Tạ Nhượng Trần vạn ngờ Tiêu Hạc Minh tặng một món quà như .
Hắn từng về thứ . Năm đó, khi Tiêu Hạc Minh còn là thiếu niên thiên tài, tiên hoàng ban cho y.
Hắn ngờ y cứ thế đem nó tặng cho …
Trong chốc lát, tâm trạng Tạ Nhượng Trần trở nên vô cùng phức tạp.
Hồng Đậu tò mò hỏi:
- Tiểu thư, thứ gì đặc biệt ạ?
Tạ Nhượng Trần lấy ngọc bội khỏi hộp. Tuy chỉ là một miếng ngọc bội đơn giản, nhưng ý nghĩa của nó hề tầm thường.
Nghe khai quang, thể bảo hộ bình an cho đeo.
Tiêu Hạc Minh… là đang mong bình an ?
Món quà thật sự quá quý giá. Tạ Nhượng Trần định đeo, mà quyết định cất giữ cẩn thận.
lúc , bỗng phát hiện bên hộp còn mấy tờ ngân phiếu dùng để lót đáy. Trời đất ơi, dùng ngân phiếu để lót đồ, Cửu vương gia xa xỉ đến mức ?
Bên trong còn một tờ giấy. Tạ Nhượng Trần lấy xem, quả nhiên là bút tích của Cửu vương gia, chỉ ba chữ bay bổng như rồng múa phượng bay:
- Không trả!
Tạ Nhượng Trần: “……”
Bá đạo vương gia yêu ư?
Được , thêm tư liệu mới. Lần thể thêm cho nhân vật chính của một thiết lập “bá đạo vương gia” nữa.
dù nữa, vẫn cảm kích Cửu vương gia vì tặng cho nhiều thứ như .
Nghĩ đến kết cục của đối phương, Tạ Nhượng Trần khẽ nhíu mày. Có cách nào để lộ bản , giúp Tiêu Hạc Minh ?
Y là , nên cứ thế mà c.h.ế.t .
Tạ Nhượng Trần rơi trầm tư.
Trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Hồng Đậu cũng vô cùng cẩn thận, ngay cả hô hấp cũng nhẹ , sợ làm phiền thiếu gia.
lúc , tiếng gõ cửa vang lên. Tạ Nhượng Trần giật thoát khỏi dòng suy nghĩ, về phía cửa, thấy Hồng Đậu đang thấp giọng quở trách ai đó.
- Thôi , cho nàng .
Hồng Đậu lúc mới buông tay.
Người đến là một cô nương trông mười mấy tuổi, là nha quét dọn trong viện, ngày thường ít .
Tạ Nhượng Trần nàng một goá sống bên ngoài phủ, thế khá đáng thương.
Vì nàng luôn cúi đầu, nên dường như đây là đầu tiên Tạ Nhượng Trần rõ mặt mũi của tiểu nha .
Hơi khiến bất ngờ, bởi vì tiểu nha trông vô cùng xinh , còn chút quen mắt.
nhất thời, Tạ Nhượng Trần nhớ nàng giống ai.
Tiểu nha liếc Tạ Nhượng Trần một cái lắp bắp :
- Tiểu… tiểu thư…
Tạ Nhượng Trần dịu giọng hỏi:
- Có chuyện gì ?
Tiểu nha trông vô cùng căng thẳng, dám ngẩng đầu, trực tiếp quỳ xuống đất, dập đầu :
- Tiểu thư, nương của nô tỳ bệnh , ngài… ngài thể cho nô tỳ ít tiền để mời lang trung đến xem cho bà ạ?
- Nương ngươi bệnh?
- Vâng… , bà xe ngựa đ.â.m gãy chân, vết thương thối rữa . Nô tỳ… nô tỳ thật sự còn cách nào khác, cầu xin tiểu thư cứu nương nô tỳ với…
Tạ Nhượng Trần nhíu mày, dậy :
- Đi thôi, xem.
Hồng Đậu chút lo lắng, nhưng lời tiểu nha quả thật nghiêm trọng.
Tiểu nha lập tức dập đầu liên tục:
- Cảm ơn tiểu thư, cảm ơn tiểu thư…
Tạ Nhượng Trần theo nàng đến nhà. Vừa bước cửa ngửi thấy một mùi thối rữa nồng nặc, để lộ sắc mặt nhưng vẫn khẽ nhíu mày.
