Vương phi xung hỷ là nam nhân sao?? - Chương 8: Ngài dạy ta võ công đi!

Cập nhật lúc: 2025-12-24 14:03:41
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ phủ.

Khuê phòng.

Hồ phu nhân bàn đầy trâm cài mà nữ nhi nhà - Hồ Kiều Kiều bày , lông mày nhíu chặt.

- Tiền tiêu vặt tháng con tiêu hết ?

Hồ Kiều Kiều thuận miệng đáp:

- Chưa ạ, vẫn còn mà.

- Vậy con mua nhiều đồ rẻ tiền thế ?

Motchutnganngo

Hồ phu nhân cầm liên tiếp mấy cây trâm lên xem, cuối cùng trực tiếp ném lên bàn.

- Đây là đồ rẻ tiền chứ? Con thấy Tạ Từ Doanh đeo trông mà.

Vừa , Hồ Kiều Kiều tiện tay lấy một cây cài lên tóc, soi gương đồng, phát hiện… mấy.

Hồ Kiều Kiều: “……”

Sao cảm giác khác hẳn lúc ?

Giọng Hồ phu nhân vang lên lành lạnh phía :

- Có khả năng là vì Tạ Từ Doanh đó là nhất mỹ nữ kinh thành. Cho nên dù cài một cái gậy lên đầu, cũng vẫn ?

Nếu là bình thường, Hồ Kiều Kiều chắc chắn tức đến nhảy dựng lên — chẳng đang nàng bằng Tạ Từ Doanh !

nghĩ tới cảnh hôm nay thấy ở cự ly gần… Hồ Kiều Kiều lập tức đỏ mặt, :

- Nương đúng. Tạ Từ Doanh đúng là xinh , đeo gì cũng .

Nghe , Hồ phu nhân trừng to mắt, dám tin:

- Con bé … con Tạ Từ Doanh cho uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì ?

Hồ Kiều Kiều chu môi:

- Không . Con chỉ đơn thuần phát hiện Tạ Từ Doanh xinh thôi. Trước con nên vì ghen tị mà nhằm nàng .

Nghĩ tới những chuyện từng làm, gò má Hồ Kiều Kiều ửng đỏ — hình như đúng là quá đáng.

Có lẽ… nàng nên nghiêm túc xin Tạ Từ Doanh thì hơn?

Hồ phu nhân: “!!!”

Không xong !

Mặt trời hôm nay mọc đằng Tây chắc?!

Bà vội sang Lục Hòa:

- Lục Hòa, hôm nay tiểu thư các ngươi ngoài rốt cuộc xảy chuyện gì?

---

Chuyện xảy trong Hồ phủ, Tạ Nhượng Trần .

Mua xong trâm, dạo qua loa một vòng, liền về phủ.

Chỉ một chút thôi mà mệt c.h.ế.t.

Thân thể … vẫn quá yếu.

Nghĩ đến những chuyện kiếp , Tạ Nhượng Trần cảm thấy thể tiếp tục như .

Ít nhất cũng điều chỉnh thể cho , thì mới thể làm nhiều việc hơn!

Nghĩ , trực tiếp đến tiền viện, tìm Tạ Thừa Minh, :

- Cha, dạy con võ công !

Tạ Thừa Minh lúc đang luyện thương, câu suýt nữa thì trẹo eo.

Ông vội đặt trường thương xuống, kinh ngạc :

- Sao con đột nhiên học võ?

Môi mỏng của Tạ Nhượng Trần mím thành một đường thẳng:

- Thân thể con quá yếu. Gặp chuyện gì, ngay cả chạy trốn cũng tiện.

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Thừa Minh nghĩ nhiều, và cảm thấy chuyện quả thật cần thiết.

- Được, dạy con!

Ông vẫn bổ sung thêm một câu:

- Chỉ là con lớn tuổi, xương cốt định hình, võ công tinh xảo thì học nữa, nhưng thể cường kiện thể, chỉ là sẽ mệt.

- Con sợ mệt!

Giọng Tạ Nhượng Trần vô cùng kiên định.

---

Nửa nén hương .

Tạ Nhượng Trần bệt đất, hai chân run rẩy, thở hổn hển, gần như thở nổi.

Không chứ… mệt đến ?!

Hắn thậm chí tấn còn vững!

Tạ Thừa Minh bên cạnh, nghiêm khắc :

- Đứng lên! Tiếp tục!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vuong-phi-xung-hy-la-nam-nhan-sao/chuong-8-ngai-day-ta-vo-cong-di.html.]

