Editor: Trang Thảo.
Tôi âm thầm thở dài. Những dòng bình luận ở thế giới cũng chẳng khác gì tưởng tượng, tất cả đều là sự căm ghét thuần túy nhất dành cho . Họ ở góc của nam chính Thẩm Tự Trì, đương nhiên sẽ nảy sinh ác cảm với . Còn những kẻ đó đòi “trở ”, lẽ chỉ vì khi c.h.ế.t . Bây giờ thấy vẫn còn sống, họ chỉ cảm thấy thật đáng tiếc.
Tôi vẫn đang mải suy nghĩ vẩn vơ thì một tiếng “tách” thanh thúy của bật lửa vang lên bên tai. Tôi ngước mắt lên.
Thẩm Tự Trì châm một điếu thuốc. Làn khói trắng mờ ảo che khuất đôi lông mày, khiến thể rõ thần sắc của .
“Chúc Tinh, về làm gì?”
“Chẳng thà giả c.h.ế.t cũng trốn ?”
Tôi: “...”
Tôi . Tôi quyền lựa chọn chắc? Tôi chỉ sống tạm qua ngày thôi mà.
Dù trong lòng đang điên cuồng oán trách, nhưng ngoài mặt vẫn cố nặn một nụ lấy lòng: “Tôi chuộc tội.”
Động tác gạt tàn t.h.u.ố.c của Thẩm Tự Trì khựng . Dường như ngờ như . Giây tiếp theo, mẩu t.h.u.ố.c lá ấn mạnh gạt tàn. Lực đạo lớn đến mức trông như thể thứ nghiền nát là điếu thuốc, mà chính là .
Khóe miệng Thẩm Tự Trì nhếch lên một nụ tàn nhẫn.
“Được thôi, c.h.ế.t .”
Tôi há miệng thở dốc.
Đơn giản ?
Tôi cầm lấy con d.a.o ngắn đặt ở đầu giường, vung tay định cứa thẳng cổ .
Tôi sẽ c.h.ế.t. Kẻ phản diện độc ác dễ c.h.ế.t như , cùng lắm là thấy đau thôi. Cách duy nhất để thực sự t.ử vong là hệ thống xóa sổ, hoặc là chính tay Thẩm Tự Trì g.i.ế.c c.h.ế.t.
Thế nhưng, lưỡi d.a.o còn kịp chạm da thịt một bàn tay to lớn siết chặt .
“Mẹ kiếp, điên ?”
Trang Thảo
Thẩm Tự Trì nhíu chặt mày, hung hăng trừng mắt .
“Tôi .”
“Chẳng c.h.ế.t ?”
Nếu c.h.ế.t một mà thể khiến hả giận, khiến giá trị hận thù đối với giảm bớt vài phần, giúp nhanh chóng thành nhiệm vụ và thoát khỏi thế giới , thì thực chuyện vẫn còn hời chán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vai-ac-phao-hoi-moi-ngay-deu-cau-sinh/chuong-3-tinh-lai-trong-tay-ke-thu.html.]
Xoảng một tiếng, Thẩm Tự Trì ném con d.a.o xuống đất.
Anh lạnh lùng : “Cậu cố tình để chọc tức đúng ?”
“Đây là thủ đoạn gì của nữa đây?”
Máu tươi theo lưỡi d.a.o nhỏ giọt xuống khăn trải giường.
[Nam chính ngăn làm gì thế?]
[Ai da... ai phát hiện , hành động của nam chính là theo bản năng, căn bản Chúc Tinh c.h.ế.t.]
[Mười mấy năm tình nghĩa bạn quả nhiên dễ dàng biến mất như ...]
[Hừ, dù khó biến mất thì cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi. Bên cạnh Thẩm Tự Trì sớm xuất hiện những bạn mới thể kề vai chiến đấu nhé.]
[ thế, Kỷ Trì tính cách , năng lực mạnh, so với Chúc Tinh hơn gấp vạn .]
[Đến tận bây giờ các vẫn nghĩ Thẩm Tự Trì đối với Chúc Tinh chỉ là tình bạn bình thường ? Ngày hôm qua rõ ràng tỉnh táo , nhưng tại vẫn tiếp tục?]
[Ha ha, ai bảo cứ làm chuyện đó là yêu, vả Chúc Tinh trông cũng tệ.]
[Chỉ là món đồ chơi để tùy ý phát tiết thôi, mấy đứa “đẩy thuyền” đừng mà lậm quá hóa lú.]
[Tôi đ.á.n.h cược, cuối cùng bên cạnh Thẩm Tự Trì chắc chắn là Kỷ Trì.]
Nhìn thấy dòng bình luận nhắc đến một cái tên xa lạ, lòng khẽ thắt . Tôi nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Thẩm Tự Trì, dùng dị năng trị thương cho . Vết thương khép với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.
Trong phút chốc, cả hai chúng đều im lặng. Cảnh tượng khiến khỏi hoảng hốt, cứ ngỡ như về những ngày còn ở trại huấn luyện. Hễ thương là sẽ luôn tìm để chữa trị.
Tôi ngước mắt lên, đột ngột chạm ánh của Thẩm Tự Trì. Anh sững sờ trong giây lát, nhanh chóng rút tay về.
Biểu cảm của cũng trở nên chút khó coi.
“Tôi đội ngũ của các hiện tại đang cần một dị năng giả hệ chữa lành.”
“Tôi thể gia nhập, miễn phí chữa trị cho tất cả trong đội.”
Dị năng giả hệ chữa lành ở Lam Tinh hiếm như lông phượng sừng lân. Bởi lẽ, loại dị năng yêu cầu tinh thần lực của bản cực cao, mà tinh thần lực của mỗi đều hạn. Thông thường, họ chỉ thể cung cấp dị năng cho một duy nhất. Nếu sử dụng quá mức, chính tinh thần lực của họ sẽ phản phệ.
Thẩm Tự Trì chút do dự từ chối thẳng thừng: “Tôi cần.”
Anh tin sẽ làm loại chuyện “trăm hại mà một lợi” cho bản như thế . Sau cuộc chiến , tin chắc rằng là kẻ ích kỷ, một tiểu nhân chỉ đến lợi lộc.
Tôi âm thầm khổ: “Tại chứ? Việc đối với các cũng chẳng hại gì.”