VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 68: Quà tặng của Hải Thần (27)
Cập nhật lúc: 2026-03-19 15:20:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau bữa tiệc, phần lớn khách mời rời , ba vị gia chủ cũng vệ sĩ hộ tống cùng cá rời khỏi sảnh.
Sau khi bắt tay tạm biệt, ba vị gia chủ lên phi thuyền của , những cá khác cũng lên phi thuyền do Liên minh sắp xếp. Thế nhưng khi Nguyệt thấy phi thuyền đang chờ một bên, bước chân y đột nhiên khựng .
“A, tiến sĩ, tiến sĩ, thủ lĩnh cá sang đây !” La Hâm vốn dĩ chăm chú quan sát, phát hiện ánh mắt thì kích động: “Tiến sĩ đúng là thông minh, việc đợi đến cuối quả nhiên thu hút sự chú ý!”
“Thủ lĩnh?” Đồ đầu về phía Nguyệt, theo ánh mắt y đến chiếc phi thuyền đen bên cạnh, hỏi: “Ngài sắp xếp khác ạ?”
“Không .” Nguyệt mỉm , thu hồi ánh mắt, bước lên phi thuyền của .
Cửa phi thuyền đóng , biến mất màn đêm.
Tông Khuyết cũng thu ánh : “Đi thôi.”
[Mỹ nhân ngư để ký chủ đợi lâu như cùng ư?] 1314 chút thất vọng.
[Muốn theo đuổi thì kiên nhẫn chút.] Tông Khuyết chút d.a.o động nào.
Hắn từng để đối phương ở trong biển cả rời , nay đối phương để xe rời . Cả hai đều hiểu rõ đây là một cuộc chia ly, nhưng vẫn để y xả cơn giận , đó là điều tất yếu.
Phi thuyền tiếp tục hành trình, La Hâm ghế lái phụ, xoa bụng thỏa mãn: “Cảm ơn tiến sĩ, chuyến hôm nay khiến còn tiếc nuối gì nữa.”
“Ừm.” Tông Khuyết đáp một tiếng, tiếp tục kiểm tra dữ liệu nghiên cứu.
La Hâm nghiêng người , im lặng. Trước đây khi công nghệ khoang sinh sản nghiên cứu thành công, tiến sĩ đã như vậy, bây giờ nghiên cứu thành công rồi vẫn như vậy. Lúc còn tưởng rằng chỉ đang chạy tiến độ, nhưng giờ xem , tiến sĩ và công việc đúng là tâm đầu ý hợp, một ai có thể sánh bằng.
Trong khi đó, đèn tín hiệu của phi thuyền vẫn nhấp nháy giữa bầu trời đêm, tuân theo lộ trình định, theo lý thuyết, thể bất kỳ sai lệch nào, nhưng ngay tại một điểm nút, cảnh báo chợt vang lên.
[Phía phi thuyền cỡ lớn qua, vui lòng chọn dừng tạm thời hoặc thiết lập tuyến đường. Nếu thao tác, mười giây sẽ tự động lựa chọn.]
La Hâm giật tỉnh táo, tuyến đường mới vạch : “Tiến sĩ, chúng nên đổi tuyến ?”
“Ừm.” Tông Khuyết đáp.
La Hâm nhấn đổi tuyến, nhưng cảnh báo vang lên nữa.
[Cảnh báo, phía phi thuyền cỡ lớn qua, đề nghị bạn dừng chờ đợi, vui lòng nhấn xác nhận. Nếu thao tác, mười giây sẽ tự động xác nhận.]
“Kỳ lạ, phi thuyền lớn nên cùng tuyến với chúng mới chứ?” La Hâm vô thức nhấn xác nhận khiến phi thuyền lệch khỏi lộ trình và dừng , nhưng ngay đó, phi thuyền cỡ lớn lập tức chặn ngay tuyến đường họ vốn .
“Trời ơi, thời buổi vẫn kẻ cố ý gây chuyện đấy ?” La Hâm bóp tay, sang phi thuyền đang cố tình chắn đường, cảm giác quen thuộc chợt dâng lên: “Không tiến sĩ nhà là ai , hổ gầm tưởng chúng là hello kitty… Người cá kìa!”
Lời còn dứt, phi thuyền đối diện phát tín hiệu dừng tạm thời, cửa khoang mở .
