Tôi ở nhà Mạnh Tinh Dã gần nửa tháng, trường học khai giảng, chuyển đến ký túc xá. Đây là cuộc hội ngộ của và Mạnh Tinh Dã, cũng là khởi đầu cho cuộc sống mới, thoát khỏi gông cùm của Cố gia.
Mọi thứ dường như đang phát triển theo hướng kỳ vọng.
9.
Bốn năm ở Đại học Z, ba gọi cho một cuộc điện thoại nào. Tôi cũng nhận một đồng tiền nào từ gia đình, sống qua bốn năm nhất đời bằng học bổng và làm thêm.
Tự do tự tại, bốn năm Mạnh Tinh Dã bên cạnh, thoáng chốc trôi qua.
Mạnh Tinh Dã thi đỗ một trường nghệ thuật địa phương, chuyên ngành là Thanh nhạc mà yêu thích nhất, trường trở thành nhân vật nổi tiếng.
Đôi khi đến quán cà phê làm thêm để đợi tan ca, mấy cô gái nắm lịch trình của , đến quán cà phê giả vờ vô tình gặp , xin WeChat.
Anh nghiêng đầu , ánh mắt cầu cứu. Tôi lau bàn bất lực nhún vai, ám chỉ tự giải quyết chuyện .
Sau đó Mạnh Tinh Dã nở nụ tinh quái, hiệu cho cô gái về phía , nhỏ vài câu tai cô .
Cô gái lập tức mở to mắt, đó ôm mặt “hủ”.
Tôi đang hoang mang, cô gái ôm khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích đến mặt , thì thầm: “Chúc mừng hạnh phúc của và Mạnh Tinh Dã! Tôi ủng hộ hai !”
Tôi thề, khoảnh khắc đó tai chắc chắn còn đỏ hơn ly nước ép dưa hấu trong tay.
Cô gái , Mạnh Tinh Dã ngừng nghỉ: “Lúc quan trọng vẫn lôi mới tác dụng, từ chối thẳng thừng con gái thì tàn nhẫn quá.”
Tôi cảm thấy tức giận khi nhận đây chỉ là cái cớ dùng để từ chối các cô gái, “Rất buồn ?”
Mạnh Tinh Dã thu nụ : “… Trò đùa nãy khiến thoải mái ? Vậy xin !”
Khoảnh khắc đó thực càng căm ghét sự vô dụng của bản hơn, những năm cố gắng che giấu nội tâm . là giấu đầu hở đuôi.
Tình cảm ngày càng mãnh liệt dành cho , cho dù bịt miệng , cũng sẽ lộ từ ánh mắt.
Hiện thực thể đổi, khiến cảm thấy tức giận với sự bất lực của chính lúc .
Khi nào mới thể yêu một một cách kiêng dè, còn lo lắng đến thế tục, còn sợ hãi ánh mắt chán ghét và kỳ lạ?
10.
Ban đầu nghĩ chỉ cần Mạnh Tinh Dã ở bên cạnh, thể chấp nhận làm em cả đời. thừa nhận, những năm bắt đầu trở nên tham lam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-sao-noi-cuoi-chan-troi/chuong-5.html.]
Tôi nỗ lực, mới tư cách vứt bỏ thế tục để theo đuổi cuộc sống mong .
Gần đến nghiệp, đều bắt đầu tìm công việc thực tập, cũng quyết định ở thành phố đại học để làm việc. Có vài công ty Luật gửi Offer cho , trong đó một công ty là Văn phòng Luật Quân Uy.
Mạnh Tinh Dã chuyện còn vui hơn , nhất quyết kéo ăn một bữa lớn để chúc mừng. Ăn xong ngang qua một cửa hàng vest may đo, thằng nhóc trực tiếp kéo .
Anh chọn giữa vô bộ vest đắt tiền, đưa cho một bộ vest màu xám đậm, “Luật sư Cố vĩ đại của chúng ngày mai nhậm chức , thể quần áo mới ? Thử bộ .”
“Tôi , cần mua.”
“Cậu cứ thử !”
Tôi bất lực, vest gương, vải vóc đắt tiền quả nhiên dễ nhăn, hơn nhiều so với những bộ mua.
Mạnh Tinh Dã bên cạnh, ánh mắt sáng rực lên: “Cố Thiên Dương, đầu tiên cảm thấy thằng nhóc trai hơn cả , thể phục!”
Trong gương, bản lờ mờ thấy bóng dáng của một luật sư, non nớt nhưng giữa hai hàng lông mày toát lên sự quật cường và kiên định. Tôi liếc giá mác, cởi bộ vest .
“Thôi, ở nhà mấy bộ .” Dù thì khi lấy tiền từ gia đình nữa, mỗi đồng tiền đều chi tiêu dè sẻn.
Mạnh Tinh Dã để ý đến , trực tiếp cầm quần áo đưa cho nhân viên phục vụ: “Lấy bộ , quẹt thẻ.”
“Cậu điên , tiêu hai vạn mua quần áo? Không cần thiết.”
Mạnh Tinh Dã nhếch môi , đưa thẻ cho nhân viên phục vụ, đầu : “Tiền trong thẻ là tiền tự nhạc kiếm .”
Tôi định gì đó, liền ôm chầm lấy vai , ghé sát tai thì thầm: “Đừng lo, nuôi nổi .”
“Cố Thiên Dương, chỉ cần theo đuổi ngành Luật mà yêu thích là , tiền thì cứ để kiếm.”
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Ai dám tin đây là lời thốt từ miệng Mạnh Tinh Dã?
Tôi cúi đầu , trong lòng càng thêm kiên định nỗ lực gấp bội, trở thành gánh nặng của . Thế nhưng ngay ngày đầu tiên đến công ty Luật, làm phiền đưa về nhà.
Đi ngoài tiếp khách mở rộng công việc với đồng nghiệp, say đến mức vững. Đồng nghiệp dùng điện thoại của gọi cho Mạnh Tinh Dã, ghim ở cùng WeChat.
Mạnh Tinh Dã cõng về, dùng khăn ướt lau mặt cho . Đầu óc hỗn loạn, ngừng xin : “Xin … trở thành gánh nặng của !”
Mạnh Tinh Dã nhịn thành tiếng: “Không , cứ việc làm phiền .”
Tình cảm trong lòng dành cho đến khoảnh khắc đạt đến đỉnh điểm. Tôi mặc cho nước mắt lăn dài từ khóe mắt, nắm lấy tay : “Cả đời đừng rời xa , ?”