Vương phi xung hỷ là nam nhân sao?? - Chương 22: Tiểu Thúy

Cập nhật lúc: 2025-12-25 16:44:29
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thoại bản nổi tiếng , phần chia cho Tạ Nhượng Trần cũng sẽ nhiều hơn.

trong lòng vô cùng phấn khởi, hận thể dành bộ thời gian của bản để thoại bản.

Hồng Đậu khuyên nhủ:

- Tiểu thư, cũng chú ý nghỉ ngơi điều độ, muộn thế , nên nghỉ thôi ạ.

- Ta buồn ngủ, đợi xong đoạn .

Viết xong, Tạ Nhượng Trần mới dọn dẹp mặt bàn, về giường nghỉ ngơi.

Thế nhưng chút khó ngủ, trong đầu điên cuồng nghĩ về tình tiết cốt truyện.

Không qua bao lâu, cửa phòng đẩy nhẹ , phát tiếng “kẽo kẹt”.

Tạ Nhượng Trần: “!!!”

Hắn lập tức nhắm chặt mắt, hé một khe nhỏ, về phía cửa.

Chỉ thấy một mặc đồ đen , lục lọi bàn của , cuối cùng lấy bản thảo xong!

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Nhượng Trần suýt nữa khống chế bản , lao lên giành bản thảo.

Hắn ép bình tĩnh, nhưng nhịp thở bỗng đổi vẫn khiến giật .

Tạ Nhượng Trần vội vàng giả vờ ngủ, lẩm bẩm mấy câu mê.

Đợi một lúc khá lâu, ánh đặt mới rời .

Tạ Nhượng Trần lập tức cử động, vẫn tiếp tục giả ngủ.

Bên cạnh đột nhiên xuất hiện một thở, tim suýt thì vỡ đến từ lúc nào ?

Hắn thấy động tĩnh gì.

May mà lâu , cuối cùng cũng rời .

Tạ Nhượng Trần lúc mới thả lỏng.

đó trộm bản thảo của , nhưng may mắn là làm hại đến .

Hắn dám dậy xem, trong lúc suy nghĩ lung tung như thì ngủ .

Sáng hôm tỉnh dậy, phát hiện bản thảo trộm hôm qua về.

Tạ Nhượng Trần thể tin nổi, dụi dụi mắt — chuyện gì thế ?

Chẳng lẽ tối qua chỉ là mơ?

giấc mơ cũng chân thực quá

Hắn cẩn thận nhớ , phát hiện vị trí bản thảo y hệt như lúc đặt ban đầu, hề đổi.

Chẳng lẽ thật sự là mơ?

Hồng Đậu thấy thiếu gia chằm chằm bản thảo , tò mò hỏi:

- Tiểu thư, chuyện gì ?”

Tạ Nhượng Trần hỏi:

- Hồng Đậu, tối qua ngươi thấy âm thanh gì ?

Hồng Đậu lắc đầu:

- Không , nô tỳ chẳng thấy gì cả.

Nói đến điểm , Hồng Đậu cũng thấy lạ.

Đêm qua nàng ngủ sớm hơn ngày, ngủ sâu, giữa chừng thậm chí dậy kiểm tra phòng, một mạch ngủ tới sáng.

Thật kỳ lạ.

Chẳng lẽ dạo mệt quá?

Hồng Đậu nghi hoặc gãi gãi đầu.

chuyện nàng với tiểu thư, chuyện nhỏ thế cần thiết .

Đã thấy bản thảo vẫn còn, Tạ Nhượng Trần cũng nghĩ nhiều nữa, sắp xếp bản thảo đưa cho Hồng Đậu:

- Ngươi mang tới hiệu sách .

- Vâng.

Trên đường Hồng Đậu mang bản thảo giao, lúc ngang qua một con hẻm nhỏ, đột nhiên thấy một tiếng “cứu mạng” ngắn ngủi.

Nàng giật qua, thấy ai, nhưng tai thính vài tiếng sột soạt.

Nàng nhẹ nhàng bước tới mấy bước thì hai tiểu tư quen mặt chặn .

- Đứng !

- Thiếu gia nhà đang bận, phận sự miễn !

Hồng Đậu cau mày — chẳng là ch.ó săn của tên thiếu gia từng trêu ghẹo khác ?

Nàng dùng sức đẩy mạnh hai , sải bước .

- Ê, ngươi—

Hai đẩy ngã, vội vàng bò dậy đuổi theo.

Hồng Đậu chạy nhanh, xa thấy tên thiếu gia đang đè cô gái từng bán chôn cha xuống đất, định làm điều xằng bậy.

