Editor: Trang Thảo.
Hai bạn cùng phòng vệ sinh cá nhân, chỉ còn và Trần Thụy. Tôi thấy gượng gạo nên giả vờ tìm sách. lúc rút cuốn sách cần dùng , Trần Thụy thình lình xuất hiện lưng . Tôi giật nảy : "Cậu... kiểu gì mà tiếng động thế?"
Trần Thụy trả lời, rũ mắt khiến rõ cảm xúc: "Chuyện đêm qua uống nhiều quá, xin ..."
"À, , say mà." Tôi ném sách ba lô, cầu nguyện đừng gì thêm. Tôi cũng chẳng hồi tưởng chuyện đêm qua.
" mà..." Hắn dừng một chút, ngước mắt lên thẳng mắt : "Chuyện chia tay, em thể cân nhắc thêm một nữa ?"
Động tác tay khựng , cảm giác như sét đ.á.n.h ngang tai.
“Cậu... bậy bạ gì ?”
Giả ngu, quyết định giả ngu đến cùng. Nếu , chuyện thực sự quá mức hổ.
“Khâu Vinh.” Nụ của Trần Thụy bỗng chốc đóng băng mặt: “Tôi diễn cùng em lâu như , dựa cái gì mà em chơi là chơi nữa?”
Tim hẫng một nhịp. Thôi xong, , tất cả . Tôi im lặng, bầu khí nhất thời trở nên gượng gạo vô cùng.
Cũng may là hai bạn cùng phòng Chu Hưng và Phương Siêu lúc giải vây: “Ơ, hai ông còn ngẩn đó làm gì? Đi thôi!”
“Ờ, tới ngay đây!” Tôi vội vơ lấy ba lô, phớt lờ ánh mắt như ăn tươi nuốt sống của Trần Thụy ở phía , nhanh chân theo hai .
Ngồi trong phòng học, trái tim vẫn đập thình thịch liên hồi. Phen tiêu đời , hình như chơi quá trớn. Cả buổi sáng hôm đó sống trong thấp thỏm, nhưng lạ là Trần Thụy hề nhắc chuyện nữa. Chỉ điều, bầu khí giữa hai chúng bây giờ cực kỳ quái dị.
Bạn cùng phòng hỏi chúng cãi . Lúc mới nhận , hình như đang chiến tranh lạnh với . Lòng bỗng dâng lên một nỗi áy náy. Chuyện quả thực làm đúng. nếu mà vẫn đối xử với như , thì chẳng cũng quá đáng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-tra-thu-ban-cung-phong-toi-lo-den-luon-ca-chinh-minh/chuong-3.html.]
Cứ thế, chúng duy trì tình trạng ai thèm mặt ai suốt một tuần trời. Cho đến chiều hôm đó, khi tan học thì trời bỗng đổ mưa tầm tã. là cái của , hễ mang ô thì trời nắng, mang ô thì trời mưa. Sao đời đen đủi đến thế cơ chứ? Biết thế lúc nãy nhét cái ô túi cho .
Tôi tựa cửa tòa nhà dạy học, chán nản nghịch điện thoại. Nhắn tin cho Chu Hưng và Phương Siêu mãi chẳng thấy ai hồi âm. Tiết là môn tự chọn, hai tên đó học, chắc giờ đang đ.á.n.h giấc ngon lành .
Tôi thở dài, định bụng đợi mưa ngớt mới về. Bỗng nhiên lấy cán ô gõ nhẹ lưng . Quay đầu , thấy Trần Thụy đó.
“Có ... cùng ?” Giọng cứng nhắc, dường như đang căng thẳng.
Theo bản năng, làm phiền : “Không cần ...”
Lời còn dứt, dúi thẳng cái ô lòng : “Vậy em tự mà về.” Nói xong, lập tức lao màn mưa, chẳng thèm đầu .
Không chứ, làm cái quái gì ? Tôi đang giận, nhưng cần giận đến mức ? Mưa lớn như thế, sợ cảm lạnh ? Hắn chạy nhanh, đuổi theo kịp. Lúc về đến phòng thì tắm mất .
Tôi đem ô phơi ở ban công cho , tâm trạng chút phức tạp, cứ như gì đó đang chặn ngang lồng ngực. Có lẽ, nên tìm chuyện t.ử tế một .
Tiếc là Trần Thụy tắm xong liền leo lên giường luôn, một cái liếc mắt cũng dành cho . Tôi cũng bó tay, xử lý thế nào.
Buổi chiều khi tan học, Chu Hưng và Phương Siêu tối nay sẽ đón năm mới cùng bạn gái nên về phòng. Tim bỗng hẫng một nhịp. Vậy chẳng tối nay trong phòng chỉ còn và Trần Thụy ? Làm bây giờ? Tôi vẫn chuẩn tâm lý để chuyện nghiêm túc với , thế thì gượng c.h.ế.t mất.
Sau khi cân nhắc thiệt hơn, định rủ bạn bè quán nét suốt đêm. tin nhắn còn kịp gửi thì thông báo từ Trần Thụy hiện lên: [Tôi quên mang chìa khóa, bọn họ đều ở đây, em thể về mở cửa giúp ?]
Hắn còn kèm theo một biểu tượng cảm xúc “ lóc”, trông thật đáng thương. Không còn cách nào khác, vẫn thể nhẫn tâm bỏ mặc . Thôi thì những chuyện chung quy vẫn trốn tránh mãi .
Trang Thảo
Tôi thấp thỏm chạy về phòng, vẫn nghĩ đối mặt với thế nào thì thấy đang bệt cửa, gục đầu cánh tay. Cái dáng vẻ cao mét tám mấy giờ đây thu thành một nắm, trông tội nghiệp vô cùng.
Trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả.