” lời của Lý Trường Phong làm Hứa Thanh nữa bối rối, y cảm thấy quá vô lý, nhưng mà, y vốn dĩ cũng vội lắm!
Theo ánh nắng ấm áp buổi chiều chiếu lên , Hứa Thanh chút mệt mỏi, y ngáp một cái, đỡ cái eo còn rã rời, dịch m.ô.n.g ghế đẩu, Lý Trường Phong bao lâu chẻ xong hơn nửa đống củi, y chút xuất thần, “Quả nhiên trong nhà một làm lao động chính thật khác!”
Lý Trường Phong những lời , càng cảm thấy những ngày tháng một của Hứa Thanh thật là khổ! Hắn chỉ chẻ một ít củi, làm Hứa Thanh cảm động như ! (Hứa Thanh: “... Ai cảm động!”)
“Ngươi làm gì?” Hứa Thanh chút nghi hoặc Lý Trường Phong khi chất củi xong cầm cuốc.
Lý Trường Phong dùng cuốc nện chặt từng chút đất mà Hứa Thanh xới đó trong sân. Cái sân đây nên trồng rau, mùa xuân mùa mưa khá lớn, chỉ dễ đọng nước mà còn dễ làm hỏng móng nhà. thẳng , mà giảm tránh vài câu.
“Hôm qua khách đến nhiều, giẫm tới giẫm lui, cũng cần thiết nữa.” Cái “trọng” đương nhiên là Hứa Thanh, còn những chuyện khác Lý Trường Phong làm y bận tâm.
Hứa Thanh “vườn rau” trong sân giẫm lỏng lẻo, trong lòng cũng đồng ý với lời của Lý Trường Phong. mà, y nhớ tới hạt giống trong gian cũng sắp thể gieo !
“Chúng bao lâu nữa thì làm ruộng? Trước đây ăn một , cũng chỉ trồng một mẫu, khi nộp thuế lương, một năm cũng vặn. Vườn rau cũng , chỉ trồng một ít quanh nhà, cũng chỉ đủ một ăn. Bây giờ chúng là hai , nghĩ thể trồng thêm cả phần đất còn !” Hứa Thanh nhỏ nhẹ kể tình hình mà nguyên chủ để cho Lý Trường Phong , bọn họ là một nhà.
Lý Trường Phong lau mồ hôi trán, nện xong mảnh đất cuối cùng, đặt cuốc xuống, rửa tay ở bên giếng, “Chờ mấy ngày nay xới hết ruộng lên là thể trồng. Sáng nay xem qua những ruộng trồng, cũng tưới nước cho chúng, ước chừng hai ngày nữa là xới xong thể trồng. Đến lúc đó đào ruộng sâu thêm một chút, dễ trồng hơn!”
Hứa Thanh lấy khăn mặt đưa cho Lý Trường Phong, để lau mặt, lúc mới hạ chút nóng nực.
“Đỡ hơn chút nào ?” Lý Trường Phong kéo Hứa Thanh , trực tiếp đưa bàn tay to xoa xoa eo y. “Đỡ nhiều , tối nay ăn gì?” Hứa Thanh hưởng thụ sự dịu dàng của Lý Trường Phong, lười biếng lồng n.g.ự.c chút ướt mồ hôi của .
“Ăn cháo!” Hứa Thanh chỉ thể ăn đồ thanh đạm! “Ta thể ăn cháo, ngươi ăn gì?” Kéo bàn tay to đang xoa cho xuống, Hứa Thanh đưa quần áo Lý Trường Phong cởi một bên cho , nhiệt độ buổi chiều bằng buổi trưa, mồ hôi cẩn thận, một cơn gió thổi qua là dễ cảm.
“Cùng ngươi uống!”
Lý Trường Phong nhanh nhẹn mặc xong quần áo, kéo Hứa Thanh đang trợn mắt trắng với về phòng.
“Ngươi về phòng nghỉ ngơi , cắt cỏ heo, nhanh sẽ về.” Hôn lên má Hứa Thanh xong, Lý Trường Phong mới đeo sọt ngoài.
