VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 70: Quà tặng của Hải Thần (29)
Cập nhật lúc: 2026-03-19 15:20:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe bay dừng ngay cửa. La Hâm hạ kính xe xuống nhưng ánh mắt xuyên qua để tìm kiếm một bóng dáng khác: “Tiến sĩ, cá tối qua ?”
“Vẫn đang ngủ.” Tông Khuyết lên xe.
La Hâm liếc bắt đầu làm việc, trầm ngâm : “Lâu ngày gặp , mà tiến sĩ vứt ở nhà để làm ư?”
Nhìn trạng thái mật tối qua, tiến sĩ nhà ngoài với tinh thần sảng khoái, tám phần là bỏ qua con cá tự dâng đến miệng.
“Đã để giấy nhắn , trưa sẽ về.” Tông Khuyết liếc mắt, : “Dữ liệu sai lệch của phòng thí nghiệm đêm qua cần điều chỉnh, thôi.”
“À, .” La Hâm cài đặt lộ trình, nhấn nút khởi động, chợt nhớ đến tin tức sáng nay: “Vưu Trử bắt , thí nghiệm cải tạo cá cũng sắp hủy bỏ, hôm nay mấy trong phòng nghiên cứu chắc vui lắm đây.”
Chịu oan ức bao lâu nay, hôm nay cuối cùng cũng rửa sạch tội danh.
Cậu thể tưởng tượng cảm giác vả mặt cực kỳ sảng khoái!
“Những kẻ cận với Vưu Trử cũng sẽ điều tra, hôm nay sẽ gặp ai .” Tông Khuyết ngẩng đầu lên.
Sự phấn khích của La Hâm lập tức tắt ngúm, thậm chí còn thấy bực bội. Tiến sĩ đồng cảm với thường như , niềm vui của chẳng ai để chia sẻ cả!
Hôm nay phòng thí nghiệm Trung Ương quả nhiên yên ắng hẳn, đúng như Tông Khuyết dự đoán. Mặc dù thỉnh thoảng gặp thì họ cũng hoặc là tránh xa, hoặc là chỉ gượng chào hỏi im lặng bỏ .
Sắc mặt Tông Khuyết đổi nhưng La Hâm cảm thấy ngượng ngùng cào tường, còn cảm giác sung sướng khi minh oan.
Dữ liệu trong phòng thí nghiệm điều chỉnh , bắt đầu làm việc theo trình tự.
Không chỉ cần tiếp tục cải tiến khoang sinh sản, họ còn sáng tạo các sản phẩm phụ dựa chức năng của nó. Phòng thí nghiệm giờ bận rộn, nhưng hôm nay dường như đang thêm động lực.
...
Những ngón tay đặt chiếc gối mềm khẽ động đậy, báo hiệu chủ nhân của chúng đang dần tỉnh . Thời gian chậm rãi trôi qua, ngón tay khẽ co , mò mẫm sang bên cạnh giường. Khi chạm , hàng mi dài khẽ run, đôi mắt xanh lam vẫn còn vương chút ngái ngủ, y trở , nhưng cùng y quấn quýt cả đêm chẳng còn thấy .
Chiếc đuôi cá khẽ đập nhẹ, hóa thành đôi chân. Nguyệt lảo đảo dậy, để tóc xõa n.g.ự.c và lưng, mở cửa phòng ngủ.
Không thằng cha đó ngủ một giấc chuồn chứ?
mở cửa, một con robot nhỏ lướt đến mặt y, giơ quần áo lên: “Khách quý, mời mặc quần áo.”
Nguyệt giọng máy móc đơn điệu của nó, hiểu tâm trạng hơn: “Ai chỉnh giọng cho ?”
“Sáng nay chủ nhân sửa .” Robot nhỏ đáp.
Nguyệt cúi cầm lấy quần áo: “Cả đồ cũng là chuẩn ?”
“ .” Robot nhỏ trả lời.
“Cậu ?” Nguyệt tiện tay mặc áo sơ mi, ngoài.
“Khách quý, xin mặc đầy đủ quần áo, giữa ban ngày ban mặt thể khỏa .” Robot nhỏ vội vàng mang quần đuổi theo : “Chủ nhân làm .”
“Cậu đúng là cuồng công việc.” Nguyệt xuống sô pha, lười biếng lấy quần mặc giữa tiếng lải nhải của con robot nhỏ: “Tôi tìm thì ?”
“Mặc sai , còn thiếu một món.” Robot nhỏ giơ một thứ nhỏ xíu: “Chủ nhân để giấy nhắn bàn ăn, khi ngài mặc xong quần áo, sẽ chuẩn bữa sáng.”
“Ừm.” Nguyệt tiện tay ném món đồ đó lên ghế sô pha, dậy tìm bàn, cuối cùng cũng thấy tờ giấy nhỏ.
