Editor: Trang Thảo.
Ba tháng . Tại một thị trấn nhỏ yên bình, một tiếng hét vang lên phá tan gian: “Con hồ ly thối tha , mày ăn vụng gà trong nồi của tao !”
Tôi chống nạnh, trừng mắt con hồ ly lông đỏ đang tỏ vẻ chột bếp. Bộ lông mượt mà, đôi mắt đào hoa láu lỉnh, khóe miệng vẫn còn dính chút mỡ kịp lau. Nó nhảy lên bàn, ánh mắt né tránh, bất ngờ phun một viên hồng ngọc to bằng trứng bồ câu như để lấy lòng .
Tôi lạnh: “Đây là chuyện đá quý ? Tao vất vả hầm gà ba tiếng đồng hồ, mày nẫng tay hết sạch hả?”
Nó đảo mắt trắng dã. Cái biểu cảm đó làm thấy quen thuộc vô cùng, giống con hồ ly nhỏ trèo tường chơi với hồi bé. Điểm khác biệt duy nhất là con hồ ly trong ký ức gầy gò, lông lá xơ xác, và từ khi lớn lên cũng gặp nó nữa.
Ba tháng , lợi dụng lúc Tạ Cảnh Hành và Kỳ Nhạc đang ở suối nước nóng, trốn . May mắn , khỏi cửa chặn một chiếc xe thẳng sân bay, bắt chuyến bay gần nhất và lẩn trốn tại thị trấn nhỏ . Thế nhưng ngay ngày hôm , con hồ ly lông đỏ xuất hiện cửa, phun châu báu ăn vạ chịu . Sau khi tận mắt thấy Tạ Cảnh Hành biến thành rắn, khả năng tiếp nhận của tăng vọt, nên coi nó như thú cưng phun tiền mà nuôi dưỡng.
Đang mải suy nghĩ, tiếng đập cửa vang lên. Con hồ ly trong lòng lập tức xù lông cảnh giác. Tôi buồn vuốt lông trấn an nó: “Làm gì mà căng thế, chắc là thợ sửa chữa gọi lúc chiều đấy.”
Tôi mở cửa, nụ môi lập tức đông cứng. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, một dáng cao lớn cửa. Áo khoác đen, đôi mắt lạnh lùng bao phủ một lớp sương mù âm u. Là Tạ Cảnh Hành.
Tôi sợ hãi lùi , con hồ ly trong lòng rơi bịch xuống đất. Tôi theo bản năng đưa tay che bụng . Ánh mắt lướt qua , dừng con hồ ly phía , đầy thô bạo và âm trầm: “Kỳ Nhạc, dám bắt cóc vợ , còn che giấu tung tích.”
Giọng lạnh như d.a.o sắc: “Cậu chán sống ?”
Gương mặt cứng đờ. Cái gì cơ?
Phía đột nhiên vang lên một giọng lười biếng: “Chà, cuối cùng cũng tìm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vo-truoc-ac-doc-tron-sao-khoi-duoi-ran/chuong-6.html.]
Tôi kinh hãi đầu . Con hồ ly mặt đất biến mất, đó là Kỳ Nhạc đang ngay lưng . Hắn vận bộ đồ đỏ rực như lửa, gương mặt yêu dã lộ rõ vẻ ảo não, đôi mắt đào hoa cong lên như Tạ Cảnh Hành.
Kỳ Nhạc... chính là con hồ ly đêm đó thấy? Đại não trở nên hỗn loạn vô cùng. Cái hệ thống rách nát rốt cuộc đáng tin đến mức nào chứ? Hai nhân vật chính của thế giới hóa đều là !
Trang Thảo
Ánh mắt Tạ Cảnh Hành bỗng khựng ở vùng bụng nhô lên của . Hắn Kỳ Nhạc, giọng lạnh như băng tuyết: “Của ai?”
Tôi định mở miệng giải thích thì Kỳ Nhạc bất ngờ sáp gần, đặt tay lên vai , một cách cà lơ phất phơ: “Tạ Cảnh Hành, mù mắt là mù tâm thế? Chuyện còn hỏi ?”
Tôi: “?” Không chứ, hiểu lầm thế mà cũng ?
Tạ Cảnh Hành trừng mắt bàn tay đang đặt vai , lệ khí trong đáy mắt dường như sắp nổ tung: “Bỏ cái móng vuốt của .”
Kỳ Nhạc những bỏ mà còn ôm chặt hơn: “Dựa ? Kỳ Ngộ nguyện ý để ở , quản chắc?” Hắn dừng một chút, cố tình cao giọng: “Vả , nếu em gặp thì tự về từ lâu . Em về, nghĩa là thấy mặt đó.”
Sắc mặt Tạ Cảnh Hành trắng bệch trong tích tắc. Hắn chằm chằm , hốc mắt đỏ hoe đến đáng sợ. Hầu kết lăn lộn vài nhịp mới khó khăn phát âm thanh: “Kỳ Ngộ, đúng ? Em... gặp ?”
Tôi , im lặng . Nếu con giá trị hận thù đầu đỏ chói mắt đến , suýt tin rằng yêu sâu đậm. Tiếc , dáng vẻ phẫn nộ và bất mãn của lúc chẳng qua là sự tức giận của một chồng nghĩ rằng phản bội mà thôi.
Tôi rủ mắt tránh ánh của . Tạ Cảnh Hành đột ngột vươn tay túm lấy cánh tay định kéo : “Mặc kệ em gặp , cũng mặc kệ em đang m.a.n.g t.h.a.i con của ai. Đi về nhà với .”
Cánh tay còn của cũng túm chặt. Kỳ Nhạc thu nụ , ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “Tạ Cảnh Hành, hiểu tiếng ? Em cùng .”
Tạ Cảnh Hành phớt lờ , chỉ dán chặt mắt . Tôi hít một thật sâu, rút tay khỏi lòng bàn tay , lùi một bước mở to cửa phòng. Cơn gió lạnh tràn , quét qua tận đáy lòng.