VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 330: Ngô đồng cao tự có phượng hoàng đậu (35)

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:26:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Tương Tiệp đang làm công tác tư tưởng cho Tống Nhân Kiệt, Tông Khuyết và Tương Nhạc bay đến khu nghỉ mát tránh nóng, khiến Tương Tiệp khi đến tìm tay trắng.

Sân bóng buổi chiều, một nhóm nam sinh mặc áo phông cộc tay hoặc cởi trần đang chơi bóng rổ, mồ hôi vã , sục sôi ngất trời.

Quả bóng rổ bay khỏi rổ, một thanh niên cao gầy đỡ lấy, ném về phía nam sinh đang ghế dài theo dõi trận đấu: "Tống Nhân Kiệt!"

Nam sinh đang đó hồn vươn tay đỡ lấy quả bóng : "Làm gì thế? Muốn g.i.ế.c ?!"

Quả bóng ném , thanh niên cao gầy đỡ lấy, tiện tay ném cho khác, lau mồ hôi mặt xuống một bên ghế dài, nam sinh chút kiệt ngạo trong ánh mắt : "Còn nữa, buổi chiều giả vờ thâm trầm gì ở đây thế?"

"Thâm trầm gì , đang phiền lắm đây." Tống Nhân Kiệt hít sâu một .

"Ấy, chuyện gì mà làm đại thiếu gia nhà chúng phiền muộn đến mức ? Hiếm đấy, để trai đây vui vẻ một chút nào." Thanh niên vuốt tóc .

"Điên hả, hơn ba ngày thôi, đừng ngày nào cũng trai trai nữa." Tống Nhân Kiệt gạt tay .

"À." Kiều Phàm đáp một tiếng.

"Tôi thật sự..." Tống Nhân Kiệt lẩm bẩm hai tiếng, gãi đầu : "Cậu đừng giả mạo trai , trai ."

"Gì?!" Kiều Phàm chút ngỡ ngàng, hạ giọng : "Không trai c.h.ế.t ?"

"Ầy, c.h.ế.t , sống ." Tống Nhân Kiệt : "Còn đến thủ đô nữa."

Nụ mặt Kiều Phàm biến mất, một lúc hừ một tiếng : "Chẳng đây là chuyện , chẳng từ nhỏ trai , bây giờ ước nguyện thành hiện thực, ? Bây giờ phiền thế , hài lòng với trai ?"

"Tôi còn gặp mặt đây , du lịch ." Tống Nhân Kiệt bực bội : "Đi chơi thì thật đấy."

"Ồ, hiểu , thời gian chuẩn tâm lý của đại thiếu gia kéo dài ." Kiều Phàm chép miệng : "Ai mà kiêu thế? Cái lúc nhận quan trọng thế bỏ đại thiếu gia chúng ở đây mà du lịch, rõ ràng là coi đại thiếu gia , thật đáng ghét, thì gặp trai thế , còn bắt đợi lâu thế ~"

Tống Nhân Kiệt nghiến răng ken két, nhe răng một cách hung ác : "Kiều Phàm, đúng là ăn đ.ấ.m !"

"À, bố đến kìa." Kiều Phàm chỉ phía .

Tống Nhân Kiệt vội vàng đầu , thấy ai thì , nãy ghế dài lẻn mất: "Kiều Phàm qua đây cho !"

"Ai qua đó là thằng hèn!"

...

Phong cảnh ở khu nghỉ dưỡng tránh nóng , mặc dù ánh nắng giữa trưa gay gắt, nhưng chỉ cần bóng cây là vẫn mát mẻ. Ở đây cả ngày cần bật quạt, đến tối thì thậm chí cần đắp chăn.

Tông Khuyết đang trong kỳ nghỉ hè. Tương Nhạc thì chuyên nghiệp quản lý, chỉ cần là những vấn đề lớn, nhiều chuyện đều ảnh hưởng đến kỳ nghỉ của y.

Chỉ là ngoài việc vui chơi ban ngày, mỗi tối y đều nhận một cuộc điện thoại từ thủ đô, đối phương hỏi thăm dài ngắn.

"Ừm, định chơi ở đây hai tháng, chủ yếu là Tông Khuyết nghỉ , bình thường em học bận lắm, nên đưa em chơi." Tương Nhạc trong sân chuyện.

"Nó là em trai của con ?" Tương Tiệp thăm dò hỏi.

