Vì anh em chí cốt mà xả thân, tôi lại gặp họa - 3

Cập nhật lúc: 2025-08-13 05:33:36
Lượt xem: 414

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

6

 

“A Thụ, ngẩn gì thế?”

 

Gương mặt kề sát của Hứa Tri Nhượng kéo khỏi mớ suy nghĩ.

 

Tôi hồn, chẳng để ý đến bàn tay đang nắm cổ tay của .

 

Có chút sốt ruột : “Tớ nghĩ cách !”

 

“Cách gì?”

 

Cậu nhướng mày, đầy hứng thú.

 

“Thế nhé, một thời gian nữa giả vờ tớ đá thảm hại, cả chán chường, ăn chẳng ăn, uống chẳng uống, chắc chắn chú thím sẽ lo lắng cho .”

 

“Sau đó dẫn bạn gái về nhà, chú thím thấy vực dậy tinh thần, chắc chắn sẽ chẳng gì.”

 

“Không chỉ chênh mười tuổi, mà hai mươi tuổi cũng chẳng thành vấn đề.”

 

“Thế nào, thế nào?”

 

Càng càng thấy kế hoạch khả thi, liền Hứa Tri Nhượng đầy mong đợi.

 

Dù ban đầu làm hỏng, nhưng cuối cùng vẫn mục tiêu ban đầu.

 

Đây chẳng là một kiểu “đường vòng cứu quốc” ?

 

ánh mắt của Hứa Tri Nhượng theo lời mà dần dần lạnh xuống.

 

“A Thụ, giờ tớ nhận , thông minh thế .”

 

Rõ ràng là lời khen, nhưng nghiến răng nghiến lợi.

 

Cậu nổi giận .

 

Tôi cũng là loại nóng tính, lập tức bốc hỏa.

 

“Này, tớ đang nghĩ cách giúp , năng kiểu mỉa mai ?”

 

Tôi hất tay Hứa Tri Nhượng .

 

“Sau đừng tùy tiện nắm tay tớ, phiền phức.”

 

Hứa Tri Nhượng hiếm khi tụt mấy bước phía , chẳng câu nào.

 

Bóng hoàng hôn kéo dài, che trùm cả bóng .

 

Đi một lúc, mới sải bước ngang hàng với .

 

“A Thụ, xin .”

 

Hoàng hôn nhuộm mái tóc vàng nhạt của thành màu cam, khiến trông như chú chó Golden phạm .

 

Cậu mím môi, đôi mắt xanh nhạt chăm chú.

 

“Bị hiểu lầm đang yêu tớ, thấy mất mặt lắm đúng ?”

 

Bất ngờ, Hứa Tri Nhượng buông một câu chẳng đầu chẳng đuôi.

 

Rồi khổ, chắc chắn : “Chắc chắn là , từ nhỏ chê tớ, giờ tớ gây rắc rối cho , hẳn thoát khỏi tớ sớm đúng ?”

 

Giọng điệu đầy oán trách.

 

Vài câu lạ lùng khiến , chẳng cãi nữa.

 

Nghe như là thằng tra nam bỏ giữa chừng.

 

Hứa Tri Nhượng đúng là não giống bình thường.

 

Tôi nhịn cắt lời: “Nếu tớ chê , thì chơi cùng bao nhiêu năm .”

 

Vừa xong, nét u ám mặt Hứa Tri Nhượng liền tan biến.

 

Tôi mấy giây.

 

Rồi nhịn : “Với cái mặt , tớ chẳng thể nào chê .”

 

Nụ của Hứa Tri Nhượng càng rạng rỡ, nắm lấy tay .

 

“Thế chê tớ phiền, cho tớ nắm tay nhé?”

 

Lòng bàn tay khô nóng, gần như bao trọn cả bàn tay .

 

Lần đầu mới nhận , rõ ràng đều là đàn ông, nhưng tay của Hứa Tri Nhượng lớn hơn nhiều.

 

Tôi nghẹn lời.

 

Lẩm bẩm: “Cậu nắm mới hỏi?”

 

Lực tay siết chặt, như sợ rút .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vi-anh-em-chi-cot-ma-xa-than-toi-lai-gap-hoa/3.html.]

