Editor: Trang Thảo.
Tôi nghiêng đầu né tránh bàn tay : “Cút ngay!”
Sắc mặt Lý Trang sa sầm, túm chặt lấy cổ tay : “Bày đặt thanh cao cái gì? Đống đồ hiệu trong tủ của em từ , đều tự hiểu rõ. Theo tên thợ sửa xe đó gì ? Hắn mua cho em đôi giày t.ử tế cũng tích góp cả tháng trời. Theo , mỗi tháng cho em 3000 đồng, thế nào?”
Trang Thảo
3000 đồng. Ở thời đại , đó là một tiền khổng lồ. Trong nguyên tác, chính là vì tiền mà ma xui quỷ khiến, quyết định đá bay Triệu Thiết Sinh. giờ đây, chỉ cảm thấy ghê tởm.
Tôi dùng sức hất : “Tôi bán!”
“Chát!” Lý Trang giáng một cái tát nảy lửa mặt : “Rượu mời uống uống rượu phạt!” Hắn túm lấy cổ áo , lôi xềnh xệch về phía chiếc xe. Tôi liều mạng giãy giụa, móng tay cào rách mặt thành những vết máu.
“Cứu mạng!”
“Kêu ! Để xem ai dám quản chuyện của ông!” Lý Trang dữ tợn, bắt đầu tháo thắt lưng.
lúc , một bóng đen lao vọt tới. Một tiếng “bộp” trầm đục vang lên, cả Lý Trang đập mạnh cửa xe. Tôi kinh hồn bạt vía ngước : Triệu Thiết Sinh đang ánh đèn đường, tay lăm lăm một đoạn ống thép.
“Triệu... Triệu Thiết Sinh?”
Anh , ném đoạn ống thép xuống cưỡi lên Lý Trang, tung những cú đ.ấ.m liên tiếp. Từng cú, từng cú một, dường như lấy mạng . Lý Trang lúc đầu còn mắng nhiếc, bắt đầu van xin, cuối cùng đến tiếng rên cũng lịm dần. Cứ đ.á.n.h tiếp thế sẽ c.h.ế.t mất! Theo cốt truyện, Triệu Thiết Sinh vì đ.á.n.h trọng thương mà tù, để vết nhơ cả đời rửa sạch.
Tôi bất chấp tất cả lao tới ôm chặt lấy từ phía : “Triệu Thiết Sinh! Đừng đ.á.n.h nữa! Em xin ! Anh bất động ! Anh cử động nữa !”
Động tác của Triệu Thiết Sinh dừng . Anh chậm rãi đầu, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Khi tầm mắt dừng nửa khuôn mặt sưng đỏ của , đồng t.ử co rụt : “Nó đ.á.n.h em?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vai-ac-xinh-dep-hom-nay-da-ngoan-chua/chuong-2-con-gian-va-le-khi.html.]
Bàn tay đầy m.á.u của định chạm mặt nhưng khựng giữa chừng: “Nó dùng bàn tay nào chạm em?”
Tôi sợ thực sự sẽ phế bỏ tay của Lý Trang nên vội vã lắc đầu: “Không , chạm em. Chúng thôi, Triệu Thiết Sinh, em về nhà.”
Tôi túm lấy tay áo , nước mắt kìm mà trào . Triệu Thiết Sinh một hồi, cuối cùng cũng đè nén luồng lệ khí xuống. Anh cởi áo khoác bọc kín lấy , xổm xuống: “Lên .”
Trở về căn phòng thuê, Triệu Thiết Sinh bưng chậu nước định lau mặt cho . Khăn lông chạm vết thương, đau đến mức hít một lạnh. Tay run lên, ném phăng chiếc khăn chậu nước.
“Trần Quái Sanh!”
Tôi hoảng hốt: “Làm ?”
Triệu Thiết Sinh siết chặt nắm tay: “Tại ? Chỉ vì nó tiền nên em mới về muộn thế ?” Anh hít sâu vài để trấn tĩnh: “Được , dù em theo nó, chẳng lẽ thể tìm một đối xử với em ?”
Triệu Thiết Sinh hiểu lầm, giống hệt như cốt truyện gốc. Có điều trong nguyên tác, bắt gặp khi đang định bỏ trốn cùng Lý Trang, còn hiện tại chỉ là vì tan ca muộn.
“Em tìm .” Tôi móc hai tờ mười đồng trong túi : “Đây là tiền em kiếm .”
Nhìn thấy tiền, Triệu Thiết Sinh càng thêm giận dữ, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt: “Hai mươi đồng? Lý Trang chỉ đưa em hai mươi đồng mà em chịu bán rẻ mạt như ?” Anh hất tay khiến tay tê rần, đập mạnh cạnh giường.
“Không tiền của Lý Trang.” Tôi xổm xuống nhặt hai tờ tiền lên, phủi sạch bụi bẩn: “Đây là tiền lương rửa bát bếp ở nhà ăn mà quản lý trả cho em. Nó sạch sẽ.”
Thực cũng chút tủi , nhưng vì kết cục của nên dám cáu kỉnh. Với cũng chỉ vì lo cho mà thôi. Trước đây, từng vì một thỏi sô cô la mà để Lý Trang hôn một cái, đó Triệu Thiết Sinh bắt gặp, đ.á.n.h suýt nát mông. Cũng từ đó, mối quan hệ của chúng trở nên tồi tệ. Lúc hiểu, chỉ là một cái hôn để đổi lấy thỏi sô cô la, giận đến thế. Sau mới , đời gì là miễn phí, cái giá của nó định sẵn từ lâu.
Triệu Thiết Sinh căn bản tin lời : “Trần Quái Sanh, dối thì cũng tìm lý do nào hồn chút. Đến cái tất em còn bắt giặt, mà em chịu rửa bát cho ?”
“Em lừa !” Tôi ấm ức đưa bàn tay đến mặt : “Anh , tay em sưng vù lên ! Có ai làm bồ nhí mà để đôi tay thành thế ?”