Editor: Trang Thảo.
Ngày hôm đó, Triệu Thiết Sinh đến đưa ô. Anh cổng trường mà chỉ bên hàng rào sắt, khoác chiếc áo mưa màu vàng thủng lỗ chỗ, tay xách hai chiếc màn thầu nóng hổi. Giữa màn mưa, gào khàn cả giọng gọi tên : “Quái Sanh! Trần Quái Sanh!”
Tiếng gọi sang sảng xuyên qua màn mưa, át cả tiếng giảng bài của giáo viên. Năm mươi đôi mắt trong lớp đồng loạt hướng ngoài cửa sổ. Hứa Chi Minh hàng ghế đầu với : “Quái Sanh, đó là trai đúng ? Mưa lớn thế mà vẫn cố công đưa đồ, thật đáng ngưỡng mộ.”
Cậu chân thành, nhưng xung quanh nhạo thành tiếng. Tiếng lớn, hòa tiếng mưa, chui tọt tai đọng nơi đáy lòng đầy đắng chát. Có nhỏ giọng bàn tán về chiếc áo mưa rách, chỉ trỏ đôi giày giải phóng hở mõm và túi màn thầu ướt sũng nước mưa.
Tôi bất động, vùi đầu khuỷu tay, ngón tay bám chặt lấy cạnh bàn đến mức hằn cả dấu lên mặt gỗ. Tôi giả vờ như thấy, giả vờ như hề quen đàn ông ngoài . Cho đến khi tiếng gọi ngoài cổng khản đặc, biến thành cuộc tranh cãi với bảo vệ tan biến trong tiếng mưa.
Hôm đó dầm mưa về nhà. Vừa cửa, Triệu Thiết Sinh cầm khăn khô đón sẵn: “Sao để ướt thế ? Tôi đưa ô nhưng bảo vệ cho ...”
Tôi dùng sức đẩy , ném chiếc cặp sách sũng nước thẳng mặt . Đó là đầu tiên đ.á.n.h .
“Ai mượn ? Ai cho phép gọi tên ? Anh như mất mặt !” Tôi gào lên, gạt phăng chiếc ca tráng men bàn xuống đất, gây một tiếng “loảng xoảng” chói tai: “Nhìn quần áo ! Nhìn đôi giày của xem! Anh đừng làm mất mặt nữa !”
Triệu Thiết Sinh tránh né. Khóa kéo cặp sách rạch một đường đỏ mặt , rướm máu. Anh lặng thinh để trút giận. Chiếc màn thầu nóng hổi rơi xuống đất dẫm bẹp một nhát. Anh lặng lẽ cúi nhặt lên, dùng tay áo lau sạch vết bẩn lột lớp vỏ dính bụi để ăn cho hết.
“Vậy nữa.” Anh cúi đầu: “Tôi sẽ gửi ở chỗ bảo vệ, em tự qua lấy nhé.”
Đó là đầu tiên thấy Triệu Thiết Sinh chuyện bằng giọng điệu như . Và cũng từ hôm , bắt đầu đòi hỏi quá đáng hơn để che đậy sự nghèo khó của , mong Hứa Chi Minh sẽ bằng con mắt khác. , Hứa Chi Minh vĩnh viễn coi gì. Cũng từ đó, Triệu Thiết Sinh bao giờ xuất hiện ở trường nữa.
Dòng ký ức thu . Tôi cảm thấy thực sự là một kẻ khốn nạn. Muốn bù đắp cho Triệu Thiết Sinh nhưng chẳng tìm thấy thứ gì đáng giá để trao . Tôi đành nâng mặt lên, xót xa vuốt ve đôi lông mày đang nhíu chặt.
“Triệu Thiết Sinh, em xin , em làm sai quá nhiều chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vai-ac-xinh-dep-hom-nay-da-ngoan-chua/chuong-4-loi-xin-loi-muon-mang.html.]
Triệu Thiết Sinh sững , đôi mắt hề chớp lấy một cái. Biểu cảm lúc của thậm chí thể coi là hoảng loạn. Dù thì đây, mỗi với thì ngay đó chắc chắn sẽ là một hóa đơn đòi nợ vài trăm đồng. Huống chi còn là lời quan tâm chân thành.
Trang Thảo
Hầu kết Triệu Thiết Sinh trượt lên xuống vài . Anh chằm chằm mắt và môi , vội vã dời tầm mắt sang chỗ khác.
“Trần Quái Sanh, em gây họa gì ? Đánh thương là nợ tiền vay nặng lãi?” Anh hỏi cuống cuồng lục túi quần định lấy tiền đưa cho .
Tôi kìm mà lớn tiếng: “Em bảo là cần tiền mà! Triệu Thiết Sinh, thể tin em một ? Trước đây em là đồ khốn, nhưng giờ em thực sự sửa đổi. Thật đấy!”
Động tác của Triệu Thiết Sinh khựng . Anh trân trân vài giây như để xác nhận, cuối cùng mới thả lỏng đôi vai.
“Tôi ...” Anh xổm xuống, nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c lên mặt : “Không phạm pháp là .”
Lần mùi t.h.u.ố.c càng nồng hơn, chút tanh. Tôi bắt đầu hài lòng, đòi tắm: “Em còn dùng xà phòng thơm nữa!”
Triệu Thiết Sinh bàn tay sưng vù của , bất đắc dĩ cưng chiều: “Chờ đó.”
Triệu Thiết Sinh đun nước. Khi nước sôi, đổ chiếc chậu nhựa lớn màu đỏ pha thêm chút nước lạnh. Anh đưa tay khuấy thử, thấy nhiệt độ đủ mới đầu gọi : “Lại đây.”
Tôi cởi đồ, chỉ còn chiếc quần lót bước chậu nước. Nước ấm ngập qua mắt cá chân, thoải mái đến mức khẽ thở dài. Lúc mới chú ý thấy Triệu Thiết Sinh định ngoài.
“Anh thế? Không giúp em tắm ?”
Bước chân khựng , đầu: “Chẳng em cho chạm ?”
Tôi bĩu môi: “Giờ em cho chạm đấy. Anh tắm cho em, em cứ ngâm chân ở đây cho đến khi cảm mạo thì thôi.”