Hứa Thanh ngủ nữa, hôm nay ngủ đến trưa mới dậy, hoạt động gân cốt cũng cho cơ thể. Y cũng thể để Lý Trường Phong theo ăn cháo!
Thức ăn làm tiệc cưới hôm qua vẫn còn một ít, nhưng Lý Trường Phong hôm nay cũng ăn hai bữa giống , cho nên Hứa Thanh định làm cá! Đương nhiên cá vẫn đợi Lý Trường Phong về bảo bắt, chân y bây giờ xuống dốc bờ sông cũng khó khăn!
Nhìn ba cây cải trắng dùng hết, Hứa Thanh cảm thấy chút khó xử. Chỉ y và Lý Trường Phong hai cũng thể một bữa ăn hết ba cây cải trắng , nhưng nếu ăn, sáng mai sẽ hỏng mất!
“ ! Ta thể làm dưa chua!” Nơi chỉ rau ngâm, chứ dưa chua!
Nói là làm, Hứa Thanh tìm hai cái vại nhỏ rửa sạch sẽ, cho đầy nước nồi, nhỏ một giọt linh tuyền , như hương vị sẽ ngon hơn. Sau đó nhóm lửa, bao lâu thấy nước trong nồi sôi, Hứa Thanh đang chuẩn dùng chút nước ấm tráng vại thì Lý Trường Phong trở về.
“Sao đợi về làm? Ngươi cần nghỉ ngơi nhiều!” Lý Trường Phong đè tay Hứa Thanh đang định mở nắp nồi, ấn y xuống ghế đẩu, “Còn tại ngươi!”
“Phải , của , ngươi làm gì, ngươi , làm!” Lý Trường Phong mở nắp nồi một nồi nước, còn tưởng Hứa Thanh tắm, đáng tiếc chậu tắm đó phơi hai ngày!
“Múc chút nước ấm tráng hai cái vại bàn!” Hứa Thanh cũng làm bộ làm tịch, sức lao động miễn phí sai bảo, y cũng vui vẻ!
Lý Trường Phong làm theo lời Hứa Thanh, tỉ mỉ tráng vại, làm Hứa Thanh vốn sợ hán t.ử làm việc cẩn thận cũng hài lòng gật gật đầu.
“Lại múc nước ấm trong nồi chậu rau, chờ nó nguội. Lúc còn chút thời gian, ngươi xuống con sông bắt cho một con cá diếc to một chút,” nghĩ Lý Trường Phong trong lòng thể nghi hoặc, thêm một câu, “Ta việc cần dùng!”
mà Lý Trường Phong hỏi gì, trực tiếp cầm lấy thùng gỗ bên giếng, chào Hứa Thanh một tiếng . Hán t.ử giống ca nhi, trèo đèo lội suối làm cũng nhiều, tuy rằng nhà Lý Trường Phong ăn cá diếc, nhưng bọn họ lúc nhỏ cũng thường xuyên bắt về chơi!
Tốc độ của Lý Trường Phong nhanh, nước ấm trong chậu rau còn nguội hẳn, Lý Trường Phong xách mấy con cá trở về, “Ta sợ một con cá đủ ngươi chơi, nên bắt thêm mấy con.” Ống quần nước sông làm ướt một ít, những chỗ khác vẫn khô ráo.
Hứa Thanh lời trợn mắt trắng, ai chơi cá chứ! “Vậy ngươi tiên cho heo ăn, đó chuyện khác với ngươi.” Không thể để mổ cá bây giờ, nếu dính đầy tay mùi cá tanh sẽ !
Chờ Lý Trường Phong cho heo ăn xong, thuận tiện dọn dẹp chuồng heo mấy phen, nước mới thực sự nguội hẳn.
“Chia nước thành hai phần, đổ vại đến hơn nửa là , đúng , đổ thêm một chút nữa, !”
“Rửa sạch ba cây cải trắng , tách lá và cọng , đó thái thành sợi!” Hứa Thanh kỹ thuật dùng d.a.o thuần thục của Lý Trường Phong, vẫn nhịn dặn dò một tiếng.
“Như ?” Lý Trường Phong dừng , để Hứa Thanh , mãi đến khi y gật đầu, Lý Trường Phong mới nhanh chóng thái tiếp.
“Đập dập mấy củ gừng già , ném vại, còn cái ,” Hứa Thanh tìm hoa tiêu xay hết lúc , “cũng bỏ .”
Lý Trường Phong tuy rằng kỳ quái mùi vị của hoa tiêu, nhưng cũng hỏi, chút mong chờ thứ làm sẽ mùi vị gì!
“Muối nhất định cho nhiều!” Bởi vì là đầu tiên làm dưa chua, là nước trong, cũng thể cho nhiều muối. Muối ở đây đắt, nhà nào cũng dự trữ.
“Lại đem cải trắng thái xong ném , lá để một vại, cọng để vại .”
Chờ Lý Trường Phong làm xong, “Đậy nắp vại , thêm một chút nước đổ mép vại, tối mai là thể ăn !” Y cho linh tuyền nước, tốc độ muối dưa cũng tương đối nhanh.
Lý Trường Phong đặt vại một chỗ đất trống trong phòng chứa đồ, theo yêu cầu của Hứa Thanh g.i.ế.c một con cá lớn, “Ngươi đây ăn cái ?” Giọng điệu của Lý Trường Phong chút khó đoán.
“Ta ngươi đang nghĩ gì, chờ ngươi ăn cá làm xong, chừng ngươi mỗi ngày đều bắt cá về cho làm!” Nghe Tạ a yêu kỹ thuật nấu cá của ngày càng , nguyên nhân thể kể đến Tạ a thúc thường xuyên bắt hai con về cho y làm!
“Không cần, bây giờ , làm cho ngươi ăn!” Nếu Hứa Thanh y sẽ làm cá, liền để Hứa Thanh làm, nếu hương vị , kiếm nhiều tiền để Hứa Thanh ăn bữa nào cũng thịt là , cũng thể chọc y tức giận!
“Ngươi đừng chỉ mà làm!” Hứa Thanh cá trong nồi, trêu ghẹo Lý Trường Phong.
Lý Trường Phong cũng tranh cãi, “ , sáng nay gặp Tạ a thúc, ông bảo chúng ngày mai bắt gà con!”
Hứa Thanh sắp quên chuyện gà con ! “Ấp ?! Ta quên mất chuyện !”
“Ấp một thời gian , đợi gà con lớn cứng cáp mới cho bắt, nếu sớm quá, sống sót bao nhiêu!” Múc thịt cá tỏa mùi thơm mê , tức phụ nhà thật là lợi hại! Cá diếc cũng thể làm thành món ngon như , thua gì thịt heo!
“Vậy chờ chúng ngày mai về nhà ngoại xong thì nhà Tạ a yêu bắt !” Sớm bắt về sớm ăn thịt gà!
“Được!”
Hai một uống cháo, một ăn cá ngon, rửa mặt đ.á.n.h răng xong cũng ngủ, sáng mai cũng dậy sớm.
Ban đêm ôm tức phụ ấm áp, Lý Trường Phong trong lòng chút xao động, một khi khai trai, thật đúng là chịu nổi trêu chọc. Cứ ôm như , Hứa Thanh làm gì, cũng thể phản ứng! Thôi thôi, vẫn là thể của tức phụ nhà quan trọng!
Lại mặt là ngày khi thành , sáng sớm Hứa Thanh tỉnh , bên cạnh ai. Y ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tờ mờ sáng, ? Mặc quần áo xong bếp, thấy bữa sáng làm xong, Hứa Thanh càng thêm nghi hoặc, ? Không bao lâu, Lý Trường Phong từ xách về một con gà mái già.
