Vì bốc đồng mà ngủ với đại ca xã hội đen - 6
Cập nhật lúc: 2025-12-11 04:55:49
Lượt xem: 1,005
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi tức đến nổ tung:
“Anh bệnh ?! Hỏi thì thích , giờ chịu buông tha cho , sống lâu quá thấy chán đời hả?!”
Tần Tiêu lạnh lùng hồi lâu, ánh mắt đáng sợ khiến da đầu tê dại:
“Cậu thích , tự bản làm gì .”
“Một tháng , cá cược với khác là sẽ chinh phục trong ba tháng.”
“Chưa bao lâu , thích , rủ ngủ cùng, còn bảo mắc ung thư.”
“Buồn là từng nghi ngờ đang lừa , đang đùa giỡn tình cảm của .”
“Thế mà vẫn chọn tin sẽ lấy chuyện như thế đùa.”
“Tôi cất công tìm bác sĩ giỏi cho .”
“Kết quả thì ? Bệnh ung thư là giả.”
“Tôi trở về tìm hỏi cho rõ ràng, thì lặn mất tăm.”
“Vừa tìm thì lên giường với khác.”
“Cậu bảo làm thể thích ?”
Tôi nghẹn họng thốt nên lời.
Một tháng , một đàn em của Tần Tiêu vẻ thích .
Nửa đêm còn gọi thư phòng để hỏi chuyện riêng.
Ngoài , ai ở thư phòng mười hai giờ cả.
Cậu còn mạnh miệng tuyên bố ở căn-tin, chắc nịch rằng trong vòng một năm sẽ chinh phục Tần Tiêu.
Tôi nghĩ đến việc mỗi ngày Tần Tiêu đều đuổi về sớm, lập tức nổi giận.
Tôi tới, rút hết tiền trong túi ném lên bàn, khí thế ngút trời, rằng cá cược ba tháng sẽ chinh phục .
Không lâu , đàn em phát hiện là của một thế lực nhỏ trộn .
Ngày hôm , Tần Tiêu bắt xem bộ quá trình xử lý phản bội, còn cho cảnh cáo điều.
Khi đó tưởng phát hiện chuyện cá cược riêng.
Không ngờ là vì sợ đùa giỡn tình cảm của nên mới cảnh báo.
Tôi chợt hiểu điều gì đó, liền hỏi:
“Anh nghĩ tỏ tình là mục đích, nên mới thừa nhận thích ?”
Tần Tiêu lườm :
“Cậu bớt tự luyến giùm , mới thích—”
Tôi vội ngắt lời:
“Không ! Nghe giải thích , hề ý lừa dối chơi đùa tình cảm của …”
Tôi tuôn một , kể hết sự thật.
Tần Tiêu sâu thẳm, im lặng hồi lâu.
Rồi giơ tay, đuổi hết trong phòng ngoài.
Ngay khi cửa khép, đột nhiên như con ch.ó tuột xích, lao tới c.ắ.n mạnh xương quai xanh .
Tôi đau quá kêu lên, túm lấy tóc , hét lớn:
“Tổ tông ơi, đại ơi, chọc gì tới nữa ?!”
Anh buông miệng , liếc một cái đầy khó chịu:
“Nhìn là thấy bực.”
…
Thôi .
Tính khí thất thường thế , cũng chỉ mới thích nổi , chứ vả hai phát .
Tôi xoa chỗ cắn, nhẹ nhàng cọ đầu gối lên đùi :
“Thế câu trả lời của ? Tôi thật sự thích , thể thích chứ?”
Nghĩ một lát, tuy thích Tần Tiêu, nhưng thái độ cũng thấp kém.
Tôi hắng giọng:
“Nếu đồng ý, gọi xe rời luôn, để xem còn tìm .”
“Cậu dám!”
Tần Tiêu gằn giọng, mắt đỏ lên, giọng dọa :
“Cậu mà dám chạy thêm một nữa, thì chân khỏi cần giữ.”
Tôi nghiêm túc lấy tay che nửa mặt, đau khổ :
“Anh thà đ.á.n.h gãy chân cũng chịu thừa nhận thích , thôi , ép.”
“Nhớ đ.á.n.h luôn cả tay nữa, thì bò ngoài tìm khác mất.”
“A!”
Mông lãnh hai cái tét đau điếng.
Tần Tiêu áp sát từ , c.ắ.n nhẹ vành tai , giọng trầm thấp đáng sợ:
“Thật còn một cách khác khiến ngoan ngoãn ở bên .”
Tôi rõ đang nghĩ gì.
Đồ khốn nạn.
Đang chuyện nghiêm túc cơ mà?!
Suốt ngày đầu óc nghĩ mấy thứ đắn!
10
“Lão đại… về ?”
Giang Mục run rẩy cách năm mét, dáo dác quanh.
Từ lúc Tần Tiêu đá một cú, đầu óc vẻ tỉnh chút… dù khá hơn bao nhiêu.
Không là đang bực uống rượu giải sầu ?
Mẹ kiếp.
Tối qua tưởng hai đứa hết lòng , sáng chắc gì cũng câu “ thích em” chứ.
