Editor: Trang Thảo.
Dẫu lời với , nhưng trái tim vẫn lỡ nhịp. Hắn cứ dựa lòng , đẩy thế nào cũng xê dịch: "Đủ , lên mau! Ký túc xá sắp đóng cửa !"
Kẻ say vốn lý lẽ, Trần Thụy cũng . Nghe xong câu đó, còn lấn tới, dụi đầu cổ : "Đừng chia tay mà... Anh làm chỗ nào , thể sửa..."
Cái gì ? Rốt cuộc đang với ai? Trong khoảnh khắc, ý định hỏi xem đang níu kéo cô bạn gái nào. giây tiếp theo, định hôn , né tránh một chút nên nụ hôn rơi xuống má. Hắn bất mãn lầm bầm một câu, khẽ thì thầm bên tai : "Khâu Vinh, đừng chia tay ? Cho thêm một cơ hội nữa ..."
Tôi sững sờ. Hắn gọi tên ai? Tôi ? Não như đoản mạch trong chốc lát, cả cứng đờ. Vì thế, kịp ngăn cản khi c.ắ.n một miếng cổ . C.h.ế.t tiệt, là ma cà rồng ? Răng sắc thế, đau c.h.ế.t !
"Cậu... buông ..."
Trang Thảo
Thực sự chịu nổi, đẩy vai một chút: "Cậu bình tĩnh ..."
Nhìn điện thoại, chỉ còn ba phút là ký túc xá đóng cửa. Thôi xong, là kịp thật . Tôi định trừng mắt tên đầu sỏ gây tội , nhưng chỉ nhận vẻ mặt ủy khuất của . Tôi lập tức nguôi giận, trông lúc như sắp tan vỡ đến nơi. Tôi thở dài, dùng giọng dỗ trẻ con mà : "Tối nay chúng chỉ thể ngủ khách sạn thôi, tìm chỗ ngủ nhé?"
Trần Thụy gật đầu, thế mà ngoan ngoãn đồng ý.
Thế là một đường lôi kéo tới khách sạn gần đó. Vốn dĩ đặt hai phòng, nhưng Trần Thụy c.h.ế.t sống chịu. Tôi bắt đầu hoài nghi say thật , cứ đến lúc mấu chốt gây chuyện. lúc say xỉn thực sự khó bảo, vì mất mặt nên đành thuận theo , chỉ đặt một phòng.
Vừa cửa, như một con gấu koala khổng lồ ôm chặt lấy . Tôi hết chịu nổi, mắng vài câu mới chịu buông. cái ánh mắt đó thực sự khiến chịu nổi, cứ như thể bắt nạt . Quen lâu như thế, ngày thường đạo mạo là , lúc say biến thành bộ dạng ? Thật khiến hoài nghi mới là con thật của .
Cuối cùng, đốc thúc rửa mặt xong. Theo nguyên tắc tranh luận với kẻ say, miễn cưỡng đồng ý cho ôm ngủ một đêm. Hắn thì ngủ ngon, còn thì trằn trọc chợp mắt nổi. Nghĩ đến lời lúc , tâm trí rối như tơ vò.
Hắn gọi nhầm đúng ? Chắc chắn là . Hắn thể nào , rõ ràng ngụy trang mỹ như thế cơ mà. Năm cái tài khoản đó đều đầu tư kỹ lưỡng, mỗi một tính cách và sở thích khác . Sao thể phát hiện ? Sự hoảng sợ vô hình bủa vây khiến thức trắng đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-tra-thu-ban-cung-phong-toi-lo-den-luon-ca-chinh-minh/chuong-2.html.]
Sáng hôm , tỉnh dậy với quầng thâm mắt to đùng. Thấy tay vẫn còn đặt eo , bực đẩy . Trần Thụy lập tức tỉnh giấc, vòng tay ôm lấy ngã nhào xuống giường. Cả một đêm mà vẫn tỉnh rượu ? Tôi tức giận c.ắ.n một cái tay , lúc mới chịu buông vì đau.
"Trần Thụy, thôi!"
Tôi đùng đùng nổi giận, trừng mắt đóng sầm cửa nhà vệ sinh . Đứng gương, hít sâu vài cái để trấn tĩnh . Tuyệt đối giả vờ như từng chuyện gì xảy . Nếu hỏi, sẽ giả ngu.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, thấy Trần Thụy vẫn ngây giường, chằm chằm về hướng rời .
"Trần Thụy..." Tôi thử gọi : "Mau rửa mặt , lát nữa còn tiết đấy."
Hắn khẽ gật đầu, gì thêm. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng bình thường .
Chúng ai nhắc đến chuyện đêm qua, dù khí chút gượng gạo nhưng vẫn bình yên trở về phòng. Hai bạn cùng phòng ngủ dậy, thấy chúng về liền hỏi: "Hai mà cả đêm về thế?"
"À, quán net suốt đêm, buồn ngủ c.h.ế.t ..." Tôi ngáp một cái. Buồn ngủ là thật, ai đó ôm cả đêm chẳng đổi tư thế nào, giờ vẫn còn đau lưng đây.
"Ồ..." Chu Hưng gật đầu, bỗng nhiên như phát hiện điều gì lạ lẫm, chỉ cổ : "Khâu Vinh, ông quán net thật ? Hay là diễm ngộ gì bên ngoài? Thật gì, gì mà giấu?"
Tôi theo bản năng che cổ , lén Trần Thụy, phát hiện khóe mắt hiện lên một tia ý . Đều tại cả! Còn dám nữa!
"Tôi là... muỗi cắn..." Suy nghĩ hồi lâu mới nặn cái lý do vụng về .
"Mùa đông mà lấy muỗi? Đừng giải thích nữa, hiểu mà, hiểu mà." Chu Hưng vỗ vai vô cùng gian xảo.
Lười giải thích, đẩy : "Biến , sắp lớp , còn mau thu dọn!"