Editor: Trang Thảo.
Cánh cửa phòng đóng sầm . Một dựa lưng cánh cửa, chậm rãi thụp xuống. Những dòng bình luận màn hình ảo ngừng mỉa mai.
[Buồn thật, ngay Chúc Tinh chẳng ý lành gì mà.]
[Quả nhiên, phản diện thì cách nào tẩy trắng .]
[Ghê tởm thật đấy, nếu trong tiểu đội thông minh , thật dám tưởng tượng đến ngày xuất phát chính thức sẽ xảy chuyện gì.]
[ mà... hôm qua cũng thấy , Chúc Tinh rõ ràng động tay chân gì?]
[Hơ hơ, nếu để thấy thì còn gọi gì là động tay chân nữa? Tinh hạm chỉ bước thôi.]
Tôi cuộn tròn cơ thể, vùi đầu đầu gối. Xung quanh là một mảnh tối tăm. Một luồng cảm giác vô lực và khủng hoảng to lớn lập tức bủa vây lấy .
Không một ai tin tưởng cả.
Còn Thẩm Tự Trì thì ? Anh liệu tin ?
Câu trả lời gần như thể đoán .
Ngày thứ ba nhốt trong phòng.
Không một ai mang thức ăn nước uống đến cho . Tôi bẹp giường, vết thương rạch cánh tay đủ tinh thần lực để chữa trị nên bắt đầu nhiễm trùng. Cả lúc thì lạnh run, lúc nóng hầm hập, khó chịu đến mức chỉ c.h.ế.t cho xong.
Trong khoảnh khắc ý thức mờ mịt, thấy tiếng động nhẹ từ phía cửa. Giây tiếp theo, ánh sáng từ khe cửa tràn phòng.
“Thẩm... Tự Trì?”
Đó là mùi hương và bóng dáng quen thuộc. Tôi nỗ lực mở mắt , phản ứng đầu tiên chính là giải thích với : “Không làm.”
“Tôi hề phản bội... thêm nào nữa.”
“Tôi .”
Một ống dịch dinh dưỡng lạnh lẽo đưa đến bên môi .
“Anh tin ?”
“Tôi tra , trong tinh hạm dấu vết phá hoại do dị năng hệ Mộc để .”
“Xin .” Giọng của Thẩm Tự Trì nhẹ: “Tôi về muộn.”
Tôi định cả, nhưng lời thốt khỏi miệng thành: “Nếu tra dấu vết phá hoại đó, liệu đối tượng nghi ngờ là ?”
“Anh sẽ nghi ngờ chứ, giống như bọn họ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vai-ac-phao-hoi-moi-ngay-deu-cau-sinh/chuong-7-hieu-lam-duoc-giai-long-nguoi-dan-doi.html.]
Tôi tại hỏi vấn đề . Rõ ràng đó là một câu hỏi gần như cần suy nghĩ, nhưng vẫn chấp nhất một đáp án.
Thẩm Tự Trì trầm mặc vài giây trả lời: “Tôi tin sẽ làm như .”
“Tại ?”
“Bởi vì Chúc Tinh hiện tại giống hệt với Chúc Tinh năm mười tám tuổi.”
Tôi sững sờ.
“Có đôi khi nghi ngờ điên .” Thẩm Tự Trì tự giễu một tiếng: “Tôi thể thấy bóng dáng của Chúc Tinh năm mười tám tuổi . Còn Chúc Tinh năm hai mươi hai tuổi... đó , đó chỉ là một con dị thú mang lớp vỏ của mà thôi.”
“Sau đó, con dị thú c.h.ế.t, còn thì trở .”
“Chúc Tinh của tuổi mười tám trở .”
Nói xong, Thẩm Tự Trì dậy: “Tôi thật hy vọng, đây là ảo giác của chính .”
[Ai thấu lòng chứ, chắc hẳn cũng nhớ Chúc Tinh năm 18 tuổi da diết lắm.]
[Bạch nguyệt quang là thế mà.]
[Thật cũng thấy vai ác như phân thành hai khác ... hắc hóa một cách vô lý, đứt đoạn quá.]
[Lần đầu Thẩm Tự Trì thấy Chúc Tinh trở về, lúc bóp cổ nghĩ gì nhỉ? Chắc cũng thấy đôi mắt lắm đúng .]
[Trời cao đất dày ơi, mùi “vợ c.h.ế.t” nồng nặc luôn.]
[Nói cũng , chúng đúng là hiểu lầm Chúc Tinh . Người rõ ràng động tay chân gì, ngược là Kỷ Trì...]
[Đừng nhắc đến cái thứ xanh c.h.ế.t tiệt đó nữa, chơi tâm kế mà cũng chơi xong.]
[Vai ác ngốc thật sự, cái bẫy lộ liễu thế mà .]
Trang Thảo
[Cậu cũng ngờ Kỷ Trì coi là tình địch tiềm năng , khặc khặc khặc.]
[Chúc Tinh xuất hiện một cái là công sức bốn mươi tập đầu của Kỷ Trì coi như đổ sông đổ biển.]
[Vốn dĩ là đổ sông đổ biển , nam chính bao giờ để mắt tới ?]
Tôi kết cục của Kỷ Trì . khi trở đội ngũ, còn thấy bóng dáng nữa. Sau khi rời , mới bất giác nhận , tại hãm hại .
Hóa là vì thích Thẩm Tự Trì.
Thiếu niên tóc đỏ trong góc liếc vài . Cuối cùng, vẫn bước , lúng túng lời xin với : “Xin nhé, chuyện lúc là hiểu lầm .”
Tôi chấp nhận lời xin đó, cũng truy cứu thêm. Không vì áy náy mà khi thiếu niên tóc đỏ xin xong, cảm thấy chiếc ba lô du lịch của cứ căng phồng lên. Mở xem thử, mới phát hiện bên trong nhét đầy thịt hộp và đồ hộp trái cây.
là một nhóc thẳng tính.