Nàng tức đến phát điên, nhấc chân đá thẳng hông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vuong-phi-xung-hy-la-nam-nhan-sao/chuong-22-tieu-thuy.html.]

Tên thiếu gia kịp phòng , lập tức đá lăn .

Ngay đó, Hồng Đậu xổm xuống giúp cô gái chỉnh quần áo.

- Cô nương chứ?

Cô gái lắc đầu gật đầu:

- Ta…

Cô tên là Tiểu Thúy, tan làm chuẩn về nhà, ai ngờ con hẻm kéo .

Nàng còn tưởng rằng…

Lúc thể nàng run rẩy kiểm soát , tên thiếu gia đang rên rỉ , trong mắt lộ một tia hận ý.

? Chỉ vì nàng xinh thể hủy hoại nàng ?

Tên thiếu gia lúc cũng hồn, hai tiểu tư đỡ dậy, chỉ Hồng Đậu mắng:

- Con tiện nhân! Chuyện liên quan gì tới ngươi!

- Hai đứa bây, , thu dọn ả cho !

Hai tiểu tư , trong lòng chút sợ hãi.

Vừa nãy đẩy ngã, bọn họ cảm nhận sức lực của tiểu nha .

nếu xông lên, kết cục còn t.h.ả.m hơn.

Thế là hai c.ắ.n răng lao tới—

Hồng Đậu chỉ khẽ gạt một cái, hai lập tức ngã lăn đất, rên rỉ thôi.

Hồng Đậu: “???”

Nàng còn dùng sức mà!

Sức lực của nàng lớn ?

Tên thiếu gia thấy hai tiểu tư trong chớp mắt khống chế, sợ hãi lùi một bước, :

- Ngươi… ngươi đừng gần! Ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám làm hại , nhà nhất định sẽ tha cho ngươi!

Hồng Đậu khinh thường nhạt một tiếng, đỡ cô gái rời .

Đánh tiểu tư thì , chứ đ.á.n.h tên thiếu gia sẽ gây phiền phức cho thiếu gia nhà nàng.

Tạ Nhượng Trần đang nhâm nhi , ngẩng đầu thấy Hồng Đậu vẻ mặt chột bước .

- Nói , làm chuyện gì .

Motchutnganngo

Chỉ cần làm mất bản thảo, những chuyện khác đều việc lớn.

- Thiếu gia, đường về nô tỳ gặp một tên ác bá đang ức h.i.ế.p thiếu nữ lương gia…

Sau đó Hồng Đậu tập trung miêu tả tên ác bá đáng ghét đến mức nào, thiếu nữ đáng thương .

Tạ Nhượng Trần hỏi:

- Ngươi đ.á.n.h ?

- Đánh

- Không c.h.ế.t chứ?

Chỉ cần c.h.ế.t thì còn dễ xử lý, nếu đ.á.n.h c.h.ế.t thì thật sự còn cách nào.

Hồng Đậu vội vàng lắc đầu giải thích:

- Không , đ.á.n.h c.h.ế.t, đúng, nô tỳ đ.á.n.h tên ác bá đó, chỉ đ.á.n.h hai tiểu tư của thôi.

Vậy thì Tạ Nhượng Trần hiểu lắm, chuyện cũng lớn, Hồng Đậu chột thế.

- Rồi nữa?

Chỉ thấy Hồng Đậu đầu, với cổng viện:

- Vào .

Tạ Nhượng Trần theo ánh mắt của Hồng Đậu, liền thấy một nữ t.ử rụt rè ở cửa.

Tạ Nhượng Trần: “……”

Hắn Hồng Đậu, dường như hiểu vì đưa về nhà.

Hồng Đậu ho khẽ một tiếng, giải thích:

- Nàng đắc tội với , đuổi việc, hơn nữa e là còn nguy hiểm. Nô tỳ tự ý đưa nàng về…

Tạ Nhượng Trần thở dài:

- Đã đưa về thì cứ đưa về , nhưng thể để nàng ở trong viện của .

Đã đưa về thì cũng khó đuổi .

nhất định thể để nàng ở trong viện , nếu phận của dễ bại lộ.

Nghe , Hồng Đậu lập tức toe toét:

- Tiểu thư yên tâm.

Nàng tới cửa, vui vẻ :

- Tiểu Thúy, tiểu thư nhà chúng đồng ý . Cô thể tạm thời ở , đợi chuyện giải quyết xong hãy rời .

Hốc mắt Tiểu Thúy lập tức đỏ lên:

- Hồng Đậu tỷ, thật sự cảm ơn tỷ, cũng cảm ơn tiểu thư thu nhận . Đại ân đại đức , cả đời quên…

Loading...