Vừa Trọng Sinh Đã Đá Trúng Chồng Tương Lai - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:06:43
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Thẩm Hoài Yến bế rời mặt nước về phía phòng: “Được, để xem ai mới là ba.”

 

Căn phòng ở đây trang trí khá theo phong cách cổ điển, các chi tiết xử lý . Khi qua, những chiếc đèn lồng sẽ tự động sáng lên, tạo nên bầu khí mờ ảo, tình tứ. Trong phòng thoang thoảng mùi trầm hương.

 

“Chỗ cũng đấy chứ.”

 

Vừa dứt lời, ném lên chiếc giường êm ái, hình Thẩm Hoài Yến đè xuống: “Thích thì mua tặng em.”

 

Tôi chống nửa lùi né tránh: “Tôi cũng tự mua nổi.”

 

“Tôi tặng em, tiền của em cứ giữ để tặng thứ khác.” Hắn kéo trở .

 

“Anh cái gì?”

 

Thẩm Hoài Yến hôn tới: “Nhẫn cưới thì ?”

 

“Chẳng cả...”

 

Những lời định đó đều chặn . Một lúc lâu , đẩy , hoảng hốt giữ lấy bàn tay an phận : “Anh định làm gì?”

 

Thẩm Hoài Yến đầy tà khí: “Em xem, tẩn em đấy.”

 

Hắn kéo hai tay ấn lên đỉnh đầu, tay mở ngăn kéo tủ đầu giường: “Có điều dùng tay, mà dùng chỗ khác để tẩn.”

 

...

 

Không qua bao lâu, kiệt sức đẩy lồng n.g.ự.c đẫm mồ hôi của , giọng khàn đặc: “Thẩm Hoài Yến, còn là ... mệt ?”

 

Thẩm Hoài Yến cúi đầu hôn lên khóe miệng : “Nếm vị ngon nên dứt , bảo bối .”

 

Trang Thảo

Tiêu Hạc Trình Toàn chỉnh cho viện tâm thần. Sau khi hành hạ một trận trò, gã mới tìm cơ hội trốn ngoài, nhưng đầu Thẩm Hoài Yến tống một nhà thương điên khác.

 

Tôi và Thẩm Hoài Yến cùng đến thăm gã. Phòng bệnh là phòng đơn, cực kỳ sơ sài, chỉ một chiếc giường sắt, một cái tủ đầu giường và một chiếc ghế dựa. Khung cảnh chút giống với tầng hầm mà chúng từng ở kiếp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vua-trong-sinh-da-da-trung-chong-tuong-lai/chuong-8.html.]

 

Tiêu Hạc trói chặt giường, đầu tóc bù xù trông chẳng khác gì kẻ điên. Tôi xuống ghế, thản nhiên châm một điếu thuốc, Thẩm Hoài Yến bên cạnh.

 

“Tiêu Hạc, ?”

 

Lúc , Tiêu Hạc mới nhận sự hiện diện của chúng . Gã ngoảnh đầu , ánh mắt rệu rã, mất một lúc lâu mới thể định thần. Vừa rõ chúng , gã đột nhiên giãy giụa kịch liệt: “Lũ lừa đảo! Đồ lừa đảo! Các chỉ là nhân vật trong sách mà dám hại ? Tôi mới là nam chính của thế giới ! Lẽ mới là tất cả!”

 

“Hệ thống! Hệ thống , đây cho tao! Nói là sẽ dẫn tao đến đỉnh cao nhân sinh cơ mà? Nói là sẽ mỹ nữ vây quanh cơ mà? Mày lừa tao đây thì đem con bỏ chợ!”

 

“Lũ tiện nhân các ! Vệ Lâm! Thẩm Hoài Yến! Khí vận của các là của , tiền cũng là của hết!”

 

Những lời Tiêu Hạc ngoài dự đoán của chúng . Kiếp , hai đứa lờ mờ đoán , chỉ là cơ hội chứng thực. Tôi dậy tiến tới, ấn thẳng điếu t.h.u.ố.c đang cháy cánh tay gã.

 

Tiêu Hạc gào lên đau đớn, cuối cùng cũng khôi phục chút thần trí.

 

“Tôi hỏi ...” Tôi bình thản : “Tại nhất định dồn chúng đường c.h.ế.t?”

 

Tiêu Hạc , bắt đầu nức nở: “Tôi còn kịp làm gì mà, tha cho !”

 

“Các là vai chính, chỉ ké chút hào quang của vai chính thôi, định làm gì cả.”

 

Tôi ấn mạnh vết thương của gã: “Vẫn thật ?”

 

Tiêu Hạc la oai oái: “Tôi thừa nhận là từng cướp thứ của các . Để đề phòng vạn nhất, đảm bảo các còn cơ hội lật kèo nên mới chỉ thể... ... gì cả...”

 

Bước khỏi bệnh viện tâm thần, thở hắt một : “Xem điên thật .”

 

“Bác sĩ đại não của tổn thương thể phục hồi.”

 

Tôi hỏi: “Anh làm ?”

 

“Không, khi bắt đây một ngày, bác sĩ gã đột ngột phát điên.”

 

Tôi gật đầu: “Chắc là do cái hệ thống trong miệng gã gây .”

 

Thẩm Hoài Yến xoa đầu : “Về chuyện chúng là nhân vật trong sách, em thấy thế nào?”

Loading...