“Tiến sĩ, là cá, họ gặp chuyện gì ư?” La Hâm thấy tín hiệu kết nối từ đối phương, lập tức bật lên, lưng thẳng tắp: “Tiến sĩ, là thủ lĩnh cá!”
Trong khi 1314 kinh ngạc vì tốc độ đổi mặt của con còn nhanh hơn lật sách thì bóng ngươi phía tiến đến gần, gõ nhẹ cửa kính xe của Tông Khuyết.
La Hâm ngơ ngác đầu . Tông Khuyết ấn nút hạ cửa kính, gần trong gang tấc: “Có chuyện gì?”
La Hâm: “...”
Thái độ của tiến sĩ dễ làm hỏng chuyện đấy, cá mặt khi ngài cũng giữ nổi !
“Tối nay bọn họ tiệc tùng, tiện tham gia, thể cho nhờ một chuyến ?” Nguyệt chống tay lên cửa kính, mỉm hỏi.
“Đi ?” Tông Khuyết hỏi.
Tuy La Hâm vẫn còn nghi hoặc nhưng lúc đó chỉ tiến sĩ đồng ý ngay lập tức mà thôi.
“Không tiện đường ?” Nguyệt đáp mà hỏi ngược .
“Tiện đường.” Tông Khuyết mở cửa xe, đối phương ung dung , hỏi: “Đi ?”
“Anh nghĩ em nên ?” Nguyệt vẫy tay chào những phi thuyền đặt tay lên cửa kính.
“Về nhà.” Tông Khuyết thẳng mắt y, .
Lúc cá , La Hâm chút ngơ ngẩn. Nhìn từ xa thấy cá cực kỳ , đến gần cảm giác như bản sắp ngất . Thế nhưng, khi lời của Tông Khuyết, kìm mà nấc lên một cái: “Về... về nhà?”
“Ừm.” Tông Khuyết đáp.
“Được!” La Hâm lập tức cài đặt lộ trình, nhấn nút khởi động, ánh mắt nhịn mà lén lút liếc về phía .
Hai phía đều cao lớn, một chín chắn tuấn tú, một tinh tế thanh lịch, trông xứng đôi, chỉ là huyền ảo.
“Em cùng , thấy mất mát ?” Nguyệt tựa cửa sổ, đàn ông đang cúi đầu làm việc.
Từ lâu đây, y cũng từng như , chỉ là khi đó, bọn họ ở giữa biển khơi.
Tông Khuyết chỉ đang tổng hợp dữ liệu, đó tắt màn hình, vẻ hứng thú của bên cạnh, cho câu trả lời y mong đợi: “Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-68-qua-tang-cua-hai-than-27.html.]
“Là thật đang dối?” Ánh mắt Nguyệt khẽ động.
“Là thật.” Tông Khuyết đáp.
“Vậy thấy em vui ?” Nguyệt nghiêng từ cửa sổ, nắm lấy bàn tay đang đặt đùi , hỏi.
“Ừ.” Tông Khuyết siết nhẹ tay y, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ nơi cổ tay, một nữa khẳng định: “Rất vui.”
Đôi môi Nguyệt khẽ mím , y cảm thấy bản dỗ dành. Mặc dù trong lòng vẫn chút nghi ngờ nhưng y vẫn kìm mà cảm thấy vui vẻ: “Vậy bình thường thể hiện niềm vui bằng cách nào?”
Tông Khuyết nghiêng mắt Nguyệt, vươn tay ôm lấy gáy đặt lên môi y một nụ hôn.
Ánh mắt Nguyệt khẽ run lên, từ từ nhắm .
Chỉ đơn giản là y gặp . Khi cảm thấy dạy cho bài học chờ nổi nữa mà gặp ngay. Vì nỗi nhớ chẳng là trừng phạt trừng phạt chính y.
Nụ hôn nhẹ trong xe ánh trăng lọt thật , như thể họ đang kể cho nỗi yêu thương sâu đậm và nỗi nhớ da diết thời gian xa cách.
La Hâm khi họ hôn thì như sét đánh. Khi kịp phản ứng thì lặng lẽ kéo tấm chắn giữa lên, ánh trăng tròn như ngọc ngoài cửa sổ.
Nơi là hành tinh nhưng vẫn vệ tinh tự nhiên xoay quanh. Sự chấp nhất của con với tên gọi thường gắn liền với nỗi nhớ quê hương.
