Vợ Trước Ác Độc: Trốn Sao Khỏi Đuôi Rắn? - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-06 14:27:01
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi sững sờ. Tạ Cảnh Hành mỗi ngày đều mang con 100% lù lù mặt , thể là 0 ? Tôi ghé sát xem. Trên màn hình rành rành con : [0%.]

Trang Thảo

 

“Hệ thống của mày hỏng , hiển thị sai chứ gì?”

 

[Không thể nào!] Hệ thống cuống quýt: [Tôi sửa xong mới mà!] Nó bay đến mặt , ngữ tốc đột nhiên nhanh hơn: [Ký chủ, về tìm hiểu tình hình . Cậu cứ tiếp tục thành nhiệm vụ, chờ !]

 

Tôi theo bản năng vươn tay bắt lấy: “Đợi !”

 

Quả cầu ánh sáng nhấp nháy biến mất giữa trung: “Mày đưa tiền cho tao chứ!”

 

Chẳng ai đáp . Trong phòng chỉ còn cuồng nộ với trung. Khốn khiếp, chạy mất . Tôi chằm chằm nơi nó biến mất, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ. Con 100% đầu Tạ Cảnh Hành, nếu do hệ thống hỏng, thì rốt cuộc nó là cái gì?

 

Là cái gì cũng quan trọng nữa. Hiện tại vai chính thụ xuất hiện, Tạ Cảnh Hành là rắn, hệ thống thì báo tiến độ bằng . Nếu chạy ngay bây giờ thì e rằng mạng cũng chẳng còn.

 

Khi Tạ Cảnh Hành đẩy cửa bước , đang mải miết kiểm kê trang sức của . Ngẩng đầu thấy , sợ đến mức run tay, làm rơi cả hộp trang sức xuống đất. Một viên ngọc lăn ngoài, dừng ngay chân . Không khí tức thì đông cứng .

 

Tôi theo bản năng định cúi xuống nhặt. Dù đây cũng là đồ mua khi kết hôn, lỡ thu hồi thì làm ? một bàn tay với các khớp xương rõ ràng nhanh hơn một bước, ngăn cản hành động của . Tạ Cảnh Hành thong thả nhặt viên ngọc lên, nắm chặt trong lòng bàn tay. Hắn ngẩng đầu , ánh mắt sâu thẳm và lạnh lẽo, giọng trầm rõ vui buồn: “Em thu dọn những thứ để làm gì?”

 

Sống lưng lạnh toát, cảm nhận một cơn bão tố đang chực chờ bùng nổ. Tôi lùi nửa bước, mặt cắt còn giọt máu, cố gắng tìm một cái cớ: “Tôi.. chỉ lấy lau bụi thôi...”

 

Tạ Cảnh Hành siết chặt viên ngọc, tiến về phía . Tôi liên tục lùi bước cho đến khi ép bàn làm việc. Hắn chống hai tay xuống bàn, cúi áp sát: “Kỳ Ngộ, em đang sợ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vo-truoc-ac-doc-tron-sao-khoi-duoi-ran/chuong-4.html.]

 

Tôi ngửa , cố gắng kéo giãn cách, cứng miệng đáp: “Ai... ai thèm sợ !” giọng run rẩy phản bội .

 

Tạ Cảnh Hành chằm chằm , đột ngột vươn tay bóp chặt eo nhấc bổng lên bàn. Tóc mái rũ xuống, ngửa đầu . Ánh mắt vốn luôn tĩnh lặng như nước giờ đây mang theo vài phần hèn mọn: “Kỳ Ngộ, làm thế nào em mới sợ nữa?”

 

Tôi ngẩn , theo bản năng thốt : “Chúng ly...”

 

Lời dứt, tay bất ngờ siết lấy cổ . Đôi đồng t.ử dựng màu đen chợt hiện lên, giọng lạnh hẳn : “Vợ yêu, em gì cơ?”

 

Quả nhiên, Tạ Cảnh Hành căn bản định buông tha cho . , thể thấy đáng thương chứ? Lòng đầy phẫn nộ, buộc ngửa cổ hét mặt : “Tạ Cảnh Hành, buông ! Người hôn ước với là Kỳ Nhạc chứ , chúng chẳng quan hệ gì hết!”

 

Vừa dứt lời, sắc mặt đổi. Giây tiếp theo, trời đất cuồng, ném lên giường. Chưa kịp bật dậy chạy trốn, áp cả xuống: “Em nôn nóng rời đến thế ?”

 

Tạ Cảnh Hành cúi sát, thở phả lên mặt , sắc mặt âm trầm đến đáng sợ: “Kỳ Ngộ, đôi khi thực sự móc trái tim em xem thử, xem bên trong rốt cuộc trống .”

 

Tôi dậy định mắng . Tên lấy mạng thì thôi , giờ còn đòi m.ó.c t.i.m nữa. là loài rắn m.á.u lạnh vô tình! cho cơ hội mở miệng, trực tiếp cúi xuống chặn lấy môi . Nụ hôn hung bạo mang theo ý vị trừng phạt. Tôi vùng vẫy đẩy , nhưng đột nhiên cảm nhận thứ gì đó quấn lấy eo .

 

Tôi cứng đờ ngay lập tức. Hắn... biến đuôi rắn ? Chiếc đuôi thong thả siết chặt, chóp đuôi vòng gáy, chuẩn xác ấn lên tuyến thể của . Cả mềm nhũn. Lúc Tạ Cảnh Hành mới buông môi , từ cao. Đôi mắt dựng u lãnh nhưng khóe môi khẽ cong lên: “Còn chạy nữa ?”

 

Tôi thở dốc, thốt nên lời. Hắn cúi đầu, nụ hôn rơi khóe mắt, chóp mũi đến môi , mang theo thở xâm lược mạnh mẽ bao phủ lấy bộ giác quan. Cuối cùng, trong cơn mê man, dường như thấy dán sát tai , giọng trầm thấp cố chấp: “Chúng sinh một đứa con .”

 

Tôi lờ mờ vung tay tát một cái: “Tôi thèm.”

 

Ai sinh con với rắn chứ? Huống hồ... định mệnh của vốn dĩ bao giờ là .

Loading...