Editor: Trang Thảo.
Tôi hóa đá. Vậy con 100% giá trị hận thù đầu là ? Vừa định mở lời, âm thanh điện t.ử quen thuộc đột ngột vang lên trong đầu: [Ký chủ mến! Tôi trở đây!]
Tôi nhắm mắt .
“Hệ thống?” Sau đó là cơn giận bùng nổ: “Khốn kiếp, cuối cùng mày cũng chịu vác mặt về ?”
[ ký chủ! Tôi đại tu , thể tiếp tục phục vụ !]
Tôi đang nghiến răng định tính sổ thì một tiếng hét chói tai vang lên trong đầu: [Ký chủ! Sao tích đầy giá trị tình yêu của thế ?]
Tôi ngơ ngác, gào trong tâm trí: “Con 100% đỏ chót đầu là giá trị hận thù ?”
Hệ thống tiếp tục gào thét: [Có nhà ai để giá trị hận thù màu hồng phấn đến mức đỏ rực thế ?]
Tôi sững sờ. Ngước mắt con đầu Tạ Cảnh Hành nữa. Hóa từ đầu đến cuối, từng hận ? Con 90% ngày kết hôn thực chất là mức độ yêu , hận thù ?
Tạ Cảnh Hành bất ngờ xoay , lấy từ trong ngăn kéo chiếc roi da quen thuộc. Hắn quỳ sụp chân , hai tay dâng roi lên cao ngửa đầu . Chiếc vòng cổ màu đen từng ép đeo vẫn còn đó. Đôi đồng t.ử dựng sáng rực một cách đáng sợ.
“Em thể ở , đừng nữa.” Giọng trầm thấp, khẩn cầu chút che giấu: “Anh sẽ hầu hạ em thật , làm con ch.ó ngoan của em.” Hắn dừng một chút: “Chủ nhân.”
Hệ thống trong đầu điên cuồng gào thét: [Xong , xong đời ! Cốt truyện nát bét hết ! Đây mà là tên nam chính điên phê âm u trong nguyên tác ?]
Tôi buồn quan tâm đến nó nữa. Tôi cúi đầu đàn ông đang quỳ chân , thấy rõ sự cố chấp và vẻ hèn mọn thể che giấu trong mắt . Tôi vươn tay cầm lấy chiếc roi, nhéo cằm bắt ngẩng đầu lên thành thục vung một roi lồng n.g.ự.c .
Tôi dùng sức, nhưng lồng n.g.ự.c vẫn đỏ lên một mảng. Tôi khẽ kéo giãn cách: “Vậy hỏi , ngày đó và Kỳ Nhạc chậm rãi tra tấn nuốt chửng một , rốt cuộc đó là ai?”
Tạ Cảnh Hành ngẩn , nhanh chóng hiểu : “Hôm ở nhà chúng ?” Tôi gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vo-truoc-ac-doc-tron-sao-khoi-duoi-ran/chuong-8.html.]
“Đó là kẻ năm xưa bắt cóc và Kỳ Nhạc.” Giọng trầm xuống, mang theo lạnh: “Anh gia thế khủng, vì xích mích làm ăn với trưởng bối hai nhà nên mới bắt bọn để trả thù. Sau khi cứu, vẫn luôn ẩn kỹ. Mãi đến gần đây mới tóm điểm yếu, đ.á.n.h sập và nuốt trọn công ty của .”
Tôi ngẩn ngơ. Hóa là kiểu “nuốt” .
Trang Thảo
Tạ Cảnh Hành vươn tay, lòng bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn gò má . Ánh mắt thành kính và chuyên chú: “Vợ yêu, yêu em.”
Hệ thống rời . Trước khi , nó bảo cốt truyện nát bét , nó về xin chỉ thị cấp xem xử lý thế nào.
Ngày hôm , lợi dụng lúc Tạ Cảnh Hành ngoài, Kỳ Nhạc tìm đến nhà. Hắn , nghiến răng đầy tức tối như kiểu hận sắt thành thép: “Cùng là nhà họ Kỳ, mắt của kém thế hả?”
Tôi ngơ ngác: “... Cái gì?”
“Cậu thế mà trúng Tạ Cảnh Hành?” Hắn chậc lưỡi: “Anh suốt ngày âm trầm, mặt mày lúc nào cũng lạnh tanh, gì chứ?”
Lúc mới vỡ lẽ. Hóa ngày đó mắt là chê Tạ Cảnh Hành, mà là đang chê .
Đột nhiên, âm thanh điện t.ử quen thuộc vang lên: [Ký chủ, xin chỉ thị xong ! Cấp đây là sai sót công tác của chúng nên sẽ truy cứu. Nơi sẽ trở thành một thế giới độc lập, còn là thế giới trong sách nữa.]
Tôi thầm trong lòng: “Cảm ơn.” Đầu óc trở vẻ tĩnh lặng vốn .
Tôi cúi xuống, đôi mắt đen sâu thẳm của Tạ Cảnh Hành ánh trăng, đưa tay xoa nhẹ mái tóc . Sau đó, nắm lấy tay , dịu dàng đặt lên vùng bụng nhô cao của .
“Tạ Cảnh Hành.”
Toàn căng cứng. Tôi cong cả mắt: “Anh xem, đứa nhỏ trong bụng em khi sinh sẽ là , là một quả trứng rắn?”
Nhịp thở của đột ngột dừng . Hầu kết lăn lộn hồi lâu mới phát âm thanh: “Em... em là...”
Tôi nghiêng đầu mỉm : “Chúc mừng nhé. Anh sắp làm cha .”