Editor: Trang Thảo.
Hình ảnh đột ngột chuyển hướng. Một quầng sáng nhỏ xuất hiện mắt .
[Nhiệm vụ của thành.]
Tôi nghi hoặc: “Cái gì?”
[Giá trị hận thù của Thẩm Tự Trì đối với bằng .]
[Anh tha thứ cho .]
À, hóa là như thế. Lúc mới phản ứng . Đây đại khái là mơ.
Bởi vì trở thế giới một nữa, là nhờ ý nguyện mãnh liệt của độc giả triệu hồi, và cũng là nhờ hệ thống. Hệ thống giúp tranh thủ một cơ hội tự lựa chọn, làm một nữa.
[Tôi chọn cho một thế giới , ở đó thể trải qua một đời bình thường và hạnh phúc.]
Tôi nhếch môi : “Cảm ơn.”
[Không chi, đây là phần thưởng cho việc thành nhiệm vụ.]
[ mà... thực sự rời ?]
“Tại ?”
Hệ thống thở dài.
[Vậy thì Thẩm Tự Trì đại khái sẽ thương tâm.]
[Anh một nữa mất bạn của .]
Một trận trời đất cuồng.
Tôi mở mắt . Đập mắt là trần nhà trắng toát cùng mùi nước sát trùng nồng nặc xộc mũi.
Quay đầu sang bên cạnh, thấy Thẩm Tự Trì đang gục bên mép giường, tay vẫn siết chặt cổ tay rời.
Tôi nhớ .
Vì cứu thiếu niên tóc đỏ, lao đống đổ nát, c.h.é.m đứt xúc tu của con mực khổng lồ. Con mực phát điên, quất mạnh khiến cả hai chúng văng ngoài. Những chuyện xảy đó còn nhớ rõ, lẽ là Thẩm Tự Trì kịp thời chạy đến cứu chúng .
Tôi khẽ cử động ngón tay. Thẩm Tự Trì lập tức bừng tỉnh. Ánh mắt sáng lên.
"Chúc Tinh, em tỉnh ."
"Tôi ngủ bao lâu ?"
"Rất lâu."
Sau một lặng, Thẩm Tự Trì bỗng lời xin .
"Xin em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vai-ac-phao-hoi-moi-ngay-deu-cau-sinh/chuong-9-lan-nay-la-tu-nguyen.html.]
"Bác sĩ tìm nguyên nhân khiến em hôn mê mãi tỉnh, nên tự tiện xông thế giới tinh thần của em, và thấy ký ức của em."
Tôi im lặng.
Trang Thảo
Tôi ngờ chân tướng mà bấy lâu nay mở lời thế nào Thẩm Tự Trì theo cách .
"Hóa vẫn luôn là Chúc Tinh năm 18 tuổi, từng đổi."
Tôi nhẹ giọng đáp: "Anh cũng đổi."
" mà... em định rời ?"
[Tôi vẫn luôn nãy giờ đây .]
[Bác sĩ tâm lý , chịu nổi nữa, khó chịu quá.]
[Cứu mạng , cái cốt truyện ngốc nghếch , trả cho cặp tình nhân ngọt ngào mà.]
[Con đường trưởng thành nhất định là bạn phản bội và yêu rời ? Đứng đỉnh cao mà bên cạnh một bóng , xin bình chọn đây là nam chính t.h.ả.m nhất lịch sử.]
[Ai hiểu câu "Em định rời ", cảm giác như một chú ch.ó nhỏ bỏ rơi mưa .]
[Đừng mà Chúc Tinh, quỳ xuống xin đấy.]
[Tôi cũng quỳ ?]
[, tất cả cùng quỳ.]
Tôi trả lời câu hỏi của ngay lập tức.
"Anh đang giữ ?"
"Tôi ." Thẩm Tự Trì lắc đầu: "Tôi cảm thấy nếu em rời , em thể sống hạnh phúc hơn."
"Khi chán ghét tất cả thứ đời, sẽ nghĩ đến em. Chỉ cần nghĩ đến việc em đang sống, đang tồn tại ở một nơi nào đó thế giới , liền dũng khí để chịu đựng tất cả. Sự tồn tại của em đối với vô cùng quan trọng."
"Nói đơn giản là..."
"Tôi yêu em, Chúc Tinh. Tôi hy vọng em thể hạnh phúc."
Giọng của hệ thống vang lên.
[Cậu chọn rời ở ?]
[Cậu chỉ một cơ hội lựa chọn. Sau khi quyết định sẽ thể đổi.]
"Anh cố ý đúng ? Ngay lúc quyết định rời thì những lời như , là tin chắc rằng sẽ mềm lòng ?"
"Được , thừa nhận..."
"Tôi cũng yêu ."
Tôi lựa chọn ở .
Lần lựa chọn , là cam tâm tình nguyện.