VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 333: Ngô đồng cao tự có phượng hoàng đậu (38)
Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:26:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian trôi qua từng giây, tin tức đang phát sóng. Tông Khuyết xào một món rau, cất những món còn tủ lạnh. Hắn ăn xong bữa tối của , thứ dọn dẹp. Giờ vàng bắt đầu.
Mặc dù ít kênh truyền hình, nhưng chất lượng phim . TV ở nhà bằng TV màu. Bộ phim truyền hình Tương Nhạc cũng thích xem.
Tông Khuyết suy nghĩ, gọi thêm một cuộc điện thoại, vẫn ai nhấc máy.
Chẳng lẽ chuyện gì ?
việc đến thăm hỏi như , Tương Tiệp ở đó, thể nào xảy chuyện lúc .
[Đang ở ?]
Tin nhắn gửi , Tông Khuyết cầm áo khoác lên định ngoài thì thấy tiếng ô tô dừng bên ngoài.
Tiếng bước chân vội vã, cửa mở từ bên ngoài. Thanh niên xách đồ , khi thấy áo khoác tay thì ngạc nhiên hỏi: "Em việc gấp ngoài ?!"
"Anh điện thoại." Tông Khuyết những thứ y đang xách, ánh mắt khẽ cụp xuống.
"Vẫn đang đường." Tương Nhạc thở phào nhẹ nhõm đóng cửa , để lộ hộp bánh kem : "Khuyết Bảo, chúc mừng sinh nhật."
Hộp buộc bằng ruy băng, trông to và . Tông Khuyết nụ mặt y, mặt : "Cảm ơn."
"Ừm? Em thích bánh kem ?" Tương Nhạc thấy sự bất ngờ vui vẻ khuôn mặt .
"Ăn tối ?" Tông Khuyết treo áo khoác lên , đặt đồ vật ở giữa bàn xuống.
"Ăn qua loa hai miếng, đợi tối ăn bánh sinh nhật của em." Tương Nhạc đặt bánh kem lên, dò xét biểu cảm của thanh niên : "Thật sự giận ? Đừng giận, đây là tạo niềm vui bất ngờ cho em mà."
"Không ." Tông Khuyết xuống sofa, tháo ruy băng bánh kem.
Chiếc bánh kem sáu inch lộ . Mặc dù lớn, nhưng đó hoa lá rực rỡ, đặt một hình nhỏ xíu, dùng mứt trái cây chúc sinh nhật 18 tuổi vui vẻ.
"Bánh kem đặt , sợ lái nhanh nó sẽ biến dạng, nên lái chậm một chút." Tương Nhạc cởi áo khoác, cạnh tháo nến : "Năm nay 18 tuổi, nên cắm 18 cây nến."
"Ừm." Tông Khuyết đáp.
Tương Nhạc lượt cắm nến , đếm lượng : "Anh định tối nay làm một bàn tiệc lớn cho em, nhưng tối em ăn ít, nên vẫn là làm buổi trưa thì hơn. Anh tốn bao công sức giấu giếm, em kinh ngạc vui vẻ gì cả ?"
"Rất kinh ngạc vui vẻ." Tông Khuyết quá bận tâm đến sinh nhật của , chỉ lo lắng y chuyện gì mà thôi.
Trong làng thói quen tổ chức sinh nhật. Họ từ đó đến nay, khi tiền thì luộc thêm hai quả trứng, khá giả hơn thì làm vài món ăn ngon coi như là mừng sinh nhật.
"Cua gửi ?" Tông Khuyết hỏi.
"Cái đó gửi cho thật ." Tương Nhạc : "Nếu em ăn, bất cứ lúc nào cũng thể làm cho em."
"Không cần ." Tông Khuyết đốt diêm, lượt đốt cháy 18 cây nến bánh.
"Đợi một chút, tắt đèn." Tương Nhạc dậy .
Bóng dáng y rời , lộ chiếc hộp đặt phía . Trên đó chữ nước ngoài, là một chiếc máy ảnh của nước ngoài.
Đèn trần tắt , thanh niên cạnh , ánh nến lung linh, đôi mắt tràn ngập nụ ấm áp: "Cái ước , thổi tắt hết nến trong một , như điều ước sẽ thành hiện thực."
"Lừa trẻ con thôi." Tông Khuyết .
Cách mới nổi gần đây, ở trong nước cầu thần bái Phật cũng linh nghiệm, ký thác cái bánh sinh nhật nhỏ bé thì càng tác dụng.
"Ai chứ, em ước em ?" Tương Nhạc thanh niên ánh nến , đứa trẻ nhà họ cứ quá bình tĩnh lý trí : "Hoặc là em gì thì cứ ước, sẽ giúp em thực hiện."
"Cái gì cũng ?" Tông Khuyết y .
Dưới ánh nến, ánh mắt thanh niên mang theo chút u ám, khiến Tương Nhạc vô cớ nhớ đến đêm ở khu nghỉ dưỡng, trong lòng khẽ thắt trong chốc lát, nhưng thấy thanh niên mắt về phía ngọn nến đang nhảy múa.
Vẻ ngoài của giữa sự non nớt và trưởng thành, rõ ràng nên ở độ tuổi thoải mái, tự do, nhưng dường như vẫn luôn tự kiềm chế, gánh vác những thứ nên gánh vác ở cái tuổi của .
Tương Nhạc làm vui: "Đương nhiên, nhưng nếu em thành quả nghiên cứu gì thì cái đó vượt quá khả năng của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-333-ngo-dong-cao-tu-co-phuong-hoang-dau-38.html.]
