Chu Trọng Đạo cảm thấy chuyện càng lúc càng thú vị.
Giữa và Phương Thái hậu dường như hình thành một sự ăn ý kỳ diệu.
Có lẽ Thái hậu cũng lo lắng những mối ẩn họa trong triều, lẽ bà ngày càng bất mãn với Quý Tể tướng, cũng thể Thái hậu đang chờ đợi một quân cờ gan trời sợ đất.
Dù là lý do nào, chí ít bề mặt, Hạ Lan Cẩn nhận sự yêu thích của Thái hậu. Như , Quý tể tướng cũng chỉ thể trơ mắt , khi gặp Chu Trọng Đạo còn cố tỏ rộng lượng :
“Hai đạo sớ của Hạ Lan, kỹ mấy , quả thật kiến giải. Lần hội tới, nhất định mời tham dự. Điện hạ ngại chứ?”
Chu Trọng Đạo ha hả:
“Tể tướng lòng tiếc tài, ngại?”
Sau đó Hạ Lan Cẩn quả thật đến dự hội của Quý tể tướng.
Trà hội kết thúc, Hạ Lan liền tới phủ Nhiếp chính vương. Tai mắt của Chu Trọng Đạo nhanh như gió, , tại hội, Hạ Lan Cẩn trổ tài pha , thủ pháp thành thạo, dư sức sánh với công t.ử thế gia, hề lộ vẻ rụt rè.
Kinh thành giàu , sùng thượng hoa mỹ. Hạ Lan Cẩn xuất từ vùng quê nghèo hẻo lánh, e rằng sớm chuẩn kỹ lưỡng, mới thể ở kinh thành xoay xở như cá gặp nước, chê , nhưng những thứ cứ chuẩn là . Chu Trọng Đạo gặp quá nhiều kẻ mặt run rẩy khúm núm, chắc họ chuẩn .
Trên Hạ Lan Cẩn một thứ gì đó sinh , chảy trong huyết mạch, khiến cử chỉ của y
Y tự nhiên, linh hoạt như nước.
“Ta đang nghĩ rốt cuộc ngươi còn chuyện gì là làm .” Chu Trọng Đạo hành lang, thấy y tới, kịp để y hành lễ một câu.
Hạ Lan Cẩn mỉm hỏi:
“Có quá phô trương ?”
Chu Trọng Đạo lắc đầu:
“Không .”
Hắn còn khá thích dáng vẻ phóng túng của Hạ Lan Cẩn.
Kinh thành thiếu kẻ dã tâm, nhưng tràn đầy sinh khí như Hạ Lan Cẩn thì lâu xuất hiện.
Trong bụi hoa bỗng vang lên tiếng sột soạt, một con mèo lông đen đốm trắng chui , lững thững ngang chân họ. Hạ Lan Cẩn xổm xuống, bế con mèo lên.
“Tiểu nương Tuyết Hoa.” Hắn mật khẽ gọi tên con mèo.
Chu Trọng Đạo choáng váng trong chốc lát.
Hạ Lan Cẩn bóp nhẹ chân bên của con mèo. Con mèo khẽ kêu một tiếng.
Trong phủ tuy mèo phòng, nhưng mèo vốn tự do, nhốt chung một chỗ. Ngoài Chu Trọng Đạo và quan nuôi mèo , ai trong phủ rốt cuộc bao nhiêu con mèo. Hạ Lan Cẩn dường như cũng là yêu mèo, quen với đám mèo trong phủ.
Chu Trọng Đạo chậm rãi :
“Ngay cả mèo trong phủ cũng quen ngươi , ngươi còn nó tên là Tuyết Hoa Nương? Có con mèo nào trong phủ mà ngươi tên ?”
Hạ Lan Cẩn thờ ơ đáp:
“Hình như từng ai đó gọi, một là nhớ.”
Chu Trọng Đạo chằm chằm Hạ Lan Cẩn hồi lâu, y đặt con mèo xuống, đầu thì thấy Chu Trọng Đạo đang , ánh mắt khác thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vo-sac-gioi/chuong-7.html.]
Y liền mỉm với Chu Trọng Đạo:
“Đêm khuya , điện hạ nên nghỉ ngơi.”
Chu Trọng Đạo trầm giọng :
“Không ai gọi nó là Tuyết Hoa Nương cả. Tuyết Hoa Nương mấy năm bệnh c.h.ế.t . Sau đó mới tìm về một con mèo hoa văn giống hệt, đặt tên là Nguyệt Văn Cơ.”
