Trong danh sách dự án Cư Hợp phụ trách cả tên .
Vì phận con trai ông chủ, ai dám sai bảo làm gì, từ đến nay đều là họ tự giải quyết vấn đề và thúc đẩy tiến độ.
Thấy cạnh Cư Hợp, họ ngạc nhiên chúng một cái, nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
Tôi và Cư Hợp ở vị trí cuối cùng, ánh đèn, ánh mắt Cư Hợp luôn hướng về bảng trắng. Cảm giác ngó lơ khiến khó chịu. Tôi duỗi chân về phía Cư Hợp, nhẹ nhàng cọ xát chân .
Cư Hợp hề lay động, càng quá đáng hơn. Cư Hợp vẫn phản ứng. Tôi cau mày, nghi ngờ chính . Sao chút phản ứng nào ?
Chẳng lẽ cọ nhầm ?
Tôi cúi đầu xác nhận.
Ống quần tây mũi giày khều lên, để lộ một đoạn mắt cá chân trắng nõn. Trắng như , gầy như , như … là chân của Cư Hợp sai.
Yết hầu cuộn lên, cố gắng kiềm chế sự xúc động trong lòng. Ngẩng đầu lên, thấy Cư Hợp đang .
Có lẽ ảnh hưởng bởi ánh sáng mờ ảo, Cư Hợp lúc trông buồn ngủ, mở hờ mắt, dùng tay chống cằm, nửa dựa mặt bàn. Nếu đang họp, tin rằng Cư Hợp chắc chắn sẽ gục xuống bàn để ngủ bù.
Anh dùng giọng chỉ hai chúng thấy: "Thích ?"
Cảm giác ngứa ngáy thoang thoảng tỏa , cúi đầu , Cư Hợp bắt chước hành động của , cọ một cái. Hành động của vụng về, nhưng đạt đến một loại cảm giác quyến rũ ngoài dự đoán.
"Nếu thích..." Giọng Cư Hợp càng lúc càng nhỏ, đôi môi mềm mại màu hồng nhạt ghé sát càng lúc càng gần.
Khoảng cách rút ngắn kéo theo thở của Cư Hợp cũng phóng đại. Thậm chí thể cảm nhận thở phả vành tai khi môi hít , thở , "Lần thể dùng chúng..."
5.
Thình thịch. Tim đập nhanh hơn. Tôi thể cảm nhận thấy gò má nóng dần lên.
Khi hồn , Cư Hợp đầu về phía bảng trắng, chỉ còn một vẫn đang hỗn loạn vì chuyện .
Cuộc họp kết thúc, Cư Hợp cùng các nhân viên khác rời , nhanh chóng trở chỗ làm việc ngửa cổ uống một ngụm Americano đá.
Lần nữa ghẻ lạnh, chỉ thể bực bội lên lầu. Nằm dài ghế văn phòng một lát, chuyển sang chiếc giường lớn trong phòng nghỉ riêng. Nằm giường một lúc, chuyển sang sofa.
Một lát , thẳng xuống tấm thảm dày.
Văn phòng đầy đủ thứ, nhưng thế nào cũng thấy thoải mái.
Tôi mở camera giám sát, chuyển đến khu vực làm việc của Cư Hợp. Trên màn hình, Cư Hợp vai rộng eo thon, hai chân bắt chéo, ngón tay thon dài kẹp cây bút máy, thỉnh thoảng xoay nhẹ cán bút, linh hoạt xoay tròn trong lòng bàn tay.
Tôi suy nghĩ một lát, gọi trợ lý .
"Tôi chán văn phòng , nhớ tầng 15 hai phòng trống đúng ?"
Trợ lý nhớ một chút, "Dạ , nhưng diện tích nhỏ, phòng nghỉ riêng, tường cũng là kính..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vo-cua-toi-la-mi-ma-sao/chuong-3.html.]
"Không ." Tôi hài lòng nhếch môi, "Tôi thích tường kính đó."
6.
Kể từ khi chuyển xuống tầng , việc làm nhiều nhất mỗi ngày là trốn rèm cửa để rình xem động thái của Cư Hợp, thỉnh thoảng lấy cớ pha cà phê mà lượn lờ quanh bàn làm việc của .
Cư Hợp hề tỏ khó chịu, thậm chí thỉnh thoảng còn sai vặt làm việc, "Cậu thể giúp photo cái ?"
Tôi nhận: "Tại là làm?" Cần rằng từng làm việc gì từ bé đến lớn, ngay cả ba cũng từng sai bảo .
Cư Hợp một cái, tự cầm tài liệu lên.
"Ấy, đấy?"
"Đi photo."
Tôi thì vui, "Tôi là ." Tôi giật lấy tài liệu trong tay Cư Hợp: "In mấy tờ?"
Cư Hợp ấn trở ghế. Anh đẩy gọng kính: "Hai tờ."
"Biết ."
Tôi cầm tài liệu , chỉ còn Cư Hợp và vài đồng nghiệp trố mắt ngước cổ theo.
Một phút , thấy mấy đồng nghiệp thu cổ .
Tôi cầm tài liệu trở về bên cạnh Cư Hợp, ngập ngừng hỏi: "Cái đó... máy photo dùng thế nào?"
Động tác gõ bàn phím của Cư Hợp khựng . Anh chằm chằm một lúc, khẽ thở dài: "Chỉ dạy cho một thôi."
Làm xong công việc Cư Hợp giao, nghỉ ngơi trong văn phòng một lát bắt đầu lang thang quanh khu vực .
Cư Hợp giống như một nhân vật NPC trong trò chơi, tiến gần là sẽ kích hoạt nhiệm vụ.
"Cậu thể giúp gửi cái lên ?"
"Không."
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Hôm nay ông chủ ở công ty, ông thấy gửi tài liệu, chắc chắn sẽ nghĩ chăm chỉ làm việc." Cư Hợp ngừng một chút: "Nếu thì thôi."
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy lý, "Tôi ."
Gửi tài liệu xong, lập tức về văn phòng thề bao giờ lượn lờ quanh Cư Hợp nữa, sai bảo tới lui.
Kết quả là trong văn phòng đầy ba mươi phút, kìm nữa. Do dự vài giây, vẫn chậm rãi lượn ngoài cửa.
Quả nhiên, Cư Hợp giao nhiệm vụ cho một nữa.
"Cậu thể pha cho một ly cà phê ?" Giọng Cư Hợp thấp, như đang nũng nịu, chậm.
Tôi cảm nhận giọng điệu của Cư Hợp, kịp trả lời. Cư Hợp hiểu lầm là , nên tự dậy.