Tôi vội vàng xoa lòng bàn tay ống quần cho sạch mồ hôi, "Chào ạ, em tên là Từ Hạnh, là bạn của Diệp Lâm, em tới đây quấy rầy một thời gian ạ!"
Lòng bàn tay chạm , đầu ngón tay lớp chai mỏng, ấm lan tỏa.
Anh nở nụ thanh đạm mà ôn nhu: "Không quấy rầy , tên là Diệp Mãn."
Diệp Mãn trông giống một khiếm thị, trong nhà một cách tự nhiên như .
Anh giúp xách hành lý phòng, đun nước nóng cho tắm, chuẩn sẵn khăn tắm và dép lê sạch sẽ, thậm chí còn chuẩn cho một bộ đồ ngủ làm từ chất liệu gì mà sờ thoải mái.
Tôi tắm xong , lén quan sát thêm một lúc. Làm đời mọc đúng gu thẩm mỹ của đến thế chứ?
Tay áo xắn lên để lộ một đoạn cẳng tay trắng đến lóa mắt.
Diệp Mãn đang nấu cơm, rõ là món gì nhưng rau củ thái mắt.
Tôi cứ lẽo đẽo bám đuôi , chạy tới chạy lui mấy vòng.
Tôi chắn mặt , đưa tay quơ quơ mắt xem thử.
Anh dừng , ôn tồn : "Anh thấy gì ."
"Thế ..."
Anh lách qua , bỏ rau chảo đảo đều tay, "Anh lớn lên ở đây nên thuộc cái nhà . Với , em ăn khoai tây chiên xong, tay vẫn còn mùi cà chua."
"Trên em còn mùi trẻ con nữa, ngửi ngọt."
Trẻ con gì chứ, em lớn lắm đấy nhé!
Tôi hai mươi hai tuổi mà.
"Bước chân của em cũng nhẹ nhàng, đúng là một đứa trẻ hoạt bát." Anh bưng thức ăn lên bàn, cất tiếng gọi : "Lại đây , ăn cơm thôi Tiểu Hạnh."
Cơm nấu ngon quá mất. Anh còn gắp thức ăn cho nữa chứ.
"Anh lúc nào em tới nên kịp mua thức ăn, mai đưa em chợ, em thích ăn gì thì mua cho."
Mặc dù chẳng tên món nào, nhưng mà...
"Mấy món ngon tuyệt vời luôn, giờ em ăn bao giờ." Tôi chìa bát : "Anh ơi, em thêm chút cơm nữa ạ!"
Tôi kéo Diệp Mãn buôn chuyện đủ thứ trời bể, sớm quăng sạch cái quy tắc "trời đ.á.n.h tránh bữa ăn" của gia đình đầu.
Tôi gì cũng đều lắng chăm chú. Bát của gắp thức ăn cho đầy ú như một ngọn núi nhỏ .
5.
"Tiểu Hạnh, bên ngoài trời mưa em?"
Tôi đầu . Bầu trời vốn dĩ vẫn còn vương chút ánh rạng đông rực rỡ bỗng chốc sập tối, những sợi mưa bụi li ti bắt đầu rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ve-si-nho-toi-cham-soc-anh-trai-ruot-toi-cham-thanh-vo-cua-minh/chuong-2.html.]
Hai bên má vẫn còn đang phồng lên vì nhai thức ăn, lí nhí đáp: "Vâng, mưa ạ."
Diệp Mãn vội vàng dậy, chạy ngoài sân, ôm đống ga giường vỏ gối dính mưa nhà. Đó là bộ ga gối màu xanh nhạt nhã nhặn, đó còn thêu những bông hoa nhỏ xinh.
"Cái chăn chuẩn cho em ướt mất , trong nhà cũng còn cái chăn nào khác nữa. Hay là đêm nay em ngủ tạm với nhé?"
"Để mai giặt chăn đem phơi thật khô."
Trên đời chuyện như thế ??? Mới ngày đầu tiên mà khiến sướng phát điên thế !
Tôi gì, vì thực sự đang quá phấn khích.
"Hay là em cứ ở nhà ngủ một , để sang nhà hàng xóm ngủ nhờ một lát cũng ."
Không , tuyệt đối ! Tôi chộp lấy cổ tay , kéo : "Đừng mà, em ngủ với cơ. Em thích ngủ với nhất đấy!"
Sợ nghĩ nhiều, vội vàng chữa cháy: "Ở nhà em cũng hai ông trai, từ nhỏ em thích bám đuôi ngủ chung với các ."
Tắt đèn xuống, tim vẫn đập thình thịch như đ.á.n.h trống.
Diệp Mãn đưa tay tém góc chăn cho , nửa nghiêng qua, che chắn phía .
Ánh trăng ở nông thôn trông sáng và dịu dàng hơn ở thành phố nhiều. Anh thơm quá, ấm áp vô cùng, nhịn mà nhích gần hơn.
Trong chăn, ôm lấy một cánh tay của , tựa đầu sát . Ánh trăng hắt qua cửa sổ, phản chiếu đường nét khuôn mặt đầy mờ ảo, nhưng đôi mắt ánh trăng gột rửa đến mức sáng trong.
Anh đột nhiên gọi : "Tiểu Hạnh, em ngủ ?"
Vừa mới đổi môi trường, bên cạnh một "vợ tương lai" trong mộng, làm mà ngủ cho nổi?
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Dạ ."
"Vậy em thể kể cho , Lâm Lâm ở bên ngoài sống ?"
"Thằng bé đó báo tin vui chứ báo tin buồn, lúc nào cũng chỉ bảo là vẫn ."
Tôi khựng . Thật , và Diệp Lâm cũng chẳng thiết gì cho cam. Cậu là vệ sĩ mới đến nhà , đó theo vài , là một trai trẻ ít nhưng . Lần duy nhất chúng chuyện nhiều với là khi tưởng nhảy lầu tự tử.
6.
Hôm đó, ba và hai ông trai khó lắm mới cùng mặt ở nhà, bữa tối họ bắt đầu bàn bạc về hôn ước với nhà họ Hạ.
Anh Cả : "Hiện tại ý định kết hôn."
Anh Hai : "Bận đến mức treo cổ còn thời gian đây ."
Tất cả ánh mắt dồn về phía , bảo: "Con thích đàn ông."
chẳng ai thèm để ý đến .
Vài ngày , họ trực tiếp thông báo cho chuyện liên hôn. Bảo là Hạ Thư đồng ý kết hôn với .
Tôi đồng ý, nhưng chẳng ai thèm màng tới lời cả.