“Ngươi chỗ nhà họ Ngụy bắt ?” Tối qua Lý Trường Phong lễ mặt lo, cần y bận tâm.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Con trai thứ hai của nhà họ Ngụy trong thôn và Lý Trường Phong ở quân doanh cũng là khá . Hôm qua cũng theo những khác đến xem náo nhiệt, đến nhà Hứa Thanh tặng lễ mới ở rể là Lý Trường Phong!
Biết Lý Trường Phong chút nghề mộc, mà cũng sắp cưới vợ, cho nên hôm qua gặp Lý Trường Phong đang định chặt gỗ, nhờ Lý Trường Phong làm cho hai cái tủ quần áo. Lý Trường Phong đồng ý, cũng chuyện báo đáp, kết quả Ngụy lão nhị chịu, thế là Lý Trường Phong liền hỏi nhà gà , , cho nên Lý Trường Phong bảo cho một con gà mái già, Lý Trường Phong làm cho hai cái tủ quần áo!
Tối qua Lý Trường Phong cũng báo cáo chuyện với Hứa Thanh. Hắn và Ngụy lão nhị ở quân doanh phân cùng một chỗ, mấy năm nay, hai cũng khá hợp , cho nên tủ quần áo cưới của Ngụy lão nhị, cũng dám chuyện tiền bạc. Vừa lúc lễ mặt chuẩn , cho nên mới như .
“Đừng , con gà mái già cũng nhỏ! Con trai của Ngụy a ma quả nhiên giống ông , đều là thẳng tính!” Hứa Thanh con gà mái già đang ngừng kêu “cục cục tác”, trong lòng cũng hài lòng. Lý Trường Phong đến ở rể, y còn sợ trong thôn ai quen , sẽ cảm thấy cô đơn, bây giờ y cũng yên tâm, ít nhất ngoài , còn thể cùng Lý Trường Phong trò chuyện.
Lý lão yêu sáng sớm dậy, ông mặc bộ quần áo màu xanh lam ngày thường chỉ Tết mới mặc, chải tóc gọn gàng, ở nhà chính. Lý lão hán cũng ngoài làm việc, hôm nay là ngày mặt, nhà họ Lý đều ở nhà.
Lý lão đại bọn họ cũng đều mặc quần áo ngày thường ít mặc, thu dọn tương đối sạch sẽ. Lần cũng là để tức phụ của lão nhị chính thức gặp bọn họ, chẳng là giữ thể diện cho lão nhị ?!
“Đến ! Đến !” Con trai thứ hai của Lý lão đại canh ở cổng sân thấy một chiếc xe bò cách đó xa đang về phía , trong đó một chính là Lý lão nhị, thế là vội vàng chạy về nhà chính báo tin!
Vừa đến, sôi nổi điều chỉnh tư thế .
“A ma, a phụ, đại ca, đại ca , tam , tam , ca nhi, đây là tức phụ của con, Hứa Thanh.”
Người nhà họ Lý Hứa Thanh mắt, mặt mày trắng nõn, đôi mắt to linh động, nụ ngọt ngào, chút mất hồn, đây thật sự là “Xấu ca nhi” ?! Chuyện mặt Hứa Thanh khỏi cũng chỉ thôn Hạnh Phúc truyền , thôn ngoài còn truyền !
“Tức phụ, đây là a ma, a phụ của , còn nhà đại ca, nhà tam , và ca nhi của !” Lý Trường Phong cẩn thận chỉ cả bọn trẻ cho Hứa Thanh xem, cho y ai là con của ai.
“A ma, a phụ, đây là chút tấm lòng của con và Trường Phong, chúc nhị vị trưởng bối thể khỏe mạnh! Vạn sự như ý!”
Hứa Thanh bảo Lý Trường Phong xách con gà mái già , để Lý lão yêu nhận lấy, lấy mấy tấm vải mới đưa cho Lý lão yêu, tức phụ của Lý lão đại, Lý lão tam và Lý tiểu ca nhi, “Đây là màu sắc con chọn, cũng hợp ý các vị !”
“Nói gì khách sáo thế! Đều là một nhà!”
