Sợi xích thực chẳng hề dày. Đừng tới như , ngay cả cũng thể dễ dàng giật đứt.
Thế mà vẫn đeo nó một cách lặng lẽ, cứ yên trong điện với vẻ thản nhiên, thong dong như cũ.
Trấn Bắc Vương phủ lục soát mà chẳng tìm thứ gì đáng kể, trống trải đến mức như từng chủ nhân.
Nghĩ cũng . Chiến Bắc Lâm quanh năm đóng giữ Tây Bắc, mà từ lúc cha ngục, phủ từng tịch biên một lượt. Đã , làm còn sót gì nữa.
Khi đám hầu cận dâng mấy món đồ tùy thu lên, giữa đống vật quý giá lẫn một gói giấy vàng nhỏ, nom hết sức lạc lõng.
Mi tâm giật mạnh, cúi xuống nhặt nó lên.
Đó là một lá bùa bọc bên ngoài một chiếc khăn lụa.
Đầu óc ong lên một tiếng, m.á.u trong cũng dồn cả lên đỉnh đầu.
Đây là gì?
Tín vật định tình ?
Là ai đưa cho ?
Nam nhân nữ nhân?
Tay bắt đầu run lên.
Ta nên trả cho , nhưng cớ làm ?
Cơn tức giận bốc lên, x.é to.ạc lá bùa, mở chiếc khăn lụa . Đầu óc trống rỗng hồi lâu.
Đây là khăn tay của mẫu .
Ta cuống quýt thò tay n.g.ự.c áo, lấy chiếc khăn vẫn mang theo bên , run rẩy giũ mở, tỉ mỉ đối chiếu từng mũi thêu.
Không sai .
là đồ mẫu từng thêu.
“Ngài quen mẫu ? Rốt cuộc ngài là ai?” Giọng run lên.
Ta như hóa điên, túm lấy mà lay mạnh: “Ngài . Vì ngài quen mẫu ? Rốt cuộc ngài là ai?”
Đợi đến khi dần bình tĩnh , mới chậm rãi lên tiếng: “Trước khi tiên đế để mắt sủng hạnh, ngươi chỉ là một cung nữ chuyên cắt tỉa cành lá trong ngự hoa viên.”
“Năm năm tuổi, theo phụ cung dự yến, lén chạy chơi một , cẩn thận ngã từ hòn giả sơn xuống. Khi cung nhân đều bận hầu tiệc, trời giá rét, những tới phiên trực đều trốn trong ban phòng sưởi ấm.”
“Chân thương, nổi, gọi mãi ai tới cứu, suýt nữa c.h.ế.t cóng giữa ngự hoa viên.”
“Là ngươi ngang qua, cứu dậy cõng trở về chỗ yến tiệc. Chiếc khăn chính là khăn bà dùng khi để băng bó cho .”
Ta ôm chiếc khăn của mẫu lòng, nước mắt cứ thế trào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vuong-gia-dung-khinh-quan-tren-long-y/chuong-6.html.]
Mẫu vẫn luôn dịu dàng và nhân hậu như thế.
“Về vị cung nữ vì đưa trở về nên lọt mắt hoàng đế, phong làm cung tần. Trước khi rời kinh, mẫu từng cung tạ ơn bà . đến trở kinh thành đó, bà còn liên lạc nữa. Khi , hẳn ngươi qua đời trong lãnh cung .”
“Đến lúc thấy chiếc khăn ngươi, mới , năm xưa cứu chính là ngươi.”
“Nếu khi bà cứu , bà sẽ gặp hoàng đế, cũng sẽ mười mấy năm khổ nạn về của hai con ngươi.”
“Bao năm nay, vẫn dùng lá bùa bình an bọc chiếc khăn , giữ bên như báu vật, ngày đêm thành tâm cầu mong ân nhân bình an khỏe mạnh. Nào ngờ khổ nạn của các ngươi, rốt cuộc đều bắt nguồn từ .”
Hắn đau đớn nhắm mắt . Qua một lúc, mới mở mắt , đáy mắt ngập tràn áy náy: “Mộ Dung Cẩn, hôm nên đối xử với ngươi như . Ta xin .”
Ta đang nhắc tới ngày long ỷ.
Ta giơ tay tát mạnh mặt một cái.
Chuyện khiến hối hận đến thế, còn vì thù tất báo, nhất quyết dùng cách để sỉ nhục .
Ta giật phăng sợi xích vàng , kéo ôm chặt lòng.
“Ngài là mẫu cứu về. Ngài là thứ mẫu để cho , nên... ngài là của ...”
10
Tiêu An Hòa chặn đường suốt mười ngày ròng.
“Hoàng thượng, cứ để thần tới Tây Nam . Binh pháp của thần còn giỏi hơn Tiêu Kỳ Uyên, thương pháp cũng hơn . Cớ phong Phiêu Kỵ tướng quân trấn thủ Tây Nam, còn thần thì ?”
Tai nàng làm cho ong cả lên.
“ trẫm hứa với Thái hoàng thái hậu, nhất định giữ vững ngôi vị hoàng hậu cho nhà họ Tiêu. Nàng cứ ôm phượng quan trở về Khôn Ninh cung, luyện nữ binh thế nào thì luyện.”
Vừa xong, nàng kêu t.h.ả.m một tiếng ôm chặt lấy chân : “Thần . Ở trong cung nguy hiểm lắm. Trấn Bắc Vương sẽ ám sát thần , mà thần đ.á.n.h .”
“Vậy thì đổi Tiêu Kỳ Uyên về kinh . Chính từng tay bắt Chiến Bắc Lâm, nàng đoán xem đ.á.n.h nổi ?”
Lần nàng gào nữa. Chắc là nàng cũng đường thông.
Ngay đó nàng đầu chạy thẳng về phía ngự thư phòng.
là chẳng lấy nửa phần tự giác của kẻ giữ .
Đời nhà họ Tiêu chỉ hai bọn họ là nổi bật, chẳng lẽ trẫm còn để cả hai cùng nắm trọng binh? Đừng hòng.
Khoan , lúc Chiến Bắc Lâm đang ở ngự thư phòng.
Không .
Ta lập tức cất bước đuổi theo.
“Vương gia, cầu xin ngài , để tới Tây Nam nhé. Ta đổi Tiêu Kỳ Uyên về cho ngài, ngài cứ việc đ.á.n.h .”
là một cô nương bán cầu vinh. May mà và nàng phu thê thật.