Nhà giam 4.
Thẩm Dực co rùm trong góc phòng giam chật hẹp, nồng nặc mùi ẩm mốc và vôi vữa. Chỉ trong vòng bốn mươi tám tiếng đồng hồ, từ một Ảnh đế đỉnh cao vinh quang, trở thành kẻ tội đồ cả nước phỉ nhổ.
Luật sư của Thẩm gia từ chối nhận ca . Toàn bộ tài sản của đóng băng. Thậm chí, những fan hâm mộ từng thề non hẹn biển sẽ bảo vệ giờ đây là những gửi vòng hoa trắng đến cổng cục cảnh sát để "tế" .
đó là điều đáng sợ nhất.
"Ninh Ninh... em ở ? Anh em đang ở đây mà..." Thẩm Dực lẩm bẩm, đôi mắt trũng sâu, thâm quầng vì mất ngủ.
Tôi tựa lưng bức tường đá lạnh lẽo của phòng giam, lặng lẽ . Giờ đây, còn hiện hình với khuôn mặt m.á.u me nữa. Tôi chọn hiện với bộ đồ mà tặng kỷ niệm 5 năm ngày cưới — ngày mà thề rằng nếu phản bội , sẽ c.h.ế.t chỗ chôn.
Thẩm Dực ngẩng đầu lên, thấy ánh đèn tuýp lờ mờ. Anh hét lên sợ hãi như , mà đột nhiên lao đến, quỳ sụp xuống, đôi bàn tay run rẩy định chạm gấu quần nhưng chỉ chạm một làn khói lạnh.
"Ninh Ninh! Anh ... Anh Lâm Vũ bỏ thuốc, nó lừa gạt... Anh vẫn yêu em, yêu duy nhất là em!"
Những lời yêu thương thốt từ cái miệng mới thú tội g.i.ế.c mới tởm lợm làm .
Tôi khẽ , một nụ ấm: "Yêu ? Yêu mà c.h.ế.t cháy trong xe? Yêu mà cùng nó bàn cách chia chác cổ phần của ba để ?"
"Không ! Anh định cứu em mà... nhưng ngọn lửa lớn quá..." Anh gào lên, nước mắt rơi lã chã. "Ninh Ninh, em là duy nhất với . Chỉ em mới giúp lúc . Em với cảnh sát , là em c.h.ế.t, là đây chỉ là hiểu lầm..."
Đến tận lúc , sự hối hận của vẫn đầy rẫy sự tính toán. Anh hối hận vì c.h.ế.t, chỉ hối hận vì bắt.
Tôi đưa tay , một chiếc điện thoại ảo hiện lên giữa trung. Nó đang phát một đoạn clip ngắn. Đó là cảnh Thẩm Dực 7 năm , khi còn là một diễn viên vô danh, mưa đợi 5 tiếng đồng hồ chỉ để đưa cho một hộp cháo nóng khi ốm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vo-cu-o-trong-guong/04.html.]
Lúc đó, : "Ninh Ninh, sẽ dùng cả đời để bảo vệ nụ của em."
Thẩm Dực đoạn clip, tim gan như ai xẻ . Kỷ niệm — thứ vũ khí tàn nhẫn nhất bắt đầu nghiền nát tinh thần . Anh nhớ từng yêu thật lòng thế nào, khi hào quang và lòng tham làm cho biến chất.
"Anh từng tất cả, Thẩm Dực." Tôi thì thầm, giọng vang vọng khắp bốn bức tường. "Anh tình yêu của , tiền tài của Giang gia, sự nghiệp rực rỡ. chính tay đốt sạch tất cả để đổi lấy một đứa xanh như Lâm Vũ."
"Ninh Ninh... sai ... xin em..." Anh đập đầu xuống sàn đá, tiếng cốp cốp khô khốc vang lên. "Cho một cơ hội thôi... nguyện c.h.ế.t em..."
Tôi cúi xuống, ghé sát tai , thở lạnh lẽo khiến rùng :
Duật Vân
"Cơ hội? Được thôi. Ở phòng giam bên cạnh, Lâm Vũ đang khai với cảnh sát rằng chính là chủ mưu bộ, chính là cưỡng ép nó tham gia kế hoạch. Nó còn ... ngoại tình với nhiều khác lưng ."
Thẩm Dực khựng . Sự hối hận mới nhen nhóm ngay lập tức thế bằng sự thù hận và phản bội.
"Thằng khốn đó! Nó dám phản ?"
Tôi dậy, bóng tối bao trùm lấy bóng hình .
"Cứ từ từ mà hưởng thụ sự phản bội của . Ở đây gương, nhưng mỗi khi nhắm mắt , sẽ thấy khuôn mặt của lúc xe nổ tung. Đó sẽ là bộ phim duy nhất xem từ nay cho đến hết đời."
Tôi biến mất, để Thẩm Dực trong bóng tối vô tận. Anh điên cuồng gào thét tên , nhưng đáp chỉ là tiếng xích sắt va chạm và tiếng khẩy của những phạm nhân phòng bên cạnh.
Hỏa táng tràng , tự thôi. Không sự tha thứ, sự cứu rỗi.