VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 174: Mời cậu bắt đầu biểu diễn (31)
Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:09:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh nến khẽ lay động, cháy đến gần cạn. Tiếng côn trùng kêu bên ngoài báo hiệu đêm khuya đến.
Sau nụ hôn, Tông Khuyết cúi đầu răng nanh lóe lên biến mất trong môi thiếu niên, tay vuốt ve đôi mắt thất thần của y: "Em chứ?"
"Ừm." Mắt thiếu niên dần lấy sự tỉnh táo, đôi mắt xanh biếc tràn ngập ánh nến.
Tông Khuyết vuốt mái tóc ẩm ướt của y, xuống giường nhặt quần áo rơi sàn. Tiếng vải áo cọ xát khiến đang giường dậy, ôm lấy từ phía . Giọng trong trẻo thường ngày giờ mang theo vẻ lười biếng khi thỏa mãn, càng thêm quyến rũ trong màn đêm: "Ngài ?"
"Ra mồ hôi đầy , gọi mang nước nóng .” Tông Khuyết liếc thiếu niên đang gối đầu lên vai .
Trong trang viên trực ca, ngay cả giữa đêm khuya cũng canh gác để đề phòng các tình huống bất ngờ.
" tắm xong chẳng vẫn mồ hôi ư?" Joel l.i.ế.m môi, lười biếng .
Cảm giác quá kỳ diệu. Mặc dù khác so với cách các Huyết tộc thường làm, nhưng cảm giác mất kiểm soát đó còn thoải mái hơn cả hôn.
"Tắm xong thì ngủ.” Tông Khuyết .
" em vẫn còn .” Joel nũng nịu thì thầm bên tai .
Đã thích thì luôn sở hữu.
"Phải tiết chế.” Tông Khuyết kéo cánh tay y lên, nhưng đôi tay trông vẻ mảnh khảnh đó cứng như thép, "Em xuống ."
"Em xuống! Cái gì cũng tiết chế, hôn cũng tiết chế, lên giường cũng tiết chế..." Joel cảm thấy mới nếm chút ngọt ngào, cho y ăn nữa, "Ngài xem sách cũng tiết chế mà."
"Thể lực con là giới hạn.” Tông Khuyết buông tay y .
Thể lực con dù luyện tập đến mấy cũng thể so sánh với Huyết tộc trời sinh mạnh mẽ. Đây là một sự thật thể chối cãi.
"Hả?" Giọng điệu Joel nâng cao, khóe môi cong lên, "Vậy để em làm cũng ."
Huyết tộc giới hạn về thể lực, những chuyện thú vị như thế thể làm đến thiên trường địa cửu.
"Em con ?" Tông Khuyết y hỏi.
Lời của Joel tức thì mắc nghẹn, đối diện với ánh mắt bình tĩnh dò xét của , vài lời đến bên môi nhưng thốt .
Y vẫn nhớ nhịp tim của , thình thịch, định rõ ràng, nhưng nhanh hơn bình thường nhiều, khiến y thậm chí chút say mê âm thanh đó.
Nếu sự thật, nhịp tim đang tăng nhanh vì y biến mất ?
Con và Huyết tộc, y thể biến thành ma cà rồng thậm chí là Huyết tộc, nhưng điều đó cũng nghĩa là sẽ vĩnh viễn rời xa loài , rời xa ánh nắng mặt trời, mất nhịp tim của .
nếu đổi, sẽ dần dần già trong vài chục năm tới, mất diện mạo, sức mạnh, cơ thể khỏe mạnh, cuối cùng biến thành lão già da mồi tóc bạc, vùi trong cát bụi.
"Em..." Joel im lặng một lúc lâu nên lời.
Tông Khuyết nắm lấy cánh tay y, kéo thành công.
Hắn dậy đến cửa gọi nước nóng. Joel chống cằm bóng lưng , ‘mãi mãi’ là một từ dài. Liệu tình yêu của y dành cho thể kéo dài lâu đến ?
Tâm trí Joel chìm sâu hơn, nhưng thấy đàn ông đến bên giường, cúi xuống.
Khuôn mặt tuấn tú kề sát, khiến Joel khẽ ngửa đầu nhắm mắt , nhưng thấy tiếng vải áo cọ xát xung quanh. Khi mở mắt , bộ cơ thể y chăn cuộn tròn .
"Ngài đang làm gì ?" Joel hành động đàn ông nhét y chăn hỏi.
"Lát nữa sẽ .” Tông Khuyết thiếu niên chỉ lộ một cái đầu. Dáng vẻ bọc chặt như trông đáng yêu đáng thương.
"Hừ..." Joel hành động của , nãy hề hôn y chút nào. Nếu họ cứ thế mãi, khi một ngày nào đó y sẽ tức c.h.ế.t mất, "Ngài hề nghĩ..." sẽ hôn em một cái ư?
Lời kịp , môi Tông Khuyết cúi xuống khẽ chạm một cái.
Joel chớp mắt, đàn ông thẳng dậy, tim khẽ thắt .
Tay y thò khỏi mép chăn, sờ lên môi . Rõ ràng đó là một nụ hôn sâu, nhưng dường như y thật lòng thích nụ hôn đó. Đó là một cảm giác khiến trái tim dễ chịu.
"Ngài làm gì mà đột nhiên hôn em ?" Joel đưa tay kéo vạt áo .
"Muốn làm .” Tông Khuyết thấy tiếng gõ cửa thì đưa tay nắm lấy cổ tay y giấu trong chăn, mở cửa.
Khi những hầu mang nước đều cúi đầu, nhưng vẫn thấy quần áo vương vãi ghế sofa, và mùi hương mập mờ lan tỏa trong khí.