Khi nghiêm túc, trong mắt ông còn chút nào sự cưng chiều dành cho con trai, chỉ là sự hài lòng với kết quả huấn luyện.

Tạ Nhượng Trần: “……”

Giờ thu lời còn kịp ?

Hắn thử dậy, nhưng lên nổi. Đến cuối cùng, phổi vì hô hấp quá gấp mà đau dữ dội, sắc mặt “xoẹt” một cái trắng bệch đến đáng sợ.

Tạ Thừa Minh dọa hoảng, lập tức “đổi mặt”:

- Con , con ? Con ?!

Tạ Nhượng Trần ba chữ “con ”, nhưng thật sự… .

Chẳng bao lâu , đại phu trong phủ và Tống Uyển Ninh vội vã chạy tới, bắt mạch một phen :

- Thân thể tiểu thư suy nhược, đột ngột tiến hành huấn luyện cường độ cao như , tim phổi chịu nổi. Cần tiến hành từ từ, thể nóng vội.

Ngay giây , Tạ Thừa Minh Tống Uyển Ninh dùng khuỷu tay thúc mạnh một cái, kèm theo giọng nghiến răng:

- Nghe rõ ? Từ từ, nóng vội?

- Nghe , phu nhân, ...

Tạ Thừa Minh cũng thấy oan ức — rõ ràng là con trai tự đòi ông huấn luyện mà.

Lúc Tạ Nhượng Trần cũng hồi chút, vội giải thích:

- Nương, là con rèn luyện thể. Thân thể con quá yếu

Nói tới đây, mặt Tạ Nhượng Trần lộ vẻ thất vọng.

Xem suy nghĩ của khả thi.

Nếu từ từ, mất bao lâu mới thể rèn luyện thể như bình thường, mà còn kịp .

Tống Uyển Ninh thấy , mặt đầy tự trách:

- Đều tại nương… cho con một thể khỏe mạnh…

- Nương!

- Người chứ!

Tạ Nhượng Trần cau mày, giả vờ làm vẻ mặt giận dỗi

- Nếu nương còn như , con sẽ giận đấy!

-Được , nương nữa.

Tống Uyển Ninh nhi t.ử nhà thế liền dịu giọng dỗ dành.

---

Đưa Tạ Nhượng Trần về phòng xong, Tống Uyển Ninh và Tạ Thừa Minh cũng trở về phòng .

Sắc mặt hai đều phần trầm trọng.

Tống Uyển Ninh nghiêm túc :

- Không . Thằng bé chắc chắn gặp chuyện gì đó mà chúng !

- . Bình thường nó kiểu nóng vội như thế, còn quý trọng thể

Tạ Thừa Minh , do dự:

- Hay là… chúng hỏi nó thử?

Tống Uyển Ninh lắc đầu:

- Hỏi cũng vô ích thôi, nó sẽ . Nó nhất định là… mơ thấy chuyện gì đó

Nói là “mơ”, nhưng cả hai đều tin đó chỉ là một giấc mộng.

Nếu , với tính cách của Tạ Nhượng Trần, sẽ khẩn trương đến mức .

Hai , cùng thở dài.

- Trước tiên… chuẩn sẵn đường lui

---

Trong phòng, Tạ Nhượng Trần nửa giường, chằm chằm cửa sổ mà ngẩn .

Hắn đang suy nghĩ bước tiếp theo nên làm gì.

Trước hết, Tiêu Hạc Minh sống bao lâu, hơn nữa ấn tượng đầu gặp mặt với đối phương cũng tệ, giống như lời đồn đại đáng sợ .

Vậy thì… khả năng hợp tác với Tiêu Hạc Minh ?

Chuyện cần cân nhắc thật kỹ.

Nếu , Tạ Nhượng Trần cảm thấy gặp vị Cửu Vương gia đó mà một câu:

- Ê, ngươi sắp c.h.ế.t !

Thì đ.á.n.h c.h.ế.t mới là lạ!

Thứ hai, nội gián trong phủ nhất định tìm , nhưng tạm thời vẫn phát hiện ai là kẻ đó.

Sở dĩ thẳng với Tạ Thừa Minh, là vì trong phủ, ngoại trừ nhà, phần lớn đều là thương binh từ chiến trường lui về — là từng sinh tử, từng dựa lưng mà chiến đấu, là những đáng tin cậy.

Cha nhất định sẽ chấp nhận nổi chuyện .

Cuối cùng, thể dùng thực sự quá ít.

Vậy thì vấn đề đặt là:

Phải mới tìm những đáng tin, năng lực, thể sử dụng lâu dài đây?

Loading...