Y nheo mắt tờ giấy, vò vò mấy cái đưa lên mặt con robot nhỏ: “Viết cái gì thế?”
Người cá học ngôn ngữ loài , nhưng chữ thì lúc đổi lúc , y chẳng thể nhớ hết .
“Chủ nhân trưa sẽ về.” Robot nhỏ ngước y: “Ngài chữ thì ký hiệp ước kiểu gì?”
“Ba lão già cũng chữ.” Nguyệt ngáp một cái: “Cũng , thể đoán vài chữ, mau làm đồ ăn .”
Trưa về cũng , chỉ cần bỏ chạy là .
“Vâng, sẽ chuẩn ngay cho ngài.” Robot nhỏ lăn bếp, một lúc mang bữa sáng còn bốc nóng hổi.
Nguyệt xuống bên bàn ăn, cầm lên một vật tròn trĩnh, cứng cáp lên hỏi: “Cái là gì?”
“Đây là trứng gà.” Robot nhỏ đáp: “Ăn cho t.h.a.i nhi… Ngài bóc vỏ mới ăn!”
Nguyệt c.ắ.n thử một cái, hàm răng chạm bề mặt nhưng xuyên thủng . Y cúi xuống quả trứng tròn trịa trong tay trực tiếp bóp nát nó trong lòng bàn tay, vỏ trứng vỡ vụn, lòng trắng và lòng đỏ hòa trộn thành một đống nhão nhoẹt.
Robot nhỏ suýt chút nữa thì chập mạch, vội vàng : “Ngài chỉ cần đập nhẹ bàn bóc vỏ là .”
Nguyệt lột bộ lòng trắng , chỉ ăn mỗi lòng đỏ bình luận: “Giống như ăn cát .”
“Ngài thể thử món .” Robot nhỏ chỉ một món ăn khác.
Nguyệt nhặt một miếng thực phẩm xanh lá hình dạng giống ngôi lên, bỏ miệng nhai thử, nhưng ngay lập tức nhổ : “Cái quái gì thế ?”
“Đây là đậu bắp, cho t.h.a.i phụ, ngài rửa tay, ăn cơm dùng đũa.” Robot nhỏ nhắc nhở.
Trứng gà, đậu bắp và một bát gì đó trắng xóa trông chẳng hấp dẫn chút nào, Nguyệt chống tay, chán nản : “Tôi ăn thịt.”
“Ngài ăn gì? Thai phụ ăn cá cho cơ thể.” Robot nhỏ đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-70-qua-tang-cua-hai-than-29.html.]
“Có một loại cá hai chân, ăn ngon.” Nguyệt nhớ đến món ăn mà Tông Khuyết từng mang về cho .
“Cá hai chân á?” Robot nhỏ tìm kiếm trong cơ sở dữ liệu hỏi : “Người cá á? Không thể ăn cá !”
“Không cá.” Nguyệt nhíu mày.
“Loài cá lươn tuyệt chủng , ngoài cá thì loài cá nào hai chân cả, cá sấu thì bốn chân.” Robot nhỏ giải thích.
Ngón tay Nguyệt khẽ gõ xuống mặt bàn, ánh mắt dừng robot nhỏ.
Trưa hôm đó, khi Tông Khuyết trở về nhà, lập tức thấy robot nhỏ treo ngược lên bàn ăn, nắp đầu lật tung, nhưng vẫn lặp lặp bằng giọng máy móc: “Không cá hai chân... Thưa khách quý, xin đừng ăn thịt sống... Thai phụ nên ăn thịt sống... Không cá hai chân... Chủ... nhân...”
Tông Khuyết đống xác trứng vương vãi bàn và miếng thịt đông lạnh c.ắ.n dở, cảm thấy đúng là nên để con cá ở nhà một .
Tông Khuyết giày, giải cứu robot nhỏ đang treo ngược bàn ăn. Khi lục tung cả phòng khách lẫn phòng ngủ cũng tìm thấy dấu vết nào thì thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Hắn đẩy cửa phòng tắm, chiếc bồn tắm đôi ngập nước, đuôi cá của Nguyệt nhẹ nhàng khuấy động mặt nước, tạo vài gợn sóng, trông y vẻ chán chường. Mặc dù ánh mắt họ chạm thì Nguyệt cũng chỉ khịt mũi hướng khác.
“Em ăn sáng ?” Tông Khuyết tới, cất lời hỏi.
“Robot nhỏ của còn tìm con cá hai chân nữa.” Nguyệt liếc tường, nhất quyết .
Cá hai chân? Tông Khuyết suy nghĩ một lát : “Đó là con gà.”
“Nó là cái gì?” Nguyệt với ánh mắt ngờ vực
“Đó là một loài chim nuôi cạn.” Tông Khuyết cái bụng phẳng lỳ của y, tiếp: “Nếu em ăn thì làm cho em ăn.”