"Phải mà ." Gần đây tâm trạng chơi của Tương Nhạc thoải mái, hơn nữa chuyện nhiều lên, một chuyện thể tránh khỏi việc kể: "Hồi đó em còn bé, nhà ai, con bế về nuôi."

"Ồ, . Nhìn tuổi nó là đang học ở đây ?" Tương Tiệp bên cửa sổ hỏi.

"Ừm, em thi đậu ở đây, nên mới đến đây." Tương Nhạc .

Tông Khuyết trong phòng mở gói nhang muỗi, đốt một cây bưng ngoài, rót nước đặt cạnh y, xuống ghế của .

Tương Nhạc liếc , đập một con muỗi đùi : "Muỗi ở đây độc thật."

"Rừng cây rậm rạp, muỗi nhiều, buổi tối nhất định buông màn kỹ." Tương Tiệp dặn dò: "Thi đậu ở đây, giỏi thật đấy. Nó học trường nào? Nhân Kiệt năm nay cũng lên đại học ."

"Đại học Thủ Đô." Tương Nhạc .

"Thật trùng hợp, Nhân Kiệt cũng học Đại học Thủ Đô. Tuổi tác của chúng nó cũng na ná , cùng khóa thể làm bạn đấy." Tương Tiệp .

Tương Nhạc mím môi một chút, thanh niên bên cạnh đang phe phẩy quạt đuổi muỗi, : "Học kỳ tới em lên năm tư ."

Mặc dù còn một em trai, khó tránh khỏi việc so sánh, nhưng nhà của y là giỏi nhất.

"Lần con đủ mười tám." Tương Tiệp ngừng một chút, : "Nhạc Nhạc dạy thật đấy."

"Không ạ, em tự học chăm chỉ, con giúp gì nhiều." Tương Nhạc .

" tiền đồ, nhất định sẽ tiền đồ lớn." Tương Tiệp thể giọng điệu tự hào trong lời của y, liền thuận theo.

Thực quan tâm chuyện gì với con trai, chỉ cần thể chuyện nhiều hơn, giao thiệp sâu hơn một chút là đủ mãn nguyện .

Họ trò chuyện bầu trời đầy , thật lâu vẫn cúp máy. Nhang muỗi phát huy một chút tác dụng, Tông Khuyết ngừng quạt ngẩng đầu bầu trời , lời của thanh niên tràn đầy niềm vui, đối phương cũng dễ gần, vẻ .

Đêm dần sâu, cuộc điện thoại kết thúc. Tương Tiệp hít sâu một , hài lòng nhà thì cửa từ bên ngoài mở .

Thanh niên cao lớn đang ôm bóng nhón chân bước , khi thấy trong phòng khách thì dừng : "Mẹ?! Sao còn ngủ?"

"Chịu về ?" Tương Tiệp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-330-ngo-dong-cao-tu-co-phuong-hoang-dau-35.html.]

Tống Nhân Kiệt ho một tiếng, đóng cửa : "Bố ?"

"Chắc ngủ , con tìm bố ? Mẹ gọi bố xuống nhé." Tương Tiệp .

"Ấy , cần cần, tìm bố." Tống Nhân Kiệt vội vàng ngăn , trừ với bà.

Nhà họ giờ giới nghiêm, 10 giờ về là ăn đòn.

"Được , tắm ngủ ." Tương Tiệp : "Nhìn con bẩn kìa, như lăn lộn trong vũng bùn ."

"Cảm ơn ." Tống Nhân Kiệt vội vàng ôm bóng lủi .

...

Màn đêm ở sân viện tránh nóng cũng dần buông xuống. Khu vực chung khá mát mẻ, Tương Nhạc cũng mua luôn nơi .

Căn viện hai tầng, nhưng ở nơi ẩm ướt , tầng một ẩm thấp, hai đành ở lầu.

Chiếc giường lớn hơn hai mét, trải nệm mang phong cách đất khách quê , màn chống muỗi rủ thẳng từ trần xuống. Lần đầu tiên Tương Nhạc thấy thì suýt nữa nghĩ đây là giường công chúa, nhưng hiệu quả chống muỗi thì thực sự .

Đèn tắt, hai thanh niên cùng trong, bật đèn pin lên, tấn màn kỹ càng bắt đầu bắt muỗi.

"Khuyết Bảo, nó bay qua bên em , mau bắt !" Tương Nhạc .

Một tiếng "bốp", một con muỗi đen lớn xuất hiện lòng bàn tay Tông Khuyết, khăn giấy lau . Tiếp tục bắt, cho đến khi còn một con muỗi nào trong màn, hai mới buông màn kỹ càng, chui từ khe hở để rửa tay.