“Tuyết Hoa Nương trong phủ .” Y : “Đã mấy năm còn ai nhắc đến, ngươi bỏ công đào bới cũng quá sâu đấy, đến cả tên của một con mèo cũng thể moi .”
Hạ Lan Cẩn còn lời nào để . Y thể biện giải cho , chỉ đành dứt khoát nhận .
“Ta điện hạ yêu mèo. Trên thích gì, tất chiều theo, dụng tâm cơ khéo léo, xin điện hạ trách phạt.”
Chu Trọng Đạo kéo y lên giường.
Hắn từng bao dung với ai đến thế, dáng vẻ Hạ Lan Cẩn nửa quỳ ở đó, ngửa mặt cầu xin, đường hoàng chẳng hề chột , khiến Chu Trọng Đạo lập tức chỉ trói y giường mà làm cho ba ngày ba đêm.
Ba ngày ba đêm thì thể, nhưng ngày hôm là kỳ nghỉ mười ngày, một ngày một đêm, xem khả thi.
Đêm hè ngắn, băng trong phòng còn tan hết thì trời hửng sáng.
Chu Trọng Đạo xuống giường, buông rèm, gọi nội thị chậu băng, mang nước nóng . Hắn tự tay lau cho Hạ Lan Cẩn, hành hạ suốt một đêm, Hạ Lan vẫn ngủ say.
Chu Trọng Đạo bên giường, dùng ngón tay nâng cằm y, khẽ cào trêu chọc.
Tửu Lâu Của Dạ
Khuôn mặt , thực quá giống Thuần Huy, mỹ nhân thì thường nét tương đồng, như Thu Nô và công t.ử Đan giống sáu bảy phần xem là giống, bản với Thuần Huy giống bốn năm phần, qua là .
Xét về dung mạo, Hạ Lan chỉ hai phần bóng dáng của Thuần Huy. Mũi Thuần Huy cao thẳng, là long chuẩn tiêu chuẩn trong sử sách, mũi Hạ Lan thon dài thanh tú. Mắt Thuần Huy là phượng nhãn, đuôi mắt xếch lên, rạng rỡ thần thái. Đuôi mắt Hạ Lan rủ xuống, lên thì vô tội, nhưng sự xảo quyệt và cứng cỏi của Hạ Lan vẫn toát từ lớp da , khiến luôn nghĩ đến Thuần Huy.
Lẽ nổi giận vì những liên tưởng như .
Tào Khánh dẫn Thu Nô tới, giống công t.ử Đan, liền khiến khó chịu, dù giống đến mấy, chỉ cần một chỗ hài hòa, cũng đủ nhắc rằng lớp da tương tự chỉ là vỏ bọc mưu toan đ.á.n.h lừa qua ải, nhưng Hạ Lan Cẩn giống Thuần Huy, chỉ thấy càng càng giống, dù chỗ nào giống, cũng thấy đáng thương đáng yêu.
Hạ Lan Cẩn mở mắt, hất tay Chu Trọng Đạo : “Tránh .” Giọng chẳng mấy dễ , như thể quên mất đêm qua ai đắc tội ai.
Bàn tay Chu Trọng Đạo theo cằm y lướt xuống cổ, chạm đến xương quai xanh, dừng một lát, nhẹ nhàng đặt lên n.g.ự.c y.
“Ngươi lớn lên thế nào?” Hắn hỏi Hạ Lan Cẩn.
Hạ Lan Cẩn giường bậy:
“Uống sữa ăn cơm.”
Chu Trọng Đạo để ý câu đùa, cúi xuống hôn lên môi y. Ban đầu chỉ chạm môi, Hạ Lan Cẩn phản ứng. Chu Trọng Đạo ân cần hơn, dùng đầu lưỡi trêu chọc khóe môi. Hạ Lan Cẩn lúc mới khẽ hé miệng, hai quấn quýt môi lưỡi.
Mùa hè trời sáng sớm, sáng nhanh. Dù cửa sổ khép kín, rèm buông xuống, ánh sáng mờ ám vẫn lọt trong màn giường.
Chu Trọng Đạo rõ những vết đỏ vai Hạ Lan, dấu vết để đêm qua. Hắn dùng ngón tay lướt qua, theo đó hôn xuống.
“Điện hạ.” Hạ Lan Cẩn đẩy : “Điện hạ định lì giường cả ngày chứ?”
Chu Trọng Đạo lật xuống khỏi , nhưng tay chân vẫn vây giữ, mỉm : “Hôm qua , một ngày một đêm giường, chính là một ngày một đêm.”