Quả nhiên, sư t.ử cũng lúc chợp mắt. Hay là nhân lúc ...
Tôi chậm rãi cúi xuống, dùng lòng bàn tay khẽ vạch một đường hờ cổ .
… G.i.ế.c c.h.ế.t luôn!
Vẫn tỉnh, ngủ say thật ?
Nụ nơi khóe miệng nhạt dần. Tôi đột nhiên cảm thấy . Nếu định sẵn thể ở bên , thì hôn trộm một cái , coi như là kỷ niệm ...
Hơi thở nóng hổi của Lương Nghiên Tuần phả lên môi . Tôi tiến gần , nhắm mắt , đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên cằm . Cánh môi run rẩy di chuyển dần lên .
Tôi chạm đôi môi của Lương Nghiên Tuần. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Rơi lã chã.
Tôi mở mắt . Thấy Lương Nghiên Tuần tỉnh.
06.
Hơi thở bỗng chốc đình trệ, nhịp tim như ngừng đập.
Trong sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc, Lương Nghiên Tuần vẫn chằm chằm , con ngươi sâu thẳm. Đột ngột, đưa tay dùng ngón cái miết qua làn môi ướt át của . Sau đó chớp mắt một cách cực kỳ chậm chạp, giọng khàn đặc : "Giấc mơ ... chân thực đến thế?"
Khựng vài giây, Lương Nghiên Tuần bất thình lình lật , đè nghiến xuống giường. Anh rủ mắt xoáy đôi môi , cúi áp sát.
Tôi nhắm chặt mắt, cả run rẩy kiểm soát nổi. Ngay khoảnh khắc môi gần như chạm , Lương Nghiên Tuần dừng .
"Không ." Anh rệu rã gục đầu xuống, tì vị trí trái tim , nghẹn ngào : "Chuyện ... quá biến thái ."
Giống như một lưỡi d.a.o băng đ.â.m thẳng tim, Lương Nghiên Tuần nhanh chóng ngã trở , thở trở nên bình và kéo dài. Trong sự nhục nhã và tuyệt vọng, nở một nụ tự giễu, nhưng vẫn dám phát một chút âm thanh nào. Hôn cùng giới, đúng là biến thái thật nhỉ...
Lương Nghiên Tuần , cái đêm một năm khi say khướt, tại hôn trộm lên trán ?
Đó là đầu tiên uống rượu. Lương Nghiên Tuần gọi cho hơn mười cuộc điện thoại. Cuối cùng yêu cầu quán bar dọn sạch khách mới tìm thấy , bế về nhà.
Đêm đó đặc biệt đáng sợ. Gương mặt sa sầm như Diêm La La Sát, lệnh cho điều tra xem là ai đưa đến quán bar, ai chuốc rượu . khi ôm , vô cùng cẩn thận. Lúc lên xe, khom lưng thật thấp.
Tôi nhắm mắt, tham lam rúc lòng Lương Nghiên Tuần. Lừa bế lên lầu, quần áo cho . Lừa dùng khăn nóng lau mặt, lau đôi tay, thậm chí là cả những ngón chân cho .
Sau khi làm xong tất cả, Lương Nghiên Tuần rời . Căn phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh. Là Lương Nghiên Tuần đang lặng lẽ .
Ngay khi sắp nhịn mà mở mắt , thấy một tiếng thở dài trầm thấp. Giây tiếp theo, cảm thấy trán đón nhận một sự ấm áp. Là đôi môi của Lương Nghiên Tuần. Khô ráo, mềm mại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vuot-ngoai-cam-ky/chuong-4.html.]
"Tiểu Ninh." Tôi nín thở, thấy dịu dàng và đầy bất lực : "Tôi làm với em mới đây?"
Giây phút đó, cảm giác yêu thương, trân trọng giống như một cơn sóng thần từ hư ập đến, nhấn chìm ngay tức khắc.
khi mở mắt , thấy Lương Nghiên Tuần bước khỏi phòng. Nụ hôn đó quá nhẹ, thở còn kịp vương vấn tan biến. Đến tận hôm nay, đột nhiên cảm thấy, đêm đó lẽ thực sự say . Những cái ôm, cái hôn của Lương Nghiên Tuần chỉ là do tưởng tượng một cách trơ trẽn mà thôi.
...
Sáng hôm khi xuống lầu, Lương Nghiên Tuần sẵn ở phòng ăn, dường như đang đợi .
Ánh mắt chạm . Anh đột ngột ho khẽ một tiếng, dời tầm mắt . Tôi bước tới xuống bàn ăn. Đợi hầu dọn món xong và lui bếp, Lương Nghiên Tuần đột nhiên lên tiếng.
Giọng mang theo sự do dự hiếm thấy: "Tiểu Ninh, đêm qua …"
07.
"Xin !" Tôi rủ mắt đĩa sứ trắng, cắt lời : "Tối qua cháu về muộn, qua thăm ."
Nơi khóe mắt, thấy Lương Nghiên Tuần sững sờ trong thoáng chốc, đôi lông mày trĩu xuống.
Màn hình bình luận bay ồ ạt kéo đến:【Trời còn sáng, Lương Nghiên Tuần từ giường bệnh bật dậy, trầm tư suy nghĩ xem nụ hôn tối qua là mơ là thật.】
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
【Cũng may Nhan Ninh lòng tự trọng, thừa nhận. Nếu Lương Nghiên Tuần chắc chắn sẽ sợ đến mức bay thẳng sang Bắc Mỹ ngay trong đêm mất.】
"Không cần xin ." Giọng Lương Nghiên Tuần khàn đặc: "Tiểu Ninh, vĩnh viễn cần xin ."
Thật ? Nhân lúc bệnh mà hôn trộm , cũng cần xin ?
Hình ảnh đêm qua lướt nhanh qua trí nhớ. Bên tai như vang lên giọng mơ hồ của Lương Nghiên Tuần: Chuyện ... quá biến thái .
"Từ hôm nay, cháu ở ký túc xá trường." Tôi đột nhiên lớn.
Bàn tay đang bưng ly cà phê của Lương Nghiên Tuần bỗng khựng , cau mày hỏi: "Tại ?"
Tôi lảng tránh ánh mắt của , rủ mi : "Luận văn sắp nộp gặp chút nút thắt, ở trường sẽ giúp cháu tập trung hơn."
Lương Nghiên Tuần hỏi: "Có vì cô ?"
Tôi ngước mắt, gương mặt âm trầm của , hỏi ngược : "Ai cơ?"
"Cô gái cùng bước xuống cầu thang ở trường hôm qua." Cơ bắp vai và lưng Lương Nghiên Tuần vẻ căng cứng, thần sắc khó đoán: "Cô là thích ?"
Tôi ngẩn , chợt nhớ những lời khi bôi t.h.u.ố.c cho . chuyện đó thì liên quan gì đến việc ở trường ?