Rửa tay xong một vòng, xác nhận còn con muỗi nào lọt lưới nữa mới giường.

"Để đèn pin ở giữa, buổi tối dậy cẩn thận, đừng để muỗi chui ." Tương Nhạc tắt đèn pin .

"Được." Tông Khuyết kéo chăn lên.

Đêm tĩnh lặng, tiếng dế kêu ngừng vọng . Tông Khuyết bên cạnh, khi mắt thích nghi với bóng tối, cũng dần dần thấy đường nét cơ thể.

"Nhang muỗi trong phòng khó chịu." Tương Nhạc trở giường, tiếng vo ve ngoài màn, thanh niên đang nghiêng về phía , : "Nhớ hồi bé chúng cũng bắt muỗi như thế ."

Màn muỗi hồi bé cũ, nhỏ xíu, đôi khi họ bắt sạch, cả đêm đều ngủ ngon.

"Ừm." Tông Khuyết đáp.

"Bây giờ ngay cả màn muỗi cũng màu sắc ." Tương Nhạc lên : "Trông giống như cái màn trong đám cưới thời xưa ."

Tông Khuyết bình luận.

"Em buồn ngủ ?" Tương Nhạc gần hơn hỏi khẽ.

"Không." Tông Khuyết .

"Cảm thấy dạo già , nhiều hơn ." Tương Nhạc thở dài: "Em chê nhiều ?"

"Không." Tông Khuyết : "Từ đến giờ vẫn mà."

Tương Nhạc nửa câu đầu còn cảm động, đến nửa câu thì đưa chân đá một cái: "Là do em ít quá đấy chứ."

"Ừm." Tông Khuyết giường yên phận .

Lực đá nặng, khác nhiều so với lực cọ xát, nhưng...

Tông Khuyết kéo chăn lên, trở , mặt sang phía bên : "Ngủ sớm ."

"Em giận ?" Tương Nhạc hành động đột nhiên trở của thì ngẩn , nâng lên hỏi.

"Không." Tông Khuyết .

"Nghe giọng em là đang ấm ức ." Tương Nhạc bật đèn pin : "Anh dùng sức , đá đau em chỗ nào ?"

"Thật sự ." Tông Khuyết .

"Em dối vẫn mà." Tương Nhạc úp mặt lên vai : "Rốt cuộc là ? Cho xem..."

Ngón tay đang kéo mép chăn của y khựng , đối diện với đôi mắt đen láy như đang ủ chứa điều gì đó của thanh niên. Ánh mắt đó xa lạ, Tương Nhạc từng thấy bao giờ, nhưng vô thức cảm thấy trái tim thắt , luôn cảm giác nếu cứ tiếp tục sẽ chuyện gì đó xảy .

"Thật sự , ngủ ." Tông Khuyết thu hồi ánh mắt, nhắm mắt .

"Ưm." Tương Nhạc khẽ đáp một tiếng, chỗ , tắt đèn pin, kéo chăn thanh niên đang ở bên , trở mặt phía ngoài giường, suy nghĩ về ánh mắt lúc đó, hiểu chút hoảng loạn.

Đầu y ẩn trong chăn một chút, thu về. Bấy nhiêu năm họ ở bên là nhiều, nhưng thực từ khi đối phương lên cấp hai, một bận kiếm tiền, một bận học, thời gian họ ở bên giảm .

Y là một phụ đủ tiêu chuẩn, bởi vì nhiều lúc Tông Khuyết thể tự gánh vác việc trong nhà.

, y tự nhận hiểu Tông Khuyết, nhưng bây giờ dường như hiểu. Ở những nơi mà y , thực đối phương cũng đang lặng lẽ trưởng thành. Không từ lúc nào, chiều cao vượt qua y, từ lúc nào tim y cũng sẽ đập rộn lên chỉ vì một ánh mắt của đối phương.

Một chút nóng rát dâng lên trong lòng ngực, Tương Nhạc cảm thấy hình như tủi .

Đêm khuya dần chìm tĩnh lặng, ở phía bên trở vài cuối cùng cũng ngủ say. Tông Khuyết đầu bên cạnh đang thở đều.

Một chuyện định sẵn, một khi xảy đổi, tâm lý con sẽ khó chấp nhận. Vì cũng sẽ do dự, bởi vì làm tổn thương nhất, làm buồn nhất chính là .

Loading...