Vợ Trước Ác Độc: Trốn Sao Khỏi Đuôi Rắn? - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-06 14:27:55
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Tạ Cảnh Hành, . Tôi chịu đựng quá đủ , làm ơn đừng xuất hiện mặt nữa. Cả đời thấy thêm một nào nữa.”

 

Ánh sáng trong mắt vụt tắt từng chút một, giống như thứ gì đó vỡ vụn. Đột nhiên, khẽ nhếch môi. Nụ chạm đến đáy mắt, chỉ mang theo lạnh thấu xương và sự cố chấp: “Được, Kỳ Ngộ, em giỏi lắm. Anh sẽ làm theo ý em.”

 

Cánh cửa đóng sầm lưng . Tôi cánh cửa, lồng n.g.ự.c thắt đau đớn. Cảm giác nôn nao quen thuộc ập đến, gập nôn khan. Kỳ Nhạc vội đỡ lấy : “Cậu chứ?”

 

Tôi ngẩng đầu : “Tạ Cảnh Hành , còn ?” Tôi chủ động rút lui , ở bên Tạ Cảnh Hành mà chạy đến đây làm gì?

 

Kỳ Nhạc sững sờ một giây bật vì tức: “Kỳ Ngộ, thực sự quên ? Tôi ở bên lâu như thế, quên là quên luôn hả?”

 

Thấy ngơ ngác, thở dài: “Tôi chính là con hồ ly hồi nhỏ chơi với đấy. Năm đó và Tạ Cảnh Hành kẻ thù bắt cóc, chính cứu bọn . Kết quả là thương quá nặng hóa hình , còn thì đỡ cho Tạ Cảnh Hành một đao, đập đầu đá ngất xỉu.” Hắn dừng một chút: “Là cha kịp thời đến cứu cả ba, đưa về Kỳ gia.”

 

Mọi ký ức như một ngòi nổ châm ngòi. Hóa , cha Kỳ ngay từ đầu con trai ông. Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi, vì một phút thiện tâm cứu mạng hai đứa trẻ bắt cóc mà thương mất trí nhớ, cuối cùng cha Kỳ đưa về nuôi nấng danh nghĩa thiếu gia Kỳ gia. Vì , từng chiếm đoạt cuộc đời của ai cả. Suốt bao năm qua, ông vẫn luôn coi như con ruột mà đối đãi.

 

“Anh vốn là ai?” Bên bàn ăn, nhịn hỏi Kỳ Nhạc đang vùi đầu ăn cháo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vo-truoc-ac-doc-tron-sao-khoi-duoi-ran/chuong-7.html.]

Hắn lau miệng: “Vô lý, ? Tôi mới khôi phục hình cách đây lâu, về thì thấy kết hôn với Tạ Cảnh Hành. Thật là mắt mà.”

 

Trang Thảo

Tôi chột cúi đầu. Đáng lẽ cuộc hôn nhân là của , vẫn là nợ . Không dám mắng , đẩy bát dậy: “Ăn xong nhớ tự dọn dẹp, ngoài một lát.”

 

Tôi siêu thị chọn mua vài đồ dùng sinh hoạt. Không ảo giác , luôn cảm thấy đôi mắt âm u đang theo dõi từ phía . Tôi rảo bước, chạy nhanh về đến cửa nhà. Vừa thở phào rút chìa khóa thì sống lưng chợt lạnh ngắt. Một con hắc xà to bằng cổ tay c.ắ.n phập cổ , khiến mất ý thức ngay lập tức.

 

Tôi ngã một vòng tay lạnh lẽo quen thuộc. Bên tai vang lên giọng u tối, cố chấp: “Kỳ Ngộ, em từ bỏ ý định đó . Đời em chỉ thể là của . Dù c.h.ế.t cũng buông tay .”

 

Khi tỉnh , căn phòng chìm trong bóng tối. Tôi vùng vẫy dậy thì phát hiện cổ chân xiềng xích bởi hai sợi dây bạc, mỗi cử động phát tiếng leng keng. Tôi nghiến răng giận dữ: “Tạ Cảnh Hành, đồ khốn! Mau cút đây mở khóa cho !”

 

Ánh đèn đột ngột bật sáng. Tạ Cảnh Hành bên giường, trông gầy nhiều, quầng thâm mắt cho thấy lâu ngủ ngon. Tôi lắc mạnh xiềng xích: “Mở ngay! Nếu cha mất tích, ông sẽ tha cho .”

 

Tạ Cảnh Hành khẽ nhếch môi, nắm lấy cổ chân kéo mạnh về phía : “Vợ yêu, em thể lấy một ?” Sắc mặt lộ rõ vẻ hèn mọn, đáng thương khiến sững sờ.

 

Hắn khàn giọng tiếp tục: “Tại em thể , ăn cơm cùng Kỳ Nhạc? Em chấp nhận việc , tại với thể? Cậu hầu hạ em hơn ? Hay làm ch.ó cho em giỏi hơn ?” Hắn ngước lên, đôi mắt ngập tràn sự cầu khẩn: “Sao em thể... một chứ?”

 

Tim thắt , một ý nghĩ tưởng hiện lên: “Tạ Cảnh Hành, chẳng lẽ ...”

 

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy: “Từ đầu đến cuối, chỉ em.”

Loading...