Chu Trọng Đạo thêm gì nữa. Đến vương phủ, liền bảo Hạ Lan Cẩn đến ở Thanh Trì Viện, nơi thường cư trú.
Hắn y phục xong, liền dẫn Hạ Lan Cẩn nội thất, cung nhân sớm thu dọn đấy. Chu Trọng Đạo quen hưởng thụ, phía viện còn xây cả suối nước nóng.
Lúc Hạ Lan Cẩn mới do dự, mỉm :
“Cùng điện hạ tắm chung, e là quá đường đột.”
Tửu Lâu Của Dạ
Chu Trọng Đạo đang lúc mê , Hạ Lan Cẩn gì cũng giận, chỉ thấy buồn .
Hắn đáp lời, chỉ Hạ Lan Cẩn một cái, bảo cung nhân cởi y phục cho y.
Những cung nhân hầu hạ bên cạnh Chu Trọng Đạo sớm quen cảnh , ai nấy kín miệng như bưng, miệng như đúc bằng sắt. Cho dù thật sự kéo Thuần Huy lên giường, bọn họ cũng dám hé nửa lời, huống chi , Chu Trọng Đạo ngủ cùng chỉ là một viên tiểu quan địa phương.
Chu Trọng Đạo cởi bỏ y phục, trần như nhộng bước đến mặt Hạ Lan Cẩn.
“Lui xuống.” Hắn lệnh, sáu cung nhân liền rút ngoài.
Hạ Lan Cẩn cúi đầu, vẫn biểu lộ gì, , cũng chủ động chạm , dường như quyết ý tuyệt đối bước một bước. Đôi mắt Chu Trọng Đạo mang vẻ vô tội đến lạ, cao minh vô cùng.
Chu Trọng Đạo tán thưởng.
Hắn vòng lưng Hạ Lan Cẩn, cởi áo ngoài, đến áo trong. Hạ Lan Cẩn như sợ lạnh, bỗng co rụt bả vai.
“Ha…” Cuối cùng y thở một tiếng, câu đầu tiên khi hai trút bỏ y phục, giọng điệu là đau lòng thỏa mãn.
Chu Trọng Đạo thấp giọng trêu ghẹo:
“Cung kéo căng, b.ắ.n . Ngươi gặp đầu, hẳn chuyện còn đường lui.”
Hạ Lan Cẩn ngẩng đầu, mới thẳng mắt Chu Trọng Đạo:
“Điện hạ quả nhiên quyết đoán mau lẹ.”
Hai xuống nước, nhiệt độ vặn, vô cùng dễ chịu, Chu Trọng Đạo khẽ hỏi:
“Lần đầu?”
Hạ Lan đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vo-sac-gioi/chuong-4.html.]
Chu Trọng Đạo càng thêm thương y, hôn nhẹ lên bờ vai gầy gò, thì thầm:
“Mặc quần áo còn nhận , thế … ngươi gầy quá , thịt đều cả?”
Hạ Lan chậm rãi hít sâu mấy , lúc mới dần thả lỏng.
Đôi chân dài của Hạ Lan khẽ quẫy trong làn nước suối, giữa nước mờ mịt chỉ thấy đường nét mặt nước, như đuôi cá. Chu Trọng Đạo thể nhẫn nhịn thêm. Hạ Lan c.ắ.n chặt môi.
“Điện hạ…” Giọng y run rẩy. Chu Trọng Đạo y gọi bằng giọng điệu như .
“Gọi là Tam Lang.” Chu Trọng Đạo : “Gọi là Tam Lang…”
“Tam Lang.”
Âm thanh thể là giọng của Thuần Huy.
“Tam Lang!”
Đó chính là giọng của Thuần Huy.
Chu Trọng Đạo lẩm bẩm:
“Ta đây, đây…”
Trong đầu mắt chỉ còn một trống ấm áp, thứ ôm là xác, mà là tinh hồn của trong mộng.
Không bao lâu, thể Chu Trọng Đạo bỗng nặng trĩu, Hạ Lan Cẩn ngất , ngã lòng . Chu Trọng Đạo vội vàng bế ngang lên, đặt y chiếc ghế trúc bên bờ suối.
May mắn là Hạ Lan Cẩn lập tức tỉnh , đôi mắt y như chứa một tầng nước, chỉ là ánh còn mơ màng, thất thần.
“Ha… Tam lang…”
Y dường như vẫn còn tỉnh táo, khẽ gọi một tiếng.
Chu Trọng Đạo đút cho y một ngụm nước, Hạ Lan Cẩn lúc mới dần dần tỉnh hẳn. Chu Trọng Đạo thở phào nhẹ nhõm, gọi cung nhân hầu hạ thu dọn.