Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 9: Cơn Đau Dạ Dày
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:20:56
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ học kỳ hai lớp 11, thời gian như ai đó tua nhanh. Nghiêm Đông cảm giác như nhân vật chính trong một cú lia máy, còn Nghiêm Giai Niên lướt nhanh qua đời , trở thành một vệt mờ thời gian kéo dài, thi thoảng khiến hoang mang vì nắm bắt kịp.
Nghiêm Giai Niên chốt mục tiêu là một trường đại học trọng điểm ở thành phố thủ phủ của tỉnh. Với thành tích hiện tại cố gắng hơn nữa. Đây là kết quả thương lượng mấy giữa hai em: xa nhất là ở đó, tuyệt đối khỏi tỉnh.
Ban đầu Nghiêm Đông tưởng nó bướng, nó dỗ . Nó bảo: "Anh đừng đề cao em quá, cái em cố lắm đấy, chắc với tới ." Sau Nghiêm Đông gọi hỏi cô Quý, cô bảo vấn đề gì, mới tin.
Nghiêm Giai Niên bắt đầu dính lấy đòi ngủ chung.
Mỗi ngày học về mười rưỡi tối, còn học thêm một lúc. Anh trai nào sữa, nào óc chó, nào hoa quả hầu tận miệng. Học đến hơn mười một giờ, tắm rửa xong là leo lên giường . Ban đầu cho, lì ăn vạ: “Anh, em học mệt c.h.ế.t , nốt tối nay thôi, cho em ngủ với .”
‘Nốt tối nay’ là kế hoãn binh, tối nào cũng là ‘nốt tối nay’.
Nghiêm Đông thấy nó mệt thật, rúc lòng sờ soạng hai cái là lăn ngủ. Anh cứ cảm giác nó sờ tay mà mệt quá ngất thì đúng hơn. Không thể xót, lời từ chối thốt nổi, cứ thế mơ hồ ngủ cùng .
Chỉ cuối tuần Nghiêm Giai Niên mới chút tâm tư, mắt đảo như rang lạc, tay chân sờ mó lung tung: “Anh, dạo mệt ?”
Nghiêm Đông quen sờ , ấn tay nó bụng , dán thì chứ đừng động đậy, bảo: “Không mệt, mệt bằng mày.”
“Anh đợi em mấy năm nữa, em học xong đại học làm , vất vả thế nữa.”
Nghiêm Đông nhớ lời cô Quý: “Muốn học thạc sĩ, tiến sĩ thì cứ học lên cao.”
Cậu thấy lạ: “Anh mà cũng thạc sĩ tiến sĩ cơ .”
Anh liếc một cái.
Cậu hề hề: “Để hẵng tính, em thích học, học mệt lắm. Thi thạc sĩ tiến sĩ chắc thiên về nghiên cứu nhỉ? Em cũng chả rõ, giờ chuyện đó còn sớm quá.”
Nghiêm Giai Niên ngọ nguậy chán chê, đổi tư thế: “Đừng chuyện học nữa, trong đầu em chữ là chữ .”
“Thế chuyện gì?”
“Có ai theo đuổi ?”
Nghiêm Đông cau mày: “Cái gì?”
“Ở phòng tập , ai tán tỉnh ?”
Anh lảng tránh: “Không.”
---
Tầm tháng , phòng tập một con trai đăng ký lớp của Nghiêm Đông.
Trông như sinh viên, là sinh viên thật, học Kiến trúc trường đại học trong thành phố. Ban đầu Nghiêm Đông để ý, đến phòng tập vì nhiều, tranh suất học của cũng lắm, dạy vài buổi mới thấy mùi, chuyện lệch sóng.
Hỏi độc thì thôi , hỏi độc bao lâu , thích mẫu thế nào thì cũng tạm chấp nhận. Cuối cùng hỏi thích nam nữ. Nghiêm Đông khựng , thu thế võ về, thẳng tưng: “Nếu đến vì chuyện đó thì thôi, học phí của rẻ, đừng lãng phí tiền.”
Cậu trai : “Có Đông, cứ dạy bình thường , em cũng học, ảnh hưởng gì mà.”
Nghe kể xong, Nghiêm Giai Niên cuống lên: “Anh điêu, Nghiêm Đông, là dối.”
Anh : “Không lớn nhỏ.”
Cậu cuống thật . Cậu chỉ mới tập trung học hành tí thời gian thôi mà, kẻ chen ngang thế ? Cậu học hành chăm chỉ chẳng vì ? Sao thể để kẻ khác hớt tay ! Nghiêm Giai Niên bật dậy, nghiêm túc: “Anh khai thật , nam nữ.”
Nghiêm Đông bó tay với nó: “Không gì , tính là theo đuổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-9-con-dau-da-day.html.]
“Thế đàn ông ?”
Anh im lặng.
Cậu véo lòng bàn tay : “Không cho phép! Anh thấy ?”
Nghiêm Đông cúi đầu , véo chả bõ dính răng, gãi ngứa là véo đây? Anh đáp cho lệ: “Mày làm chủ từ bao giờ thế?”
