Editor: Trang Thảo.
Hận ý trong ánh mắt Thẩm Tự Trì khiến kinh hãi. Tôi gượng sức vươn tay nắm lấy cổ tay , định gì đó để trấn an cảm xúc của đối phương.
giây tiếp theo, quần áo x.é to.ạc một cách thô bạo. Hơi thở nóng rực phả lên gò má. Đến tận lúc , mới cảm nhận nhiệt độ nóng bất thường Thẩm Tự Trì.
Dòng bình luận màn hình ảo mắt điên cuồng nhảy chữ:
[Rốt cuộc là ai đòi Chúc Tinh trở thế? Giờ thì , vai ác về thật đấy.]
[Gấp cái gì, cứ xem nam chính trả thù thế nào là .]
[Không chứ, cái hướng gì đây? Tôi đang xem truyện nam chủ nghịch tập kiểu Long Ngạo Thiên mà, đè một đàn ông thế ?]
[Ha ha ha, tuyệt vọng , thẳng nam.]
[Cái đòi trả thù lúc nãy ... Đây là kiểu trả thù mới ?]
[Hình như gì đó sai sai.]
[Anh xé quần áo làm gì?]
Không đợi kịp phản ứng, một cơn đau đớn mãnh liệt hơn ập tới, tựa như cơ thể xé làm đôi. Theo bản năng, vươn tay bám lấy khăn trải giường, cố bò về phía vài bước. nhanh, cổ chân tóm chặt và kéo giật trở .
Giống như con mồi bắt hang, lấy một tia cơ hội vùng vẫy sống sót.
“Thẩm... Thẩm Tự Trì, tỉnh !”
“Là ... ưm!”
Thẩm Tự Trì cúi đầu, răng nanh sắc nhọn đ.â.m thủng môi . Máu tươi lập tức tràn .
Dị năng của là chữa lành, mà m.á.u cũng công dụng tương tự. Sau một đợt thở dốc, Thẩm Tự Trì chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dường như khôi phục đôi chút thanh tỉnh.
Đầu ngón tay run rẩy, thận trọng chạm lọn tóc của : “Anh thấy đỡ hơn chút nào ?”
Thẩm Tự Trì chằm chằm mặt , trả lời. nhanh, đáp án của .
Anh tiếp tục động tác dang dở lúc nãy. Cơn đau rõ rệt một nữa quét qua , đập tan tất cả những lời định .
Trong cơn mơ màng, một nghi vấn rõ ràng hiện lên trong đầu : Tại Thẩm Tự Trì uống m.á.u mà vẫn tỉnh táo ?
Dị năng của mất hiệu lực ?
Dòng bình luận: [Vãi chưởng!]
Tôi mơ một giấc mơ dài.
Trong mơ, và Thẩm Tự Trì vẫn tuyệt giao. Chúng cùng trải qua quãng thời gian nhẹ nhàng, bình yên nhất tại học viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vai-ac-phao-hoi-moi-ngay-deu-cau-sinh/chuong-2-gap-lai-trong-hon-loan.html.]
Khi đó, Thẩm Tự Trì mới thức tỉnh dị năng, sớm bộc lộ thiên phú kinh . Dị năng của thiên về tấn công, bá đạo đến mức gần như thiên địch. Khuyết điểm duy nhất là một khi phát động, nó sẽ phản phệ chính bản sử dụng ở một mức độ nhất định.
Thật trùng hợp, dị năng mà thức tỉnh thuộc hệ chữa lành. Chúng bổ sung cho , thể là một cặp bài trùng trời sinh.
Thẩm Tự Trì mỗi khi huấn luyện đều liều mạng như thể sống nữa. Vừa về tới ký túc xá, liền trưng bộ mặt cợt nhả tìm để trị thương.
Lần nào cũng lạnh mặt hỏi: “Lần thể chú ý một chút ? Đừng để bản thương suốt như thế.”
Anh sẽ đáp : “Tôi nghiêm túc huấn luyện thì làm bảo vệ em đây?”
“Em cần mà, Chúc Tinh.”
Tôi cố ý nhấn mạnh tay vết thương của : “Là cần ?”
Thẩm Tự Trì thở dài một tiếng, thuận thế kêu t.h.ả.m gối đầu lên đùi .
“Là cần em.”
...
Những mảnh ký ức tưởng chừng ấm áp đó, đến cuối cùng giống như một tấm gương đập nát. Vô mảnh vỡ văng tung tóe mắt . Cho dù hàn gắn , thì cũng chỉ khiến đôi tay thêm m.á.u thịt be bét.
Rốt cuộc là từ khoảnh khắc nào, chúng bắt đầu càng càng xa? Tôi còn nhớ rõ nữa.
Dường như ánh mắt ôn nhu biến thành căm ghét chỉ trong chớp mắt. Kể từ lúc ý thức của thức tỉnh, giống như một con rối gỗ giật dây, máy móc thành tất cả những gì cốt truyện an bài sẵn.
Tôi quyền lựa chọn.
“Chúc Tinh.”
Vào cuối cùng gọi tên , chỉ nhớ rằng hề đầu .
Đầu đau như búa bổ.
Khi cố hết sức mở mắt nữa, những dòng bình luận mắt đang lướt qua với tốc độ chóng mặt.
[Đỉnh thật sự, hướng kiểu gì thế ? Tác giả mau đây!]
[Mấy đứa “đẩy thuyền” nam chính với phản diện đúng là lũ ngốc mà.]
Trang Thảo
[Lúc phản diện cầm d.a.o đ.â.m Thẩm Tự Trì, các quên ? Lúc vì tinh thạch mà bán Thẩm Tự Trì cho lũ Hoang Tinh, các quên ? Chúc Tinh là kẻ xa.]
[ là loại vô ơn bạc nghĩa, mau c.h.ế.t cho rảnh nợ.]
[Rốt cuộc tên phản diện trở về để làm gì?]
[Chắc thấy Thẩm Tự Trì c.h.ế.t nên định vơ vét thêm một mẻ lớn đây mà.]
[ là nực , nam chính ngu.]