Vừa Trọng Sinh Đã Đá Trúng Chồng Tương Lai - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:05:26
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Thẩm Hoài Yến chẳng thèm phản ứng với gã. Còn , xuất phát từ mối quan hệ đó, cũng mảy may để tâm đến việc gã đột nhiên biến mất, chỉ mỉm hữu hảo với gã. Tiêu Hạc cầm ly rượu tới chào hỏi từng , cuối cùng dừng bên cạnh .

 

“Vệ Lâm, em lúc nào cũng nhớ đến . Trong tay một dự án tiềm năng, xem cùng đầu tư ?”

 

Tôi liếc dự án gã , trong lòng thầm lạnh. là kiếp gã đào mộ tổ nhà thật, hai đời đều g.i.ế.c . Dự án , kiếp tham gia vì gã là bạn trai của Hứa Mạn Đình nên mới lừa. Sau nổ bê bối làm c.h.ế.t , liên lụy đến cổ phiếu công ty nhà sụt giảm thê thảm. Cũng chính đó mới nhận gã luôn giăng bẫy .

 

Tiêu Hạc uống nhiều. Gã ôm cổ , đầu lưỡi líu , hắc hắc ngừng: “Tôi cho ... thật các đều là trong sách...”

 

Lời còn dứt Thẩm Hoài Yến một tay hất văng . Trình Toàn chút xót xa đỡ lấy Tiêu Hạc suýt ngã nhào, ánh mắt sang mang theo vài phần trách cứ: “Thẩm thiếu, chỉ là uống nhiều thôi.”

 

“Xin , cũng uống nhiều quá, khống chế sức lực.”

 

Trên mặt Thẩm Hoài Yến chẳng chút vẻ hối nào, trái gương mặt lạnh lùng của còn mang theo cảm giác áp bách mười phần. Hắn vỗ vỗ lên vai : "Cậu dựa sát như làm gì?”

 

Tôi xoa xoa huyệt thái dương đang giật liên hồi, giọng tự chủ mà mang theo chút lạnh lẽo: “Phát bệnh lợn mà.”

Trang Thảo

 

Sau khi bữa tiệc kết thúc, lên xe nhà thì mới phát hiện Thẩm Hoài Yến cũng theo. Hắn chút khách khí xuống từ cửa xe bên . Tôi nhướng mày dò hỏi. Hắn thản nhiên đáp: “Có chuyện bàn với .”

 

Tôi định hiệu cho tài xế đừng khởi động xe thì Thẩm Hoài Yến mở lời: “Đi thôi, đến nhà . Ba nhà ?”

 

“Đi thành phố C , một nhà cung cấp khai trương tổ chức từ thiện bên đó.”

 

“Tốt.”

 

Tôi rõ nguyên do. Hắn sang , ánh đèn đường ngoài cửa xe chiếu lên ngũ quan lập thể của lúc sáng lúc tối: “Lần Tiêu Hạc chỉ thả thính một Trình Toàn . Hiện tại đủ sức đắc tội Trình Toàn.”

 

Tôi cũng chuyện , liền châm chọc: “Cậu dựa phụ nữ năng lực và gia thế để thăng tiến, thích kiểu con gái đơn thuần dễ điều khiển. Bận rộn như cái con mà cũng quản nổi cái giống ch.ó của .”

 

Thẩm Hoài Yến khẽ, giọng chút gợi cảm: “Tôi gửi nặc danh tư liệu bắt cho Trình Toàn, tối nay chị sẽ nhận . Cậu nghĩ chị sẽ làm gì?”

 

“Trình Toàn kẻ mềm lòng, mà hiện tại Tiêu Hạc chẳng tạo uy h.i.ế.p gì cho chị . Điều chỉ khiến chị cảm thấy nhục nhã thôi.”

 

“Đây đúng là cơ hội để quan sát. Chúng lưng thêm dầu lửa, thuận tiện xác định xem chuẩn quân bài dự phòng nào .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vua-trong-sinh-da-da-trung-chong-tuong-lai/chuong-5.html.]

 

Trò chuyện bâng quơ vài câu, xe nhanh chóng về đến nhà .

 

“Vậy chuyện gì mà nhất định đến nhà mới ?”

 

Thẩm Hoài Yến hờ hững đáp: “Vào phòng ngủ của .”

 

“Lý do?”

 

“Có đồ rơi ở phòng .”

 

Tôi về phía phòng ngủ : “Làm gì chuyện đó, dì giúp việc dọn dẹp bao nhiêu , sớm phát hiện .”

 

“Để tìm xem.”

 

“Là thứ gì thế?”

 

Cánh cửa “lạch cạch” một tiếng đóng . Thẩm Hoài Yến một tay nới lỏng cà vạt, từng bước một tiến gần hơn: “Tìm đối tượng.”

 

“Hả?”

 

Hắn sừng sững mặt , đôi mắt mang theo ý : “Cậu chạy nhanh quá, sợ đuổi theo kịp trốn mất nên đành đây .”

 

Khoảng cách chút quá gần. Tôi lùi một bước, tránh ánh mắt : “Ý ?”

 

Thẩm Hoài Yến nắm lấy cổ tay , ngón cái mơn trớn vùng da bên trong: “Vệ Lâm, đạo lý nào ngủ với xong cho danh phận cả.”

 

Tôi đột ngột hất tay , hoảng sợ lùi về phía , nhưng ép sát từng bước một: “Anh... nhớ ?”

 

Thẩm Hoài Yến dồn góc tường: “Tôi đúng là uống nhiều, nhưng đến mức mất trí nhớ. Cậu cũng là đàn ông, chắc hẳn khi đàn ông uống quá nhiều thì sẽ thể lên nổi.”

 

“Làm ? Sau năm mười sáu tuổi bao giờ say khướt ở ngoài !”

 

Tôi thẹn bực, khổ nỗi chặn đường lui của . Trong cơn giận, trực tiếp dùng đầu gối hích , túm lấy cổ áo : “Anh cư nhiên dám lừa bấy lâu nay! Vui lắm ?”

 

Thẩm Hoài Yến một tay bao trọn nắm đ.ấ.m của , giải thích: “Nếu tỉnh nhanh, chạy mất . Tôi chỉ thể giả vờ nhớ thôi.”

Loading...