Mập Mạp ngẩng đầu chủ nhân, bất đắc dĩ trợn trắng mắt:
“Haiz… thì cưới vợ quên nương, còn ngươi là cưới vợ quên hồn sủng a!”
Phương Thiên Nhai thu ý mặt, nghiêm túc hỏi:
“Ta khi nào quên ngươi ?”
Mập Mạp phồng má:
“Dược tề ? Mau lấy cho !”
Phương Thiên Nhai lấy một lọ d.ư.ợ.c tề màu đỏ, mở nắp, đưa thẳng cho Mập Mạp uống.
Mập Mạp nuốt xuống, lập tức tỏa từng đợt hồn lực d.a.o động, chẳng mấy chốc liền phá tan xiềng xích, đột phá lên Sĩ cấp thất tinh.
Tham Bảo chớp chớp đôi mắt tròn xoe:
“Oa, tiểu heo béo thăng cấp a!”
Phương Thiên Nhai lấy đá kiểm nghiệm, thử qua một , phát hiện Mập Mạp từ hạ phẩm tăng lên trung phẩm hồn sủng.
Hắn mỉm hài lòng:
“Không tồi, trở thành trung phẩm hồn sủng .”
Mập Mạp , chính nó cũng vui vẻ vô cùng, bay quanh Phương Thiên Nhai một vòng đáp xuống lòng n.g.ự.c :
“Chủ nhân, ngài tiếp tục cố gắng nha! Cố gắng kiếm thêm nhiều kim tệ, dẫn Tây đại lục mua d.ư.ợ.c tề thăng cấp huyết mạch, như là thể biến thành thượng phẩm hồn sủng!”
Phương Thiên Nhai khẽ :
“Dược tề sẽ nghĩ cách. Giờ ngươi thăng cấp xong, về thức hải của nghỉ ngơi, định thực lực cho .”
“Chủ nhân, hồn thạch! Cho vài viên hồn thạch ~!”
Phương Thiên Nhai mở túi trữ vật, lấy một trăm viên Hồn Thạch, chia cho Mập Mạp 50 viên, Tham Bảo 50 viên.
Mập Mạp bĩu môi:
“Chủ nhân a, ngươi cứ chia cho Tham Bảo thế? Đó là hồn thạch ngài vất vả lắm mới kiếm mà!”
Phương Thiên Nhai :
“Vũ Hạo là bạn lữ của , về ngươi với Tham Bảo đều là một nhà. Chúng cùng tìm cơ duyên, cùng chiến đấu. Không cần so đo như .”
“Ồ…” Mập Mạp ỉu xìu gật đầu, ôm Hồn Thạch bay về thức hải của Phương Thiên Nhai.
Tham Bảo cũng nhanh chóng ôm phần của chui thức hải của Lâm Vũ Hạo.
Lâm Vũ Hạo sang Phương Thiên Nhai:
“Số hồn thạch Diệp gia đưa, chắc cũng sắp hết ?”
Hồn thạch là ba tháng cấp. Ba tháng nay, cả hai mỗi ngày đều dùng Hồn thạch tu luyện, hai con hồn sủng cũng thế — tổng cộng một vạn viên, tiêu hao thật khủng khiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vo-dich-nguoi-o-re/chuong-35-map-map-thang-cap.html.]
Phương Thiên Nhai đáp:
“Yên tâm, vẫn còn hơn sáu ngàn viên. Hồn thạch quan trọng, thực lực mới là căn bản. Ở đại lục vững, ai ức hiếp, chỉ trở thành cường giả mạnh nhất.”
Lâm Vũ Hạo gật đầu:
“Ừm, hiểu.”
Phương Thiên Nhai lấy hai mươi viên Hồn Thạch, đưa mười viên cho :
“Tu luyện .”
“Hảo.” Lâm Vũ Hạo nhận lấy, ngẫm nghĩ hỏi:
“Thiên Nhai, cái gọi là khắc văn … là gì ?”
Phương Thiên Nhai chậm rãi giải thích:
“Khắc văn là một loại thuật đặc biệt, nhưng ở Bắc đại lục . Đó là tri thức của cao cấp đại lục.”
Lâm Vũ Hạo suy tư :
“Nếu ở Bắc đại lục ai đến loại thuật , nhất ngươi đừng để khác phát hiện Mập Mạp.”
Phương Thiên Nhai mỉm nhàn nhạt:
“Không bại lộ là thể. Nếu gặp địch, Mập Mạp tất nhiên chiến đấu.”
Lâm Vũ Hạo liền đề nghị:
“Vậy chúng thể dối. Đừng đó là khắc văn, cứ bảo Mập Mạp là biến dị sủng vật heo, mấy hoa văn là do bẩm sinh, là Thiên Phúc Trư.”
Phương Thiên Nhai nhướng mày:
“Ừm, biện pháp cũng . Có thể Mập Mạp là Thiên Phúc Trư, năng lực ban phúc cho hồn sủng khác. Như , Tham Bảo khắc văn cũng thể là do Mập Mạp chúc phúc.”
Lâm Vũ Hạo bật tán đồng:
“ , thế hợp lý tránh phiền phức. Đề phòng khác dòm ngó ngươi và truyền thừa khắc văn.”
Nghe đến đây, trong lòng Phương Thiên Nhai ấm áp.
Hắn hiểu rõ, Vũ Hạo nghĩ cách là để bảo vệ .
Hồn sủng vốn là do chủ nhân và linh hồn kết hợp mà thành — ai cũng thể đoạt . Chủ nhân mà c.h.ế.t, hồn sủng cũng tan biến theo.
Nếu khắc văn là thiên sinh, như dẫu tham lam cũng chẳng thể làm gì.
Lâm Vũ Hạo lặng lẽ Phương Thiên Nhai bên cạnh, trong lòng khẽ nghĩ:
Trong chốc lát là thuật đúc thú cốt, trong chốc lát là khắc văn, trong chốc lát là linh thuật tu luyện công pháp… Thiên Nhai rốt cuộc học bao nhiêu điều kỳ lạ như thế? Thật sự đều do ông ngoại truyền ?
Trực giác cho y — Thiên Nhai vẫn còn giấu chuyện gì đó. y cũng chẳng truy hỏi. Chỉ cần Thiên Nhai bình an, cả đời ở bên y là đủ .
Những chuyện khác… đều quan trọng.