Dù mặt trăng cách xa bao nhiêu dặm nhưng ít thì nó cũng đôi cặp. Chỉ là kẻ độc trong gió.
Đây chỉ mới là đầu tiên mà thủ lĩnh cá đến hành tinh A mà hai gặp hôn thế . Nếu bọn họ làm gì ở biển Nguyệt Quỳnh, sẽ mang họ La nữa!
Phi thuyền dừng biệt thự, Tông Khuyết bước xuống đưa tay về phía bên trong.
Chân mày Nguyệt khẽ động đậy, đặt tay lên đó, lúc tiếp đất, y : “Em còn tưởng sẽ để em tự xuống cơ đấy.”
“Không .” Tông Khuyết đáp.
La Hâm trong xe cảnh tượng , cứ thấy bọn họ giống như gặp khi tiệc bắt đầu. Tiến sĩ nhà đúng là học một mười mà.
Nguyệt ngẩng đầu biệt thự mặt bước đến, Tông Khuyết liếc La Hâm.
La Hâm giơ tay làm động tác kéo khóa miệng, đó thụt đầu trong, khởi động phi thuyền rời .
“Em từng gặp ở biển Nguyệt Quỳnh.” Nguyệt theo hướng phi thuyền rời , khẽ .
Ký ức vốn mờ nhạt, nhưng dáng vẻ ngốc nghếch hét đến khản giọng biển giống hệt hôm nay.
“Trước đây từng gặp em ?” Tông Khuyết nắm tay y đến mở cửa.
“Em trốn phía tảng đá ngầm, thấy em .” Nguyệt đưa tay xoa cằm, trầm ngâm : “Hình như em từng thấy giọng ở ...”
“Vào .” Tông Khuyết mở cửa, ngắt ngang dòng suy nghĩ của y.
Nguyệt ngước mắt bước , quanh căn biệt thự : “Lớn hơn căn nhà của nhiều.”
“Thay giày.” Tông Khuyết lấy một đôi dép lê.
Nguyệt cởi giày, đôi dép rộng rãi bước lên sàn thì giọng robot nhỏ vang lên đúng lúc: “Chào mừng chủ nhân về nhà, chào mừng khách quý.”
Vẫn là chất giọng loli ngọt ngào .
Ánh mắt Nguyệt lập tức dừng con robot nhỏ đang trượt đến: “Anh thích giọng kiểu ?”
“La Hâm cài đặt đấy, em thích thì thể tự chỉnh.” Tông Khuyết cởi áo khoác giao cho robot, đó rút cà vạt và : “Cất giúp nhé.”
“Vâng, thưa chủ nhân.” Robot nhỏ ôm quần áo rời .
Tông Khuyết định rót nước nhưng phía bất ngờ ôm lấy. Hắn kịp mở miệng, thở của đối phương phả tai, chất giọng trầm khàn mang theo chút mờ ám: “Vừa đang quyến rũ em ?”
“Không .” Tông Khuyết nắm lấy tay y, đang suy nghĩ xem bản làm gì khiến con cá động tình, đó nghiêng đầu hỏi: “Em mệt ?”
Nguyệt tựa cằm lên vai , y nhớ động tác tháo cà vạt lúc nãy của đàn ông , cảm giác ngứa ngáy trong lòng gần như lan tràn: “Em mệt.”
“Chẳng em đó xong là nữa ?” Tông Khuyết hỏi.
“Lời đó mà cũng tin ?” Nguyệt khẽ nhướng mày: “Dù em thì đứa nhỏ trong bụng cũng cần cha trách nhiệm.”
“Hiểu .” Tông Khuyết nắm cổ tay y kéo . Khi nghĩ lời , rút cà vạt từ cổ áo y, khi y còn kịp phản ứng thì siết chặt gáy y, hôn lên môi.
Đêm tối tràn ngập, trong căn phòng chỉ hai , nụ hôn so với bên ngoài càng thêm cuồng nhiệt.
Nụ hôn kết thúc, thở của hai đan xen. Nguyệt vòng tay qua cổ : “Anh cách…”
“Cần cù bù thông minh.” Tông Khuyết ôm y mở cửa phòng.
Hắn tiện tay khép cửa , vài chiếc cúc áo rơi lăn lóc sàn phòng khách, đón chờ bình minh đến.