Lý lão yêu Hứa Thanh khác với trong tưởng tượng, tươi rạng rỡ, giả vờ tức giận . Lý lão yêu chấp nhận Hứa Thanh, những khác cũng bắt đầu đùa. Nhận bao lì xì của Lý lão yêu, Lý lão hán, Hứa Thanh cũng phát kẹo cho bọn trẻ.
Người nhà nông lễ tiết ít, bọn trẻ kẹo ngày thường ít ăn, ríu rít chạy ngoài khoe với bạn bè. Nhận vải vóc là , tức phụ của Lý lão đại và Lý lão tam trong lòng cũng vui vẻ, thể may quần áo cho hán tử, con cái nhà ! Lý tiểu ca nhi cũng vui vẻ, ca nhi nào yêu quần áo mới!
“Vừa con là dễ chung sống, lão nhị nhà chúng nhiều, nhưng là thật thà, nếu nó bắt nạt con, về chúng cũng tha cho nó! Sống cho , a, thêm mấy đứa trẻ nữa!” Lý lão yêu càng Hứa Thanh càng hài lòng, nhớ tới a phụ a ma của y đều còn, giọng điệu cũng càng thêm từ ái!
Hứa Thanh mỉm gật đầu, tên thật thà , lợi hại lắm!
“Đây là phòng của , liền cho ca nhi ở!” Lý Trường Phong dẫn Hứa Thanh tham quan phòng của .
“Đệ ca nhi cũng đến tuổi gả chồng, nên ở một nơi rộng rãi!” Hứa Thanh cảm thấy và Lý tiểu ca nhi trông giống .
“Nhị ca, nhị ca , ăn cơm thôi!” Lý tiểu ca nhi gõ gõ cánh cửa phòng đang mở, khúc khích hai . Hắn ban đầu cũng cho rằng “Xấu ca nhi” làm nhị ca của xứng với nhị ca, nhưng bây giờ Hứa Thanh thanh tú như , cảm thấy nhị ca của thể sẽ coi thường!
“Ngươi ?!” Trần a yêu Trần Hồng đến cổng sân.
Trần Hồng nắm chặt tay, bình tĩnh : “Con hái rau!”
“Tức phụ của Trần Khải!”
“Ai!” Tức phụ của Trần Khải đang chuẩn làm cơm trưa, thấy tiếng gọi của Trần a yêu, vội vàng ngoài.
“Hôm nay trưa đồ ăn đủ ?” Trần a yêu chằm chằm Trần Hồng đang run rẩy, hỏi tức phụ của Trần Khải.
“Đủ , mới hái một đống lớn về đây mà!” Tức phụ của Trần Khải cũng nghĩ nhiều, còn tưởng là sợ đồ ăn đủ mới hỏi !
“Ta còn tưởng đủ, nên Tiểu Hồng mới hái chứ! Ngươi nấu cơm , Tiểu Hồng, ngươi cũng giúp một tay!” Đừng tưởng rằng ông ca nhi nhà làm gì, hôm nay là ngày mặt, chẳng là xem Lý Trường Phong !
Trần Hồng ý đồ của Trần a yêu thấu, chỉ trộm Lý Trường Phong và Hứa Thanh một cái, chỉ xem Lý Trường Phong là cam tâm tình nguyện đến nhà “Xấu ca nhi” ở rể !
“Còn mau !”
Tức phụ của Trần Khải lúc mới phát hiện khí giữa Trần a yêu và Trần Hồng đúng, xoa xoa tay, tiến lên nhẹ nhàng kéo Trần Hồng, “Vào thôi, nếu a ma sẽ tức giận đấy!”
Trần Hồng ngẩng đầu Trần a yêu, thấy đầy vẻ cảnh cáo và bất mãn, trong lòng co rút , ngơ ngác tức phụ của Trần Khải kéo bếp. A ma nhà bao giờ dùng ánh mắt đó , thật sự làm ông thất vọng ? Hắn vì Lý Trường Phong mà nỗ lực trở nên hơn, thật sự một chút tác dụng cũng ? Hắn tin!
EPUB_CHAPTER_SPLIT00026 Chương 25