Editor: Trang Thảo.
Lời thật vô , nhưng Triệu Thiết Sinh luôn chịu thua chiêu . Quả nhiên, bóng hình bên cửa khựng một chút. Anh xoay , sải bước đóng chặt cửa. Anh , nắm lấy cục xà phòng thơm kéo chiếc ghế gấp nhỏ xuống bên cạnh chậu.
Trang Thảo
“Ngồi yên.” Anh đưa tay nước, làm ướt cục xà phòng. Bọt trắng nhanh chóng phủ đầy lòng bàn tay .
Tôi xổm trong chậu, lưng về phía . Khi bàn tay to lớn áp lên lưng, theo bản năng khẽ rùng .
“Đau ?”
Tôi lắc đầu, chủ động dựa sát lòng bàn tay : “Không đau, chỉ ngứa thôi.”
Triệu Thiết Sinh đáp, đôi tay chậm rãi xoa dọc theo xương sống . Hơi nước bốc lên khiến mặt nóng bừng. Tiếng thở của ngay sát bên tai, từng nhịp từng nhịp nặng nề.
“Xoay .” Anh vỗ vai .
Tôi ngoan ngoãn xoay đối mặt với . Anh vẫn ghế nhưng động tác đột ngột dừng , ánh mắt đặt , cuối cùng chỉ chằm chằm đám bọt nổi mặt nước.
“Ngẩn gì thế?” Tôi nhấc chân lên, ngón chân đạp nhẹ đầu gối : “Chỗ còn rửa .”
Cơ bắp đùi Triệu Thiết Sinh lập tức căng cứng. Anh nắm chặt lấy cổ chân , trầm giọng cảnh cáo: “Đừng nghịch.”
“Em nghịch .” Tôi chớp mắt : “Triệu Thiết Sinh, mặt đỏ thế? Bị nước hun ?”
Triệu Thiết Sinh hít một thật sâu nhắm mắt . Khi mở mắt , trực tiếp nhét cục xà phòng tay .
“Tự rửa phía .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vai-ac-xinh-dep-hom-nay-da-ngoan-chua/chuong-5-tran-don-roi-va-su-hieu-lam.html.]
Nói xong, đột ngột phắt dậy khiến chiếc ghế gấp đổ rầm xuống đất. Tôi chạy trốn nên lao đến ôm chặt lấy : “Anh trốn em làm gì? Trước đây như thế .”
Cả Triệu Thiết Sinh cứng đờ. Bàn tay to lớn của vòng tóm lấy hai tay . Trong chớp mắt, trời đất cuồng, kéo ấn mạnh xuống chiếc bàn gỗ bên cạnh. Cạnh bàn cấn bụng khiến đau đớn kêu lên một tiếng.
Chưa kịp phản ứng thì “chát”, một cái tát đau điếng giáng xuống m.ô.n.g . Lần hề nương tay, vùng da thịt nóng rát tức thì. Tôi há hốc miệng nhưng phát âm thanh nào, chỉ nước mắt trào .
“Chát!” Lại một cái nữa, còn nặng hơn. Tôi hét lên, đôi chân đạp loạn xạ định chạy trốn nhưng đầu gối giữ chặt.
“Những chiêu trò là ai dạy em hả? Nói!” Triệu Thiết Sinh túm lấy cánh tay , vặn . Đôi mắt vằn tia máu, trừng trừng .
Tôi chỉ ngửa đầu , mặt mũi lem nhem nước mắt nước mũi. Tôi thể gì đây? Chẳng lẽ bảo là em trọng sinh, rằng những chiêu đều do dạy em ở kiếp ? Tôi thể . Nếu dám nhắc đến chuyện quỷ thần , chắc chắn sẽ nghĩ trúng tà mời bà cốt về ép uống nước bùa mất.
Triệu Thiết Sinh nghĩ rằng chột nên gân xanh thái dương giật liên hồi.
“Trần Quái Sanh, em mới thành niên mà học thói ? Tôi thứ gì mà cho em, mà em dùng cách để van nài? Có tên Hứa Chi Minh dạy em ?”
Anh mắng bồi thêm mấy cái tát nữa. Chuyện thì liên quan gì đến Hứa Chi Minh chứ? Tôi cãi , chỉ vùi mặt khuỷu tay mà nức nở. Lúc nhiều chỉ càng sai nhiều, chi bằng cứ giả c.h.ế.t.
Triệu Thiết Sinh giận xót, cuối cùng giật chiếc khăn lông lau bừa lên mặt : “Được , đừng gào nữa. Ngày mai cho một bản kiểm điểm. Viết sâu sắc là còn đòn đấy.”
Lòng càng thêm tủi . Rõ ràng trong truyện như . Triệu Thiết Sinh trong truyện lúc lẽ bế lên giường, hôn dỗ dành mới đúng. Sao đến lượt là một trận đòn và một bản kiểm điểm? Hay là lúc vốn chẳng thích ?
“Nhìn cái gì? Còn phục ?” Thấy ngẩn , lườm một cái: “Mặc quần áo cút về giường .” Anh bưng chậu nước ngoài, đến cửa thì dừng : “Thuốc ở bàn, tự bôi .”
Tiếng mưa ngoài vẫn rơi tí tách. Tôi cuộn tròn trong chăn, đầu óc dần tỉnh táo . Trận đòn uổng phí, ít nhất rằng lúc Triệu Thiết Sinh hề thích Hứa Chi Minh, thậm chí còn phần chán ghét. Vậy là những lời Hứa Chi Minh với đây là giả dối.
Chẳng lẽ cái ngày c.h.ế.t, Hứa Chi Minh Triệu Thiết Sinh sai đến đ.á.n.h gãy chân cũng là giả ? Tôi ngay mà, Triệu Thiết Sinh thể ghét Trần Quái Sanh . Anh thề sẽ bảo vệ cả đời cơ mà.
Lát , tiếng bước chân gần. Tôi vội nhắm mắt giả vờ ngủ. Tôi thấy xuống cạnh giường, tiếng ván giường kêu răng rắc. Anh im lặng lâu, mới chui chăn ôm chặt lấy .