5
Tôi bỗng thấy nặng trĩu — từ lúc nào, Lâm Thư Hàng trèo lên giường .
Hắn lật chăn , đôi mắt đào hoa lấp lánh của thẳng .
Tiếp đó... c.h.ế.t tiệt! Máu mũi ngừng bắt đầu tuôn.
Lâm Thư Hàng khựng trong chốc lát, theo ánh mắt cúi đầu — dây áo choàng ngủ của bung từ bao giờ. Khóe môi cong lên thành một nụ tà.
Trong bóng tối, gì đó mềm mềm nhét tay , vẫn còn vương nhiệt độ từ tay .
“Khăn giấy.”
Tôi còn đang đơ thì nhanh như chớp chui chăn .
“Tôi giúp .”
“Giúp? Giúp cái gì?”
Hắn sâu lắng, cúi đầu chui hẳn chăn. Một bàn tay nóng rực áp lên thắt lưng .
Tôi vùng vẫy định tránh, nhưng chạm , cả run lên như điện giật.
Chết thật... thu , vẫn nóng thế?
Lâm Thư Hàng càng lúc càng sát , gần như dán cả lên . Tôi hoảng đến run gan.
“Cậu làm cái gì đấy?”
Thay vì trả lời, giữ lấy tay , giơ lên khỏi đầu, đè cả lên .
Tôi định la to thì bịt miệng , thì thầm bên tai một câu cực kỳ khốn nạn:
“Nhuận Nhuận, cũng khác thấy lúc nhỉ?”
Sau đó buông tay , nhưng chỉ thể há mồm thở dốc, thốt nên lời.
Lâm Thư Hàng hài lòng khẽ.
Tôi nhắm chặt mắt, trong lòng nhục nhã, để mặc làm gì thì làm.
“Mở miệng .”
Tôi nhúc nhích, cũng tức giận.
Giây tiếp theo, hai cục giấy nhét lỗ mũi đang chảy máu, hai tay kéo lưng, buộc ngón giữa bằng dây chun.
“Giữ tay đầu, lát nữa m.á.u mũi sẽ tự ngừng.”
Trán bỗng thấy mát lạnh: “Nước hoa kim ngân, trẻ bốc hỏa, tí uống để giải nhiệt.”
Tôi tiếp tục giả chết.
Thấy vẫn phản ứng, buông một câu:
“Mũi bịt , há miệng thì nghẹt c.h.ế.t đấy.”
AHHHHHH! Không nhịn nổi nữa !
Tôi bùng nổ vì hổ, tức giận và cả cảm giác ảo tưởng tình cảm:
“Lâm chó, buông bố mày !”
Tiếc là sức phản kháng vô dụng, trấn áp bằng vũ lực.
Hu hu, đồ khốn!
Tôi ôm chặt chăn, tiếng.
Hừ! Không thèm giới thiệu đối tượng cho nữa! Ế suốt đời , đồ chó ngáo!
6
Hôm dậy sớm, gội đầu, tắm rửa, bôi sữa dưỡng thể. Miệng vô thức hát ngân nga vui vẻ.
Trên mạng con gái thích con trai sạch sẽ thơm tho mà.
Liếc mắt thấy Lâm Thư Hàng đang chơi game giường, nhớ sức hút “kỳ lạ” của trong giới nữ, do dự một hồi vẫn đưa cổ tay mặt :
“Ngửi thử xem, thơm ?”
Hắn ngạc nhiên, nhưng ngoan ngoãn ghé sát . Hơi thở nóng bỏng của phả lên da khiến tim run rẩy.
Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng, làm nhịp tim rối loạn.
Tôi hoảng hốt rụt tay , ôm n.g.ự.c thủ thế phòng vệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-hon-phu-o-giuong-tren-cua-toi/2.html.]
Lâm Thư Hàng nhẹ, ánh mắt đắm đuối đầy lưu luyến.
Thấy chằm chằm, khẽ hé đôi môi đỏ, thè lưỡi l.i.ế.m môi một cách câu dẫn.
Hành động đó chẳng cần lời giải thích.
Đậu xanh... lẽ thằng ế lâu quá hóa biến thái ?
Tôi ôm chặt hơn một chút.
ngẫm , cũng thể trách .
Haizz... tất cả là do hấp dẫn quá thôi.
Tôi cảnh giác , nghiêm túc đe dọa:
“Lâm Thư Hàng, tránh xa ! Tôi vợ đấy! Dù trai đến mấy, giở hết chiêu trò quyến rũ , cũng phản bội vợ !”
Hắn càng tà, ánh mắt hứng thú:
“Ồ? Thật ?”
Vừa , lật chăn, để lộ nửa rắn chắc, từ từ bước gần.
Tôi hoảng loạn che mắt , qua khe ngón tay vẫn thấy lấp ló 8 múi cơ bụng, vòng eo gợi cảm.
Ực. Tôi nuốt nước bọt theo phản xạ.
Đáng chết... đúng là một con công đực, lúc nào cũng phát sáng mê .
Ngón tay dần hé , cách giữa chúng ngày càng rộng.
Hắn càng lúc càng sát, tiếng dép lê "bẹp bẹp" vang lên sàn, như đang giẫm lên từng nhịp tim .
Mùi hương của tràn mũi, cổ họng khô khốc. Tôi nhắm mắt , cố kìm chế:
“Lâm Thư Hàng, mặc đồ ! Đàn ông gần gũi !”
Mất thị giác, các giác quan khác càng nhạy bén. Lâm Thư Hàng kéo tay , đặt lên n.g.ự.c trái của .
“Thình thịch... thình thịch...”
Tim đập trong lòng bàn tay .
7
Bên ngoài ký túc, trưởng phòng lên tiếng:
“Có ai ? Mở cửa cái nào!”
Tôi như trốn chạy khỏi vòng tay của Lâm Thư Hàng, mở cửa .
“Ê lão Tư, sốt ? Mặt đỏ ?” Trưởng phòng lo lắng hỏi.
“Không .” Lâm Thư Hàng chen lời .
“Mặt đỏ, thở gấp — dấu hiệu cảm cúm rõ ràng.”
Tôi bên cố gắng điều chỉnh hô hấp, sợ lộ.
May mà trưởng phòng đào sâu, ánh mắt nhanh chóng dừng bàn hoa hồng và giấy hôn ước.
“Ô hô, lão Tư yêu qua mạng mà giờ gặp mặt hả?”
Tôi theo ánh mắt , thấy bó hoa và tờ hôn thư, quên luôn chuyện ban nãy.
Tôi hạnh phúc, ánh mắt kiên định đầy thành khẩn:
“Ừ. bạn gái — là vợ cưới.”
“Xời xời, vợ cưới kìa~ cái mặt kìa.”
Trưởng phòng nửa đùa nửa thật:
“Cẩn thận ‘thấy mặt là dập’ đấy.”
Lâm Thư Hàng ngang qua phía , cố ý vô tình, đá lật ấm nước nóng của trưởng phòng.
“Sẽ .”
Giọng nhỏ, rõ.
Thấy ngơ ngác, lặp nữa, ánh mắt dịu dàng như nước:
“Sẽ ‘dập’ .”
Tôi càng thấy khó hiểu. Thằng uống nhầm thuốc ?
Không còn thời gian để thắc mắc, liếc đồng hồ, ôm hoa chạy cửa.