Vai Ác Pháo Hôi Mỗi Ngày Đều Cầu Sinh - Chương 4: Kẻ phản bội trở lại

Cập nhật lúc: 2026-03-20 12:53:38
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Thẩm Tự Trì dậy, từ cao xuống : “Trong đội ngũ của , cần một kẻ phản bội.”

 

“Tôi sẽ phản bội nữa.”

 

“Nếu phản bội, hãy tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t .”

 

Tôi thẳng đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Tự Trì: “Lần sẽ trốn nữa.”

 

“Tôi lý do gì để tin tưởng thêm nào nữa.”

 

“Tôi sắp c.h.ế.t .”

 

“?”

 

Tôi thở dài, thuận miệng bịa chuyện: “Con lúc lâm chung, lời thường là thật lòng.”

 

“Tôi thực sự hối hận về tất cả những gì làm trong quá khứ. Anh hãy tin , chỉ chuộc tội mà thôi.”

 

“Coi như là để tích chút công đức cho kiếp đầu t.h.a.i .”

 

Thẩm Tự Trì tiếp tục đáp lời mà chọn cách dậy rời .

 

.

 

Anh còn từ chối nữa.

 

[Các tin tên phản diện chuộc tội tin là Tần Thủy Hoàng hơn?]

 

[Bái kiến Tần Thủy Hoàng bệ hạ.]

 

[Tác giả chắc định vẽ một đống tình tiết rác rưởi .]

 

[Tên phản diện thực sự nên nhanh c.h.ế.t ? Đừng hiện hồn làm chướng mắt chúng nữa.]

 

[Lật mặt nhanh thế, dòng bình luận gọi ?]

 

[Đám lúc thấy Chúc Tinh đáng thương ? Tôi vẫn đang đây .]

 

[Lầu xem xem đúng là cùng một nhóm ?]

 

[Ách... thấu . Được , thật chính là kẻ tiêu chuẩn kép, Chúc Tinh c.h.ế.t thì thấy đáng thương, c.h.ế.t thì thấy đáng ghét.]

 

[Chỉ thấy đáng ghét, thấy đáng thương chỗ nào.]

 

[...]

 

Tôi lờ những dòng bình luận vẫn đang ngừng nhảy múa mắt, hít một thật sâu đẩy cánh cửa phòng chuẩn tác chiến .

 

Khi xuất hiện mặt tất cả thành viên trong tiểu đội, rõ ràng đều sững sờ trong giây lát.

 

"Mẹ kiếp!"

 

Trang Thảo

Một tiếng c.h.ử.i thề phá vỡ bầu khí tĩnh lặng quỷ dị. Một thiếu niên tóc đỏ bật dậy, trong tay ngưng tụ một thanh hỏa nhận, lao thẳng về phía định tay.

 

Bùm!

 

Tôi né tránh, nhưng cơn đau như dự tính hề ập đến. Mở mắt , thấy vũ khí của Thẩm Tự Trì rời khỏi từ lúc nào, giờ phút đang chắn mặt trong tư thế bảo vệ tuyệt đối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vai-ac-phao-hoi-moi-ngay-deu-cau-sinh/chuong-4-ke-phan-boi-tro-lai.html.]

 

Dòng bình luận: [...]

 

[...]

 

[Đây chính là truyền thuyết: Khi cảm nhận nguy hiểm, vũ khí của chủ nhân còn nhanh hơn cả chính chủ, lao che chắn cho thương ?]

 

[Dù thừa nhận, nhưng sự thật hình như đúng là .]

 

[Trời ạ, biểu cảm của Thẩm Tự Trì trở nên khó coi quá.]

 

[Vũ khí ơi, phen mày tiêu .]

 

[Chắc chính nam chính cũng ngờ tới chuyện .]

 

[Biểu cảm của Kỷ Trì cũng khó coi.]

 

[ , dù thì vũ khí của Thẩm Tự Trì xưa nay từng nể mặt bao giờ.]

 

Nhìn thấy những gì dòng bình luận , theo bản năng về phía góc phòng. Ngồi ở đó là một trai xinh , da trắng, đôi mắt to.

 

Đó chắc hẳn là Kỷ Trì, dị năng giả hệ Mộc.

 

Mà lúc , tầm mắt của đang đặt lên Thẩm Tự Trì, hề chú ý đến việc đang .

 

"Tên phản đồ nhà mày, còn dám vác mặt trở về?"

 

Một lưỡi d.a.o đặt ngay cổ .

 

Tôi nhẹ giọng đáp: "Là Thẩm Tự Trì bảo trở về."

 

Thẩm Tự Trì liếc một cái, hề phản bác.

 

"Thẩm Tự Trì, rốt cuộc tại giữ tên phản đồ ?"

 

"Cậu quên những gì nó từng làm ?"

 

"Cậu cũng điên ?"

 

Thẩm Tự Trì lạnh lùng : "Cậu hứa sẽ cung cấp dị năng hệ chữa lành cho tất cả ."

 

"Sau , các thể tùy ý sử dụng , cần thông báo với ."

 

[Sử dụng... Cái từ , thế nào nhỉ, ý vị nhục nhã mạnh quá.]

 

[Mấy đau lòng cho tên phản diện cứ đợi , chờ đ.â.m lưng các thì mới sáng mắt .]

 

[Kẻ xa thì vẫn là kẻ xa thôi, còn trông mong lương chắc?]

 

Nhìn thấy những dòng bình luận , thở dài. Chẳng trách độc giả nghĩ về như . Dù họ cũng là mang theo nhiệm vụ. Họ càng giờ đây ý thức tự chủ, còn giới hạn trong cái thiết lập "vai ác độc ác" nữa.

 

Mọi đều cốt truyện phía là gì, ngay cả chính cũng .

 

Dù Thẩm Tự Trì tuyên bố giữ , nhưng trong tiểu đội một ai chủ động nhờ dùng dị năng chữa trị. Phần lớn thời gian, họ coi như khí. Tôi cũng hiểu định kiến trong lòng là một ngọn núi lớn, xoay chuyển chuyện dễ dàng gì. Dù ngày tháng còn dài, cứ thong thả mà làm thôi.

 

Vào một buổi chiều, thiết đầu cuối của nhận một tin nhắn lạ.

 

"Có gặp một chút , Chúc Tinh?"

 

"Vẫn chỗ cũ, cái nhà kho trong thành phố bỏ hoang ."

Loading...