Editor: Trang Thảo.
Thụ yêu bực bội ném mạnh cành cây, chạy gạt phăng móng vuốt của hồ yêu : "Ai thèm với ngươi! Ngươi hôi c.h.ế.t , mới thích ngươi! Đồ phường đăng đồ t.ử lưu manh, xì!"
Sở Nhạc Quân đầu tiên thấy y mở miệng chuyện, trong đầu chợt nảy một ý nghĩ đúng lúc rằng giọng êm tai, đặc biệt là khi nén giận, âm điệu cứ vút lên cao.
Hắn nghĩ ném lá bùa. Phù vẽ bằng chu sa bay lên giữa trung, tự động kết thành trận pháp, khóa chặt con hồ yêu đang lúng túng trong trận.
Hồ yêu khiếp sợ về phía Sở Nhạc Quân: "Ngươi... ngươi là trừ yêu sư!"
Sở Nhạc Quân mặt vô biểu tình, chĩa mũi kiếm về phía hồ yêu: "Cưỡng bức dân lành, hấp thụ tinh khí, cướp mạng sống của hơn hai mươi , tội c.h.ế.t khó tha. Ba trăm năm đạo hạnh , hôm nay hãy để nơi đây ."
Nhìn thanh kiếm của , hồ yêu bỗng nhiên còn giãy giụa nữa, chỉ còn vẻ mặt đầy sợ hãi: "Ngươi là Sở Nhạc Quân!"
Sở Nhạc Quân , lộ hàm răng trắng bóng: "Giờ mới nhận ? Không phản kháng , sẽ sảng khoái tiễn ngươi lên đường."
Hồ yêu giãy giụa cũng , trận pháp giam cầm khiến yêu lực của hút sạch. Hắn chỉ thể trơ mắt thanh Sương Lạnh kiếm trong truyền thuyết vung xuống, kiếm phong lạnh lẽo chí âm trong nháy mắt đoạt mạng .
Sở Nhạc Quân buồn liếc xác con hồ ly đất thêm nào nữa. Hắn lấy khăn tay lau kiếm, chậm rãi tiến về phía thụ yêu đang co rúm một góc vì sợ hãi.
Thụ yêu run rẩy : "Ta từng hại ."
Sở Nhạc Quân thản nhiên "ừ" một tiếng: "Ta ."
"Ta... tặng ngươi nhiều quả dại! Chính còn chẳng nỡ ăn... còn nhờ lũ chim nhỏ tìm d.ư.ợ.c liệu cho ngươi... còn giúp ngươi quét tước sân nhà! Ngươi mà, đúng ..."
Sở Nhạc Quân như : " ngươi cũng mượn cây ngô đồng của để ôn dưỡng hồn phách, ? Đây cùng lắm chỉ tính là giao dịch đồng giá thôi."
Thụ yêu sắp đến nơi, cuối cùng chỉ thể lắp bắp cầu xin: "Vậy ngươi xuống tay nhanh gọn một chút ? Ta sợ đau."
Sở Nhạc Quân thực sự nhịn bật , thu kiếm vỏ: "Ta g.i.ế.c ngươi , sợ hãi cái gì? Ta mà g.i.ế.c ngươi thì ngươi còn sống đến bây giờ ?"
"Tại vì nãy ngươi siêu cấp đáng sợ, g.i.ế.c yêu chớp mắt. Giơ tay c.h.é.m xuống, đầu yêu rơi đất! Ngươi còn... còn tới như thế , cố ý làm sợ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vua-thoat-hang-hum-da-vao-cua-tru-yeu-su/chuong-2.html.]
Thụ yêu tức giận phồng má.
Sở Nhạc Quân xuống bên cạnh y: "Đừng giận, lạm sát kẻ vô tội. Thực cảm ơn thời gian qua ngươi giúp quét dọn, tặng đồ cho , còn giúp đuổi chuột."
Thụ yêu ngẩn , mặt đỏ bừng lên: "Vậy những gì làm, mỗi hiện hình ngươi đều thấy hết !"
Sở Nhạc Quân ho khan một tiếng, hàm hồ đáp: "Cũng... chú ý lắm..."
Thụ yêu giận dữ trừng mắt : "Con ngươi mà tính thế!"
Sở Nhạc Quân bắt đầu dùng lý lẽ cùn: "Xấu chỗ nào? Ngươi xem, cho ngươi trú ngụ cây ngô đồng. Ngày mưa cho ngươi nhà, còn cho ngươi ngủ giường của . Cây ngô đồng đó còn bố trí Tụ Linh Trận, nếu ngươi cũng chẳng hồi phục nhanh đến thế. Ta ?"
Thụ yêu mơ hồ: "Hình như... cũng đúng."
"Thế là ." Sở Nhạc Quân đầu , vẻ mặt đầy áy náy: "Là của . Không ngờ khi tới nhà, cũng ngờ theo dõi một đồng tộc là ngươi."
Trang Thảo
"Có theo ? Ta sẽ bảo vệ ngươi. Ta thể đưa ngươi khắp nơi, cần giam chân ở đây, còn thể giúp ngươi phục hồi nhanh hơn."
Sở Nhạc Quân lấy một con rối gỗ nhỏ. Đây là vật ký túc thể ôn dưỡng hồn phách mà nhờ đồng môn mang tới.
"Coi như đây là bồi thường của ." Thấy thụ yêu còn do dự, Sở Nhạc Quân nhanh chóng bồi thêm một câu.
"Được thôi." Nghĩ đến cây ngô đồng bắt đầu héo tàn, thụ yêu đồng ý, nhét hồn phách con rối gỗ.
"Sau khi hồi phục, thể dùng cành cây quất , thể giúp ngươi đ.á.n.h yêu quái, lợi hại lắm đấy!" Thụ yêu năng hùng hồn, cứ như sợ chiếm hời của đối phương .
"Được." Sở Nhạc Quân mỉm : "Ngươi là Sở Nhạc Quân . Vậy còn ngươi, tên họ là gì?"
Thụ yêu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng đào bới cái tên từ trong ký ức: "Đồng Cửu. Ngươi cứ gọi là Đồng Cửu."
Đồng Cửu theo Sở Nhạc Quân bôn ba khắp nam bắc.
Y phát hiện Sở Nhạc Quân vốn chẳng cần y hỗ trợ gì cả, thậm chí nhiều lúc y chỉ thể co rúm trong con rối gỗ run cầm cập, còn Sở Nhạc Quân thì cứ phong khinh vân đạm mà giải quyết xong xuôi lũ đại yêu.
Đồng Cửu từ con rối gỗ bay , lén lút uống một ngụm nước , uống xong thở ngắn than dài đặt chén xuống bàn: "Sở Nhạc Quân, bọn họ ngươi là trừ yêu sư lợi hại nhất trong thế hệ trẻ."