Mùi … chẳng lẽ là…
Trong lòng dâng lên dự cảm lành.
- Nương, con về đây nương, nương ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vuong-phi-xung-hy-la-nam-nhan-sao/chuong-25-khong-duoc-tra-lai.html.]
Tiểu nha đẩy cửa phòng lao , Tạ Nhượng Trần theo sát phía , thấy một phụ nữ trung niên sắc mặt tái nhợt giường.
Mùi trong phòng càng nồng hơn, khiến buồn nôn.
Rõ ràng tiểu nha đỏ hoe mắt, nhưng vẫn cố nặn một nụ :
- Nương, nương yên tâm, con cầu xin tiểu thư , tiểu thư mời lang trung đến chữa cho nương…
Người phụ nữ trông giống một thôn phụ bình thường, ngược còn khá khí chất.
Bà Tạ Nhượng Trần, vén chăn định dậy hành lễ cảm tạ:
- Thật sự cảm ơn tiểu thư…
Tạ Nhượng Trần vội vàng :
- Đừng, đừng dậy, cứ nghỉ cho .
Nghe , phụ nữ cố gắng nữa, con gái đỡ xuống giường, ánh mắt cảm kích Tạ Nhượng Trần.
Trên đường tới đây, Tạ Nhượng Trần cho mời đại phu , nên lâu , lang trung liền đến.
Sau một hồi chẩn đoán, đại phu thở dài.
Không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.
Tiểu nha bất an, nắm chặt ngón tay hỏi:
- Đại phu, chân của nương con… còn cứu ạ?
- Cứu thì cứu , chỉ là… quá trình sẽ vô cùng đau đớn…
Người phụ nữ con gái một cái, kiên định :
- Ngài cứ yên tâm, dù đau đớn thế nào, cũng chịu .
Bà thể c.h.ế.t.
Tiểu nha nuốt khan một cái, run giọng hỏi:
- Đ… đau đến mức nào ạ?
Lang trung vết thương ở chân phụ nữ, bất lực :
- Chân của nương ngươi do thịt thối rữa, nên cắt bỏ phần thịt hư, mới dưỡng thương , còn cách nào khác…
Chỉ lang trung thôi, cũng thể tưởng tượng mức độ đau đớn.
Cho dù dùng ma phí tán, nhưng t.h.u.ố.c thời hạn, đó vẫn sẽ đau.
Sắc mặt tiểu nha lập tức trắng bệch.
Người phụ nữ mở miệng :
- Tôi chịu , sợ đau!
Tạ Nhượng Trần bà thêm một cái, ngờ bà dũng khí như .
Nói thật, đổi là , cũng cân nhắc lâu mới dám quyết định.
- Nương…
Người phụ nữ mỉm với con gái:
Motchutnganngo
- Niên Niên, nương sợ đau . So với chút đau , nương càng sợ thể ở bên con…
Nước mắt tiểu nha cuối cùng cũng kìm mà tuôn trào.
Lúc , Tạ Nhượng Trần lên tiếng:
- Vậy làm phiền đại phu, xin nhất định dùng loại t.h.u.ố.c nhất để chữa trị cho bà .
- Xin yên tâm.
Có lời của Tạ Nhượng Trần, đại phu liền dè xẻn khi kê thuốc. Cùng một phương pháp điều trị, nhưng d.ư.ợ.c liệu khác thì hiệu quả cũng khác .
Dược liệu , hiệu quả tự nhiên sẽ hơn.
Khi ngoài, Tạ Nhượng Trần cố ý bảo Hồng Đậu mang theo nhiều bạc, một liền chi hơn mười lượng.
Hơn mười lượng, đối với nhà huân quý mà , rơi xuống đất cũng lười nhặt.
đối với tiểu nha , là cứu mạng.
Tiễn đại phu xong, tiểu nha quỳ xuống đất, dập đầu “bịch bịch” mấy cái thật mạnh.
- Tiểu thư, cảm ơn ngài cứu mạng nương của nô tỳ. Nô tỳ… nô tỳ thật sự báo đáp ngài thế nào…
Nàng khác với những hạ nhân khác, gia sinh tử, mà là tự bán làm nô tỳ. Nàng cũng là đường cùng mới làm , ngờ tiểu thư thật sự chịu giúp…
Tiểu nha ngẩng đầu tiểu thư một cái, âm thầm thề trong lòng:
Sau nhất định báo đáp ân tình của tiểu thư!