Nụ của Hứa Tri Nhượng gần như hòa ánh hoàng hôn phía .

 

“Coi như là luyện tập, chúng còn giả l..m t.ì.n.h nhân mặt ba tớ vài ngày.”

 

Cậu lắc lắc tay : “Được ?”

 

Ngữ điệu chẳng khác gì đang dỗ trẻ con.

 

Trong lòng dấy lên cảm giác khó tả, nhưng thấy lý.

 

Đầu đau quá, c.h.ế.t tiệt, chẳng lẽ sắp mọc thêm não ?

 

Thôi, nghĩ nữa.

 

“Nắm mà còn lắm lời.”

 

em mà sinh tử thôi.

 

Đều là đàn ông, nắm tay thì gì to tát?

 

7

 

Mấy hôm nay, chú Hứa và thím Hứa gần như dồn dập nhắn tin, rủ đến nhà chơi.

 

【A Thụ , chú nấu nguyên bàn món con thích ăn, khi nào qua?】

 

Kèm theo một bức ảnh.

 

là một bàn đầy đồ ăn, và đúng là món thích.

 

Tôi cố gắng đánh câu từ chối, kịp gửi, bên nhắn tiếp.

 

【A Thụ , tới cũng , chỉ là thím và chú nhớ con, thằng Nhượng chỉ chọc giận bọn , bọn già , bên cạnh chẳng ai chuyện.】

 

Ngón tay khựng .

 

Cảm giác tội như một đứa con bất hiếu dâng lên.

 

Tôi xóa từng chữ trong câu gõ, gõ một câu.

 

【Thím ơi, con qua ngay.】

 

Thế là và Hứa Tri Nhượng buộc giả làm đôi tình nhân mặn nồng.

 

Thật sự, xứng đáng nhận giải thưởng.

 

Trên bàn ăn, bóc tôm cho , gắp đồ ăn cho , xới cơm cho , múc canh cho .

 

Qua nhịp nhàng, lễ phép như khách quý.

 

Chú thím chẳng ăn mấy, chỉ chúng .

 

Còn thì chẳng nổi, trong lòng rợn rợn.

 

Khó khăn lắm mới qua bữa cơm, chuẩn lời để xin về.

 

Thím nắm tay : “A Thụ, đừng vội về, thím làm món tráng miệng cho con.”

 

Một bao giờ bếp, thế mà sẽ làm tráng miệng.

 

Tôi nghi ngờ Hứa Tri Nhượng, nhún vai, xòe tay , tỏ vẻ cũng bất ngờ.

 

Tuy hiếm lạ, nhưng chịu đựng thêm, liền từ chối: “Thôi thím, con…”

 

Thím lập tức buồn bã.

 

Chú : “Tiếc nhỉ, thím con con thích bánh socola nên học hẳn hai tuần.”

 

“Thật hồi trẻ thím con mơ làm đầu bếp, nhưng chẳng năng khiếu, giờ mới lấy hết can đảm bếp , haiz…”

 

… Tôi cắn môi: “Thật con cũng bận gì, thím cứ làm , con mong.”

 

Bánh làm mất bốn tiếng rưỡi.

 

Nửa đêm mười hai giờ rưỡi, tận mắt thấy thím lén lấy hộp bánh từ tủ lạnh bếp.

 

Chưa đầy vài phút , bưng một cái bánh socola.

 

Rồi giả vờ ngạc nhiên điện thoại: “Ôi, muộn thế , A Thụ, hôm nay ngủ nhà thím nhé.”

 

“… Vâng.”

 

Rồi : “Phòng khách dọn, tối nay con ngủ chung với thằng Nhượng nhé, hồi nhỏ hai đứa vẫn ngủ chung mà.”

 

“… Được.”

 

Tôi múc một muỗng bánh cho miệng: “Vẫn còn lạnh mà.”

 

Bên cạnh, Hứa Tri Nhượng bỗng bật , khóe miệng nhếch lên, chẳng hạ xuống nữa.

 

“À, đây là bánh lạnh thím con học, đang hot mạng.”

 

 

Loading...