Thế mà ngủ dậy… biến mất.
Hỏi mới , vội vàng bay về nước trong đêm, chẳng để một câu.
Đệt.
Vậy đến đây chỉ để ngủ với ?
Còn dám lên mặt lăng nhăng?
Thế là gì?
Là một con heo giống chỉ phát tình?
Lại còn chỉ phát tình với ?
Mẹ nó, Tần Tiêu, mà còn thích thì là… con gấu đen luôn đấy!
Nhắc mới nhớ.
Cái của Tần Tiêu thì…
Tôi lập tức nhổ bản .
Không tiền đồ! Đừng nghĩ nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-boc-dong-ma-ngu-voi-dai-ca-xa-hoi-den/6.html.]
Thích một thì trân trọng bản !
Ngày mai, dù Tần Tiêu quỳ xuống xin, cũng mềm lòng!
… kịp quỳ.
Tôi quỳ .
Nửa đêm, quỳ giường, tiếng dây lưng vung từng nhịp từng nhịp, sống lưng cứng đờ.
Tần Tiêu phía , giọng lạnh băng:
“Nói , làm sai gì?”
Làm sai gì á?
Vì cả buổi chẳng thấy gọi, tức quá uống vài ly.
Kết quả là nhận nhầm thành ông tới đón .
Trên đường về khách sạn, năng bậy bạ, liên tục c.h.ử.i Tần Tiêu.
Nào là kỹ thuật dở, vô lương tâm, cầm thú bằng.
Còn bảo dù quỳ xuống gọi là bố, cũng mặc kệ.
Mà… sai?
Tôi im lặng.
Một tiếng gió rít vang lên, dây lưng vung ngoài.
Tần Tiêu đè đầu xuống, ghé tai nhỏ, giọng lạnh:
“Suýt thì để sung sướng .”
Tôi:
“…”
Không ngờ là tưởng tượng đấy.
Tôi nhích , hất tay , chui chăn:
“Còn gì ? Không thì ngủ đây.”
Anh mà còn chịu thích , nhất quyết cho sắc mặt .
11
Vừa mới chui đầu chăn, lôi lên.
Tần Tiêu xoay mặt , vẻ mặt u ám.
Cũng .
Tôi từng lạnh nhạt với thế .
Giờ mới khó chịu thì muộn .
Dù giờ tỏ tình, cũng…
“Cưới.”
Tôi trừng lớn mắt, khó tin hỏi :
“Anh … gì cơ?”
Tần Tiêu chậm rãi chỉnh quần áo nhăn nhúm, giờ mới phát hiện mặc vest đen trang trọng.
Anh trả lời, ngoài lấy một chiếc hộp, giọng thản nhiên nhưng vành tai đỏ:
“Mặc .”
Tôi sững , quần áo trong hộp, mỉa:
“Gì đây? Anh định cưới ?”
Tần Tiêu liếc , giọng khó đoán:
“Cậu chẳng tư cách quản ? Kết hôn , quyền quản lý.”
Nụ của cứng , tay cũng dừng giữa trung.
Tôi mím môi, lòng tụt xuống đáy, định từ chối thì môi bịt .
Tần Tiêu bóp cằm , hôn nhẹ, khẽ:
“Thích em.”
Mi mắt run rẩy, tim như mật chảy .
mà gật đầu ngay thì giống nôn nóng quá.
Tôi ngả giường, thả , nhướng mày làm bộ:
“Anh cưới là cưới? Không dễ nhé. Tôi cưới.”
Tần Tiêu cắt lời, nụ lệch:
“Không cưới thật?”
Trong lòng dấy lên chút bất an.
giờ đang cần , còn làm gì?
Tôi ngẩng cao đầu:
“Không cưới.”
Ngay giây , bế ngang lên.
“Được, cưới thì thôi.”
Tôi ý cưới theo cách mà!!!
Tên đàn ông c.h.ế.t tiệt, lúc cần im thì , lúc cần mạnh mẽ yếu xìu!
Mười bốn tiếng , mới hiểu ý đồ của Tần Tiêu.
“Trước khi tới tìm , nghĩ xong.”
“Muốn quản , hoặc là phận, hoặc là nhốt , để thể tìm khác.”
“Cậu cưới , ngoan ngoãn ở căn hầm .”
Tôi gượng hai tiếng, giữ tay đang cầm sợi xích, khô khốc:
“Giờ đổi ý, còn kịp ?”
Anh cho từ chối, khóa vòng chân , mắt đầy khao khát, cổ họng khẽ động:
“Kịp.”
Anh bên giường, ngoắc ngoắc tay, giọng trầm hấp dẫn:
“Muốn ngoài? Xem biểu hiện của em.”
…
Hai ngày .
Tôi vật , vô hồn trần nhà.
Ra ngoài cũng thế.
Tôi thật sự… “biểu hiện” gì nữa cả.
Sau lưng vang lên giọng vui vẻ của Tần Tiêu:
“Bảo bối, đơn hàng mới đến , tối nay thử nhé.”
Chỉ còn tiếng nước mắt:
“Tần Tiêu! Anh biến thái thật đấy!!!”
(HOÀN)