Vừa Trọng Sinh Đã Đá Trúng Chồng Tương Lai - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:04:37
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi vẻ cao thâm: “Hiểu cha ai bằng con.”

 

“Ba đang cân nhắc mua, nhưng vội, còn thể ép giá thêm chút nữa.”

 

“Mua , tay sớm một chút, đừng để khác nẫng tay .”

 

“Ai mà nẫng chứ? Kẻ giàu hơn nhà thì chướng mắt chỗ đó, kẻ nghèo hơn thì trả nổi cái giá . Hơn nữa, mảnh đất đó trong mắt khác là một vụ làm ăn lỗ vốn.”

 

Tôi lắc đầu: “Đừng sớm quá. Trước đó con nhà họ Lý cũng ý định với mảnh đất . Tốt nhất là trong vòng ba tháng tới hãy nội bộ giải quyết xong xuôi , đừng kéo dài thêm nữa.”

 

“Được , cũng tầm thời gian đó thôi. Ba còn nhiều việc quan trọng khác, con việc gì thì đừng tới phiền ba.”

 

Ba vẫy vẫy tay, hừ một tiếng ngoài.

 

Đời , mảnh đất Tiêu Hạc bám lấy một phú bà nẫng tay . Hai năm , chính phủ bắt đầu xây dựng trường học và sân vận động ở khu vực lân cận. Lượng và giá trị thương mại tăng vọt trong nháy mắt, ba hối hận suốt mấy ngày trời.

 

Sau , Tiêu Hạc thành lập doanh nghiệp riêng, vững gót chân trong giới thượng lưu bắt đầu chèn ép nhà họ Vệ chút che giấu. Đồng thời, tung cành ô liu với Thẩm gia nhưng Thẩm Hoài Yến cự tuyệt. Sau khi nhà phá sản, Tiêu Hạc càng lớn mạnh hơn, bắt đầu chuỗi ngày đối đầu dài kỳ với Thẩm Hoài Yến. Ba chịu nổi đả kích, tinh thần hoảng loạn, cuối cùng gặp t.a.i n.ạ.n xe mà qua đời.

 

Trong lúc sụp đổ, Thẩm Hoài Yến nhặt về. Sau đó, trở thành trợ thủ của , theo dốc hết sức lực để phản kích. cuối cùng vẫn thua, theo Thẩm Hoài Yến trốn chạy khắp nơi. Tiêu Hạc phát điên cái gì mà nhất quyết dồn chúng chỗ c.h.ế.t.

 

Thẩm Hoài Yến là đứa con thứ ba thất lạc của Thẩm gia, từng theo nuôi, cũng chính là bảo mẫu nhà , sống ở nhà hai năm. Những nhà họ Thẩm mà từng tiếp xúc ở đời đều là lũ mặt thú. Ba Thẩm nhiều con cái, trong nhà chẳng khác nào một ổ nuôi cổ độc. Bất kể là kẻ ngu ngốc trí tuệ đều đủ khiến Thẩm Hoài Yến đau đầu. Dù lo sẽ thua, nhưng để vùng vẫy thoát trong vòng nửa năm, chắc chắn sẽ mệt đến kiệt sức. Vì thế, tự giác gánh vác nhiệm vụ giám sát Tiêu Hạc.

 

Tôi tìm một cái cớ để tiếp cận gã. Lúc Tiêu Hạc trông vẫn bình thường. Gia cảnh nghèo khó, mất sớm, cha là một gã khốn nạn vô trách nhiệm. Một lớn lên trong môi trường như thường sẽ tự ti, yếu đuối và luôn nơm nớp lo sợ. Trước đây chỉ thấy gã qua tư liệu, giờ gặp thật, so với sự ngang ngược quả thực khác biệt lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vua-trong-sinh-da-da-trung-chong-tuong-lai/chuong-3.html.]

Tôi vỗ vai gã: “Không , cứ theo đại ca.”

 

Tiêu Hạc nhút nhát lời cảm ơn. Tôi bắt đầu thường xuyên để gã xuất hiện bên cạnh . Người vẻ thật thà bổn phận, đầu óc đần, khác hẳn với kẻ truy sát ở đời .

 

Lần nữa gặp Thẩm Hoài Yến là tại bữa tiệc nhận của Thẩm gia. Thẩm Hoài Yến xuất hiện với tư cách nhân vật chính, gia chủ Thẩm gia khen ngợi đủ điều. Nhìn Thẩm Hoài Yến giữa trung tâm đám đông, như thấy hình ảnh vạn chú mục của ở đời .

Trang Thảo

 

Tiêu Hạc ngơ ngác theo, trong mắt sự tò mò và hâm mộ nhưng d.ụ.c vọng ghen tị. Gã cúi đầu, mân mê ngón tay, vệ sinh. Tôi dặn gã ngoài đừng chạy lung tung, cứ trực tiếp tới tìm . Gã rời lâu mà thấy . Cho đến khi chủ động tìm, mới thấy gã vẫn đang ngây ở góc khuất Thẩm Hoài Yến.

 

Giờ phút , khí chất của gã đại biến. Ánh mắt mang theo cảm xúc kỳ lạ, dường như chút bất mãn nhưng mang vẻ nhất định đạt . Tôi tiến gần, thấy lẩm bẩm: “Không nên sớm như chứ, đến muộn ?”

 

Gã rũ mắt, ánh mắt trống rỗng như đang lắng ai đó chuyện.

 

“Tiêu Hạc.” Tôi gọi tên gã.

 

Đối phương đầu , nở nụ với . Sự nhút nhát và nội liễm ban nãy biến mất tăm, ánh mắt gã như loài rắn độc âm lãnh, đầy vẻ đ.á.n.h giá. Trong lòng thầm nghĩ, hóa sớm như “thứ đó” theo dõi .

 

“Vệ Lâm?”

 

“Làm thế? Chẳng bảo vệ sinh xong thì tới tìm ?”

 

Gã sửng sốt một chút tự nhiên : “Bị Tam thiếu hấp dẫn quá nên một hồi. Anh ưu tú thật đấy, trai tiền, cuộc đời chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió, thật khiến hâm mộ.”

 

Trong giọng lờ mờ mang theo vị chua chát.

 

Tôi : “Anh cũng nỗi khổ riêng.”

 

“Cái gì cũng cả, chút khổ đó thì thấm tháp ?”

Loading...