Editor: Trang Thảo.
Sở Nhạc Quân rửa xong chén đũa, thấy bộ dạng của chỉ cảm thấy buồn . Hắn cầm miếng điểm tâm , nhét miệng con thụ yêu đang giật tỉnh giấc.
"Sao ngày nào cũng ngủ đủ thế? Ta thấy con yêu quái nào ham ngủ như ngươi cả."
Đồng Cửu nuốt miếng điểm tâm xuống, l.i.ế.m liếm vụn bánh đầu ngón tay như thể vẫn còn thèm: "Vì là thụ yêu mà, thiên tính vốn ham ngủ. Hồi còn ở núi, ngày nào cũng ngủ. Ai ngờ một ngày nọ chẳng hiểu c.h.é.m mất nửa cây, chỉ đành chạy ngoài tìm nơi tĩnh dưỡng."
là ngốc đến đáng yêu.
Sở Nhạc Quân dở dở lắc đầu, dùng ngón tay lau một chút vụn bánh bên khóe miệng đối phương, nghĩ ngợi một hồi học theo bộ dạng của y, đưa miếng vụn đó miệng.
Mặt Đồng Cửu đỏ bừng như nổ tung: "Ngươi... ngươi làm gì thế? Ở đây khăn mà!"
Sở Nhạc Quân vô tội chớp mắt: "Làm thế cho tiện."
Đồng Cửu hầm hừ ném chiếc khăn lên .
Trang Thảo
Sở Nhạc Quân bước tới, bế thốc Đồng Cửu lên theo kiểu ngang hông.
"Á, ngươi làm cái gì !"
Đồng Cửu hoảng loạn vòng tay ôm lấy cổ Sở Nhạc Quân, chỉ cảm thấy bàn tay đối phương lót đùi nóng đến mức khiến lòng y cũng nóng rực theo.
Sở Nhạc Quân đặt y xuống giường, nghiêng đè lên, hôn đến mức đối phương thần hồn điên đảo, mới bằng giọng khàn khàn: "Rượu đủ cơm no , chẳng lẽ nên hưởng dụng mỹ nhân ?"
Đồng Cửu mang theo ánh mắt đầy tình ý, nhẹ nhàng lườm một cái. Chỉ thấy Sở Nhạc Quân thở dốc càng nặng nề hơn, nâng gáy y lên, nụ hôn càng thêm sâu.
Đồng Cửu kéo xuống giường, Sở Nhạc Quân bỗng thấy chút hoảng hốt, luôn cảm thấy gì đó đúng.
hai bọn họ hoan lạc ít , chẳng ? Lần đầu tiên chính là đêm tân hôn, dẫn dắt đối phương, từng bước một cùng cộng phó mây mưa.
Sở Nhạc Quân còn rối rắm nữa, xoay quỳ đối phương, mười ngón tay đan chặt lấy tay Đồng Cửu. Nhìn đôi mắt đẫm nước long lanh của y, cúi đặt một nụ hôn lên giữa trán.
Sở Nhạc Quân mơ màng thấy ghé , sốt ruột lóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vua-thoat-hang-hum-da-vao-cua-tru-yeu-su/chuong-4.html.]
Người nọ : "Làm bây giờ đây, Sở Nhạc Quân, ngươi vẫn tỉnh hả?"
Hắn "Đừng ", nhưng ý thức nặng nghìn cân, rơi thẳng xuống vực sâu tăm tối.
Sau khi đông, Ngô Thành đổ tuyết.
Đồng Cửu nhất quyết đòi ngoài xem tuyết. Sở Nhạc Quân bất đắc dĩ dùng áo lông chồn bọc thụ yêu thành một nắm tròn vo, kéo chặt cổ áo thật kín kẽ mới nắm tay nọ cửa.
Vừa mới khỏi cửa, Đồng Cửu hất tay , xổm xuống đất làm gì. Sở Nhạc Quân tiến gần, Đồng Cửu liền "bộp" một cái, nhét một viên tuyết cổ áo .
Sở Nhạc Quân lạnh đến mức hít hà một tiếng, còn con thụ yêu vô lương tâm thì "ha ha ha" chạy mất. Hắn liền vội vàng nặn một viên tuyết, đuổi theo ném đối phương.
Một một yêu chạy nhảy nô đùa, giữa mùa đông giá rét mà cũng toát cả mồ hôi.
Cuối cùng, Đồng Cửu chạy nổi nữa, tại chỗ thở hồng hộc, đôi mắt long lanh Sở Nhạc Quân: "Chạy nổi , Sở Nhạc Quân, ngươi nhét tuyết cổ áo nữa!"
Sở Nhạc Quân vứt viên tuyết trong tay , véo mũi Đồng Cửu: "Bá đạo. Chỉ cho phép ngươi ném , cho ném ."
Đồng Cửu oai phong lẫm liệt chống nạnh: "Nhà định đoạt ? Có ?"
Sở Nhạc Quân hôn lên mặt y: "Phải , ngươi định đoạt, lời ngươi là thánh chỉ." Hắn xổm xuống: "Đi nổi nữa? Lên đây, cõng ngươi."
Đồng Cửu hì hì leo lên lưng : "Ta xem hoa đào!"
Sở Nhạc Quân dở dở : "Giữa mùa đông đào hoa đào cho ngươi? Ngoại ô nhiều hoa mai nở lắm, đưa ngươi xem nhé?"
Đồng Cửu bất mãn đập đầu : "Hoa đào ở , chẳng vẫn luôn ở đó ?"
Sở Nhạc Quân nhíu mày. Hắn mơ hồ nhận điều gì đó, nhưng ngay đó chút suy nghĩ mong manh liền tan biến dấu vết. Hắn giãn mày , gần như thì thầm: "Vậy đưa ngươi xem hoa mai."
Ngoại ô hồng mai rực rỡ, Đồng Cửu mà đầy vẻ hâm mộ. khi thấy Sở Nhạc Quân cũng lộ vẻ thưởng thức, sắc mặt đổi mấy , cuối cùng hậm hực khoanh tay .
Sở Nhạc Quân bước tới ôm lấy eo nọ, hôn lên má: "Sao bỗng nhiên giận ?"
Đồng Cửu hùng hồn lý lẽ: "Ngươi dám ở mặt mà liếc mắt đưa tình với cái cây khác, ngươi thích cái cây khác ?"