“Hừ...” Nguyệt khẽ khịt mũi: “Anh đừng tưởng nhiêu đó thể khiến em nguôi giận.”
Mới sáng sớm thấy , còn mặc quần áo. Cái vỏ sắt bày mấy món chả , vui chơi thỏa thích như ở trong biển. Cả đời Nguyệt từ khi sinh đến bây giờ nào tức giận như .
“Giận thì cứ giận, nhưng cơm thì vẫn ăn.” Tông Khuyết hỏi: “Vậy em ăn cái gì?”
“Em đói.” Nguyệt liếc mắt Tông Khuyết nhưng thấy vẻ thiếu kiên nhẫn nào hiện hữu gương mặt : “Sáng nay chạy nhanh thật đấy.”
“Tối qua trong phòng thí nghiệm xảy chuyện, sáng nay chạy qua sửa.” Tông Khuyết giải thích.
“Đã xảy chuyện gì ?” Nguyệt hỏi
“Có đ.á.n.h cắp dữ liệu thực nghiệm của khoang sinh sản, dữ liệu lưu tối hôm qua là liệu chính xác.” Tông Khuyết đôi mắt lo lắng của y.
“Vậy dù trộm cũng là đồ dỏm.” Nguyệt nhướng mày, chống tay lên thành bồn tắm, ngón tay gãi cằm đàn ông : “Em chợt nhận là ngoài mặt lạnh lùng nhưng bụng đen tối nha.”
“Để đối phó với những bình thường thì chúng sử dụng những biện pháp bình thường. Chúng thể chỉ đó mà chờ c.h.ế.t .” Tông Khuyết nắm tay y : “Em ăn gì?”
“Em vẫn hết giận .” Nguyệt khẽ cựa quậy ngón tay nhưng rút .
“Anh .” Tông Khuyết .
Nguyệt lặng lẽ . Người đàn ông vẻ kiên nhẫn với y hơn nhiều: “Em đói . Em ăn năm con chim hai chân đó.”
“Được.” Tông Khuyết buông tay y , : “Làm xong gọi em.”
“Em đợi ở đây.” Đôi mắt của y khẽ chuyển động, cái đuôi cựa quậy.
Người càng dung túng y thì y càng dày vò , như thể xem xem thể dung túng, chịu đựng tới mức độ nào.
Tông Khuyết cụp mắt, khom xuống, nắm lấy đuôi y, kéo nguyên một “con cá” khỏi bồn tắm.
Nước b.ắ.n tung tóe khắp nơi làm ướt đẫm quần áo của Tông Khuyết. Tay của Nguyệt choàng qua cổ của . Khoảng cách gần gũi vô cùng mật khiến y đột nhiên cảm thấy những tâm tư phiền lòng đó còn đáng ghét như thế nữa: “Trên đất liền món gì ngon ?”
“Nhiều lắm. Khi nào rảnh sẽ dẫn em thử nhé.” Tông Khuyết đống quần áo y vứt lung tung. Hắn bế y khỏi phòng tắm: “Trước tiên hãy mặc quần áo .”
“Em mặc.” Đuôi cá của Nguyệt khẽ động đậy: “Không thoải mái.”
Nếu đúng quy củ thì tuân theo quy tắc của con , nhưng mà y thật sự thích quần áo của con chút nào.
“Nếu em chúng ngoài cùng với thì em cần thích nghi với một lối sống của con .” Tông Khuyết đặt y lên ghế sô pha, ngầm nghĩ : “Hoặc em thể mặc thử một vài bộ của cá cải tạo cũng đó.”
“Đó là cái gì ?” Nguyệt tò mò.
Tông Khuyết mở trí não , chọn những bộ quần áo thiết kế riêng cho cá, thường là những chiếc váy nhẹ nhàng và bồng bềnh bao phủ bộ màn hình: “Đuôi cá của cá cải tạo thể biến thành hai chân . Kiểu váy sẽ thấm nước và tương đối rộng rãi.”
Nguyệt những vỏ sò và ngọc trai trang trí những bộ quần áo, đàn ông mặt: “Có cái nào giống loại nhẹ như lông ?”
Ở biển, cá cái thường thích những đồ trang sức mềm mại và nhẹ nhàng như rong biển và san hô. Người cá đực thích những món như đá quý hơn.
“Em thể tìm thử xem.” Tông Khuyết nhiều về phương diện nên tháo trí não của đặt tay y: “Anh chuẩn bữa trưa.”
“Được .” Nguyệt cầm lấy trí não, nhớ ban nãy chuyển đổi màn hình như thế nào.
Tông Khuyết nhà bếp, robot nhỏ thu dọn đồ đạc bàn theo bếp: “Chủ nhân, để giúp ngài.”
“Lấy năm con gà.” Tông Khuyết .
“Vâng.” Robot nhỏ đến tủ lạnh, lấy năm con gà và nhanh chóng rã đông chúng.