Vì anh em chí cốt mà xả thân, tôi lại gặp họa - 4

Cập nhật lúc: 2025-08-13 05:33:53
Lượt xem: 365

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chú liếc Hứa Tri Nhượng, cắt thêm miếng bánh đưa : “A Thụ, đầu ăn nhỉ? Thích thì ăn nhiều .”

 

Thật no lắm , nhưng nhiệt tình của chú, khó từ chối.

 

Đang bối rối.

 

Hứa Tri Nhượng cầm lấy đĩa bánh tay .

 

“Ba, dày A Thụ yếu, tối ăn nhiều .”

 

Nói , dùng chính thìa ăn, xúc một miếng.

 

Tôi ngây ăn bánh, mới sực tỉnh định lấy đĩa.

 

Cậu né sang bên.

 

“Hứa Tri Nhượng! Tớ ăn , ăn thì tự cắt.”

 

“Có gì ?”

 

Rồi dùng một tay bóp má , ngón cái quệt qua khóe môi .

 

“Ở đây dính kem .”

 

Hứa Tri Nhượng buông tay, cúi mắt kem dính ngón, tự nhiên đưa lên môi liếm.

 

Tôi c.h.ế.t lặng.

 

Cảm giác ở khóe môi chạm vẫn còn, tê rần.

 

Không cần soi gương cũng mặt đỏ đến mức nào.

 

Hứa Tri Nhượng chắc điên .

 

“Cậu!”

 

Tôi trừng , chẳng gì.

 

Làm trò cũng cần quá thế chứ?

 

Chú thím liếc , ho khan vài tiếng, giả vờ thấy.

 

“Ôi muộn quá , bọn chú ngủ đây.”

 

“Vâng ạ.”

 

Rồi cả hai rón rén phòng.

 

Hứa Tri Nhượng mỉm , hờ hững : “Tớ làm ?”

 

“Cậu thần kinh.”

 

Tôi mắng một câu, tim đập loạn xạ.

 

Cho đến lúc ngủ, chẳng thèm để ý .

 

giải thích bao nhiêu là chỉ để diễn cho giống.

 

thấy cực kỳ ngượng.

 

Chỉ cần nhắm mắt là cảnh l.i.ế.m kem hiện lên.

 

Mẹ nó, chắc cũng điên .

 

8

 

Đêm, ngủ mơ mơ màng màng.

 

Cơn đau âm ỉ truyền từ dày, như cục đá lạnh nhét , khiến tay chân co .

 

Mồ hôi lạnh thấm ướt áo ngủ, vải dính chặt da.

 

Tôi cựa quậy khó chịu.

 

“Sao thế, đau dày ?”

 

Không còn sức , chỉ “ừ” một tiếng.

 

Ngón tay Hứa Tri Nhượng chạm lên cổ , khẽ vuốt.

 

“Cậu toát nhiều mồ hôi quá, khó chịu sớm?”

 

Giọng bình thản nhưng bực bội.

 

Tôi đáp.

 

Sau đó, Hứa Tri Nhượng xuống giường.

 

Cậu bật đèn, dựa ánh trăng ngoài cửa sổ, rót một cốc nước ấm.

 

Tôi khó nhọc dậy, một cánh tay khỏe đỡ lưng , kéo lên.

 

Giọng vang bên tai: “Cậu sức, để tớ giúp.”

 

Tôi dựa , nuốt thuốc cùng nước ấm.

 

Nhiệt độ khiến cơn đau dịu đôi chút.

 

Mấy chiếc cúc áo ngủ cởi , khí lạnh chạm da, rùng , trong bóng tối, nắm chặt cổ tay .

 

“Cậu làm gì đấy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-anh-em-chi-cot-ma-xa-than-toi-lai-gap-hoa/4.html.]

 

Hứa Tri Nhượng vẫn làm tiếp: “Áo ngủ ướt , tớ cho .”

 

Không hiểu nhớ tới cái lưỡi l.i.ế.m kem .

 

Tai nóng bừng, kéo chặt áo, vội : “Chuyện … tớ tự làm .”

 

Động tác cởi áo của khựng , thẳng tay cởi .

 

“A Thụ, mà còn cử động, tớ cởi luôn quần lót đấy.”

 

9

 

Hứa Tri Nhượng luôn cố chấp khi bệnh.

 

hồi nhỏ, nhất quyết cho về nhà.

 

Bắt ngủ , nếu thì lăn đất ăn vạ.

 

Nhỏ như thế đe dọa bố , hét bằng tiếng Trung lơ lớ lẫn tiếng Pháp.

 

“Nếu A Thụ ngủ , con sẽ học!”

 

La lối om sòm, đến mức hàng xóm gõ cửa mấy .

 

Chú thím bất lực, đành gọi cho bố , cam đoan sẽ chăm cẩn thận.

 

tối đó đau dày, ngất xỉu.

 

Sáng hôm , Hứa Tri Nhượng nửa tỉnh nửa mơ thấy mồ hôi ướt đẫm, môi trắng bệch, liền sợ đến .

 

Từ đó, Hứa Tri Nhượng luôn thủ sẵn thuốc dày.

 

Nhà, cặp sách, thậm chí trong túi quần cũng vài viên cắt nhỏ.

 

10

 

Khăn mặt nhúng nước ấm, như con cá lông mềm, trườn da .

 

Tôi từng thấy thời gian trôi chậm như .

 

Bàn tay Hứa Tri Nhượng quá nóng, mỗi chạm như đốt lửa da .

 

dám lên tiếng.

 

Chuyện kéo quần lót , Hứa Tri Nhượng làm thật.

 

Tôi cắn môi, mặc loay hoay xong, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

 

Cậu lật chăn xuống, ôm từ phía .

 

Bàn tay to đặt lên bụng .

 

“Đỡ hơn ?”

 

Tôi “ừ” một tiếng, giãy : “Không đau nữa , đừng ôm, chật.”

 

Tôi “ừ” một tiếng, giãy giụa:

“Không còn đau nữa , đừng ôm nữa, chật quá.”

 

Hứa Tri Nhượng ôm chặt hơn, còn áp cằm lên tóc .

 

Áo ngủ dán lấy áo ngủ, khít khao kẽ hở.

 

“Lạnh, sưởi ấm chút ?”

 

Khi , thở phả tới, khiến tai tê tê.

 

“Cuối thu , mặc đồ mỏng làm việc bao lâu, lạnh lắm.”

 

bàn tay đặt bụng cùng lồng n.g.ự.c phía nóng đến bỏng .

 

 

“Cậu dối, rõ ràng lạnh.” – phản bác.

 

“Lạnh mà.” – Hứa Tri Nhượng nhấn mạnh.

 

Cuối cùng còn bồi thêm:

“Cậu , lạnh?”

 

Tôi tranh luận nữa.

 

Trời khuya, mí mắt díu , bèn nắm lấy ngón tay Hứa Tri Nhượng, nghiêm túc :

“Hôm nay cảm ơn , A Nhượng.”

 

Hứa Tri Nhượng đáp .

 

Không bao lâu , khi gần như , bên tai vang lên giọng khẽ của :

“A Thụ, bài xích ?”

 

Tôi mơ mơ màng màng đáp:

“Nghĩ gì chứ.”

 

Nói xong, chìm giấc ngủ.

 

Một lúc , Hứa Tri Nhượng thì thầm:

“Vậy thể dựa thêm một chút?”

 

Không đáp , khẽ thở dài.

 

“Thôi , ngủ ngon.”

 

 

Loading...