Nghiêm Giai Niên nghiến răng, từ từ cúi đầu xuống. Lúc cuối xuân, nhiệt độ trong phòng dễ chịu, mặc ngắn tay dài tay đều . Nghiêm Đông mặc áo cộc tay, thì quấn khá kỹ. Cậu túm lấy cổ áo , cứ thế cúi rạp xuống.
Nghiêm Đông né : “Lên cơn gì đấy.”
Cậu tức điên: “Anh tránh , tránh nữa Nghiêm Đông. Anh giỏi thì mà yêu thằng đó.”
Nghiêm Đông đang nghĩ gì: “Được.”
Tim thót , nhéo mạnh eo một cái: “Anh chọc em tức c.h.ế.t hả!”
Anh nắm cổ tay , xuýt xoa kêu đau. Nghiêm Đông lạnh lùng: “Một hai mắng, mày đà lấn tới lớn nhỏ .”
Lúc ngửa bài luôn: “Em lớn nhỏ ngày một ngày hai, trong lòng rõ nhất còn gì.”
Mùa đông Nghiêm Giai Niên còn vì tơ tưởng đến mà chột mất bao lâu, thăm dò vài bận, thấy độ bao dung của còn cao hơn tưởng tượng. Nói câu phép, thật thừa học hành chăm chỉ là để hạ hỏa, việc học như thần chú thanh tâm, vì hiểu rõ một điều: trai già đầu , thể nhận tâm tư lệch lạc của ?
Anh toạc , hoặc là do chính cũng chột , hoặc là sợ ảnh hưởng đến kỳ thi đại học của . Thế nên Nghiêm Giai Niên cứ học thật giỏi, tận dụng triệt để cái lá chắn , để xem rốt cuộc Nghiêm Đông chột sợ ảnh hưởng đến việc thi cử.
Gan cũng to hơn, giờ dám chơi bài ngửa, ỷ việc chắc chắn Nghiêm Đông sẽ đời nào xử lý khi thi đại học.
Quả nhiên, câu đó xong Nghiêm Đông chẳng gì thêm, chỉ túm lấy hai tay , dễ như tóm gà con, bảo: “Ngủ.”
---
Vào hè, hôm Nghiêm Giai Niên ăn trộm dưa hấu để qua đêm trong tủ lạnh, thế là dính chưởng viêm dày cấp tính.
Nửa đêm lăn lộn giường, đau vã mồ hôi, làm Nghiêm Đông tỉnh giấc. Cậu mơ màng gọi: “Tiểu Niên, thế?”
Cậu chẳng còn sức mà , kêu đau, cũng chẳng phát tiếng . Bị quấn chăn tống lên xe, cấp cứu trong đêm. Truyền nước xong ngủ , tỉnh dậy là rạng sáng, mở mắt thấy trai đang gục bên mép giường.
Anh cao lớn, gục bên giường trông tủi lạ, tóc tai bù xù, chắc lo lắng cả đêm, giờ mới vô tư ngủ một lúc.
Sống mũi Nghiêm Giai Niên cay cay.
Thực hồi bé ốm vặt lắm, động tí là viện, đau bụng, trẻ con đau bụng khám mãi chẳng bệnh gì, cứ tái tái , chỉ tổ hành xác. Đau đến ứa nước mắt hành hạ trai, đưa tay lên miệng bảo đau thì c.ắ.n , c.ắ.n thật, Nghiêm Đông chỉ thấy xót em chứ chẳng thấy đau tay. Sau tốn bao thời gian điều dưỡng cho , là liệu pháp ăn uống, đổi món liên tục, mới nuôi cái thể khỏe mạnh như bây giờ.
Nhiều lúc Nghiêm Giai Niên cũng tự hỏi, rốt cuộc tại Nghiêm Đông với đến thế? Chỉ vì bố nhặt về lúc sắp c.h.ế.t cóng ư? Đơn thuần là báo ân ? Trên đời làm gì ai mang lòng ơn mãnh liệt đến , dốc hết ruột gan đối với chỉ để trả ơn.
Nhìn , nhớ lúc ba tuổi thì cũng mới mười hai, hóa còn nhỏ thế. Anh trai ngày xưa cũng là trẻ con, sinh là lớn, sinh để làm .
Thật bất công. Mười hai tuổi là cục vàng trong tim , mười tám tuổi vẫn là cục vàng. lúc mười hai tuổi thì , chẳng ai thương , chỉ một thằng thiếu gia đỏng đảnh ngày ngày hành hạ . Mười sáu tuổi bỏ học kiếm tiền, thế mà học thạc sĩ tiến sĩ, chỉ cần học lên cao là .
Nghiêm Giai Niên đưa ngón tay chạm nhẹ tóc , rón rén sợ đ.á.n.h thức .
Nghiêm Đông ngủ say, động tĩnh nhỏ xíu ngẩng đầu, thấy mở mắt bèn hỏi ngay: “Sao ? Còn đau ?”
Cậu sụt sịt mũi, bảo đau.
Anh cau mày, định dậy gọi bác sĩ thì nắm lấy tay. Cậu kéo tay , áp lên má cọ cọ vài cái. Trong lòng thầm : Em xót, em xót lắm. Anh mà đối với bản bằng một nửa đối với em thôi, thì cũng chẳng đến mức cả đời buộc chặt em thế .
---