Họ dám lâu, vội vàng rời . Nước nóng mang nhiệt độ . Mặc dù tiện lợi như phòng tắm, nhưng thể lau sạch mồ hôi , giữ cơ thể khô ráo để ngủ.
Sau khi thứ dọn dẹp xong, chỉ còn vài giờ nữa là trời sáng.
"Dù cũng còn mấy tiếng nữa, chi bằng cứ thế đến sáng luôn .” Joel trong lòng , tinh thần .
"Ta buồn ngủ .” Tông Khuyết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-174-moi-cau-bat-dau-bieu-dien-31.html.]
Theo thời gian , lẽ ngày mai vẫn thể dậy sớm .
"Em buồn ngủ, em ngủ .” Joel hừ khẽ, "Em thấy ngài vẫn còn sức, hoặc ngài cứ đó, em tự làm cũng ."
[Ký chủ, cần dùng một viên t.h.u.ố.c bổ thận ?] 1314 hỏi.
Gặp yêu tinh thần sung mãn phi thường như , duy trì vị trí "công", t.h.u.ố.c bổ thận ắt thể thiếu.
[Không cần.] Tông Khuyết từ chối.
"Joel, tiết chế.” Tông Khuyết .
"Tại tiết chế?" Joel hỏi.
"Nếu phóng túng, em sẽ nhanh mất hứng thú với một việc gì đó.” Tông Khuyết nhắm mắt , " nếu kiềm chế, mỗi chỉ nhận một chút, niềm vui thể kéo dài lâu."
Mưa dầm thấm lâu mới là cách hòa hợp giữa những yêu . Tát cạn đầm lầy bắt cá chỉ tổ chặt đứt đường lui.
"Ưm, nhưng kiềm chế em thấy thoải mái.” Joel thử .
"Kiềm chế đồng thời thể mong đợi tiếp theo.” Tông Khuyết .
"Vậy khi nào là tiếp theo?" Quả nhiên giọng thiếu niên đầy mong đợi.
"Năm ngày nữa.” Tông Khuyết tính toán thời gian .
Trong căn phòng tối đen, một khoảnh khắc im lặng. Hồi lâu , trong lòng Tông Khuyết dậy, vén chăn lên : "Em chơi nữa!"
Thà bắt về còn vui hơn.
"Ba ngày nữa.” Tông Khuyết mở mắt Huyết tộc đang tạo phản .
"Hả?" Động tác của Joel khựng , thấy ba ngày cũng vẻ chấp nhận , hơn nữa hình như còn thể thương lượng.
Y kéo chăn lên, sấp : "Ngắn hơn một chút nữa."
"Hai ngày.” Tông Khuyết nhượng bộ một bước, kéo chăn lên , "Ngủ ."
"Được thôi, hai ngày thì hai ngày.” Joel dựa lòng , đếm thời gian hai ngày, cảm thấy thể chịu đựng .
1314: [...]
Bé ma cà rồng đáng thương đối thủ của ký chủ.
...
Nước hoa của Joel vẫn đang điều chế từng bước, nhưng y quá ham thêm những thứ lộn xộn đó, đến nỗi thất bại hết đến khác.
Tông Khuyết thường bên cạnh sách, thỉnh thoảng cũng tự điều chế hương, hoặc thiết kế những lọ nước hoa mới.
Hắn luôn im lặng, còn chỗ của Joel thì luôn tràn ngập đủ loại âm thanh.
Tiếng va chạm của chai lọ, và tiếng thở dài cùng tiếng đầu đập xuống bàn.
Mỗi khi âm thanh phát , Tông Khuyết rằng y thất bại.
Đặt cuốn sách tay xuống, lúc Tông Khuyết dang tay thì một thiếu niên phồng má lòng , tựa như trút hết sức lực: "Điều chế hương khó quá !"
Tông Khuyết giữ eo y điều chỉnh tư thế : "Chuyện thể vội vàng."
" em cần nụ hôn của chủ nhân để an ủi trái tim tan nát của em.” Joel dựa lòng . Dù trong đôi mắt xanh biếc phủ đầy u buồn cũng khó che giấu vẻ mong đợi.
Tông Khuyết ấn nhẹ đỉnh đầu y, cúi xuống hôn đôi môi đang ngẩng lên kề sát.
Nụ hôn kết thúc, trong mắt thiếu niên còn chút nản lòng nào, chỉ còn sự mềm nhũn si mê khắp . Đôi môi ướt át liên tục rơi xuống cằm Tông Khuyết: "Abram, em thích ngài..."
Không y từng nghĩ nếu thể thỏa mãn , y thể tìm khác. Thế giới thiếu những khỏe mạnh.
, nghĩ đến khác, hứng thú trong lòng y liền tắt ngúm. Chưa kể, đây con nào dám động y mà sự đồng ý của y thì đều sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m trong vũng máu.
Chỉ Abram là khác, y chỉ thích mùi hương , lúc nào cũng mật với , trong lòng , ôm, hoặc hôn, hoặc lên giường đều khiến y cảm thấy thoải mái và mong đợi.
Gần như mỗi khắc, y đều nhốt một nơi chỉ hai họ.
Tông Khuyết khẽ xoa gáy y, ngón tay lướt qua đôi mắt xinh : "Ngoan một chút."
"Em .” Joel ôm cổ , càn rỡ hôn nhiều cái, "Muốn em ngoan, ít nhất cũng lệnh cho em bằng phận chủ nhân chứ."
Tông Khuyết: "..."
"Chủ nhân, chủ nhân, bé nô lệ của ngài ngoan .” Joel kéo dài giọng, khẽ lắc lư, "Mau lệnh cho em mà!"
Tông Khuyết chút đau đầu.