"Cái đó liên quan đến điều ước." Tông Khuyết .
Điều ước là những thứ chắc chắn thể thành hiện thực, là những thứ thể đạt chỉ bằng sức lực của bản .
Nến cháy một đoạn, chảy một ít sáp, nếu thổi tắt, nó sẽ tự tắt. Thời cơ chờ đợi ai.
Tông Khuyết hít sâu một , khi thổi tắt tất cả nến thì nắm lấy tay bên cạnh.
Căn phòng trong chốc lát chìm bóng tối. Bóng dáng Tương Nhạc định dậy khựng , khi cảm nhận lực và ấm siết c.h.ặ.t t.a.y , y thoáng qua sự căng thẳng và mơ hồ: "Khuyết Bảo, ..."
Lời của y kịp hỏi xong, ôm lòng đối phương, ôm chặt lấy.
"Sao thế?" Tương Nhạc cảm nhận vòng tay siết chặt eo , khẽ vỗ vai an ủi: "Có chuyện gì ? Anh về muộn ?"
"Tương Nhạc." Tông Khuyết ôm chặt gáy y, gọi tên y.
Giọng trầm, như thể đang che giấu điều gì đó. Tâm thần Tương Nhạc khẽ rung lên, lời nhẹ: "Sao thế..."
Y đột nhiên cảm thấy sợ hãi.
"Em thích ."
Tông Khuyết ôm chặt gáy y, ngăn y lùi . Hắn thể cảm nhận sự mơ hồ và bất an của thanh niên. Hắn luôn ở trong vùng an của , bước qua giới hạn đó, đối phương thì luôn dừng ở vị trí cũ.
Kiềm chế, nhẫn nhịn, yêu thương... Cảm xúc ngừng tích tụ, giống như những quả cân ngừng đặt lên một cái cân. Từng quả, từng quả một thêm . Ngay cả khi lý trí ngừng gia tăng áp lực, nhưng tốc độ tích tụ quá nhanh, nó sẽ mất cân bằng.
Hắn khó chịu, khó chịu đến mức bất lực. Rõ ràng họ ở bên nhiều năm, nhưng thậm chí còn tư cách chiếm hữu y. Hắn trơ mắt khác dễ dàng xen cuộc sống của họ, đồng thời cũng chấp nhận khác nhân danh lòng để tìm một nửa cho y. Tiến thoái lưỡng nan.
Người hề ác ý, nhưng linh hồn thì . Y đang đùa bỡn tình cảm của trong lòng bàn tay. Ván , là thua.
Nếu cảm xúc cứ tiếp tục tích tụ, sẽ làm gì. Trước khi lý trí còn thể kiểm soát, chỉ thể chọn cách nhẹ nhàng nhất để bày tỏ tấm lòng .
Em thích .
Câu trả lời rõ ràng và dễ hiểu. Khi nó vang vọng bên tai Tương Nhạc, tâm trí y trống rỗng trong một khoảnh khắc.
Thích?! Là ý gì?!
"Cái gì cũng , em thể ?" Tông Khuyết nhẹ nhàng buông y , nâng mặt y lên hỏi.
Hơi thở gần trong gang tấc, Tương Nhạc lờ mờ thấy ánh mắt , nhưng tâm trí rối bời: "Chúng là hai đàn ông... Chúng như là đúng... Chúng ..."
, như là đúng. Hai đàn ông ở bên là đúng. Nếu khác , tương lai của sẽ hủy hoại, sẽ c.h.ử.i rủa và chỉ trích.
"Chúng thể như , em thể thích ..." Tương Nhạc năng lung tung, suy nghĩ của y hỗn loạn, nhưng y hai đàn ông thể ở bên : "Nếu khác em thích đàn ông, tương lai của em sẽ hủy hoại! Dù em đạt thành tựu lớn đến , cũng ai quan tâm."
Sức mạnh của lời đồn đại đáng sợ, nó thậm chí thể khiến một thể biện minh, cả đời ngóc đầu lên .
Khuyết Bảo của y một tương lai tươi sáng, nỗ lực bấy lâu nay, nhưng điều đủ để hủy hoại tất cả nỗ lực của .
"Anh bận tâm đến điều ư?" Tông Khuyết lời y , trầm giọng hỏi.
"Anh..." Hơi thở của Tương Nhạc chút run rẩy: "Em hiểu..."
"Em hiểu." Tông Khuyết ôm chặt gáy y.
Hắn hiểu, tình cảm thêm một quả cân nữa. Phản ứng của đủ để phá vỡ lý trí của .
Không thích một thì nên chống cự, ghê tởm, chỉ tránh xa ngàn dặm, chứ khi đó thích còn lo lắng cho tương lai của đối phương, chỉ lo lắng cho tương lai của đối phương.
"Vậy thì chúng ..." Lời của Tương Nhạc đột ngột dừng , đôi môi cảm nhận một sự đụng chạm xa lạ nhưng mềm mại.
Mắt y mở to, nhưng gáy tay đối phương ôm chặt. Hơi thở giao thoa, khiến tâm thần y chấn động.
Nụ hôn nhẹ. Tông Khuyết thể cảm nhận sự ngẩn và một thoáng đẩy của y, liền ôm chặt lấy eo y.
Tương Nhạc khẽ đẩy vai , nhưng phát hiện lực lớn, và nụ hôn là thể tránh ...
Nụ hôn tách , thở Tương Nhạc khẽ run lên, lòng rối bời đến tột độ. Yết hầu khẽ nuốt xuống, thở và nụ hôn vẫn rời .