Kỳ hai lớp 11, bài kiểm tra tháng đầu tiên Nghiêm Giai Niên làm .
Trước đây học lực trung bình, vọt lên hạng mười bảy. Lúc điểm, cô chủ nhiệm lôi biểu dương lớp, bảo Nghiêm Giai Niên là tiến bộ nhất đợt , mong cả lớp học tập bạn.
Sau giờ học còn gọi lên văn phòng quan tâm.
Cô Quý rót cho cốc nước nóng, bảo . Văn phòng vắng tanh, nước từ cốc bốc lên nghi ngút, Nghiêm Giai Niên ôm cốc trong tay.
Cô hỏi: “Dạo ở nhà thế nào? Anh trai bận lắm hả?”
Cậu gật đầu: “Vẫn bình thường ạ, em lúc nào cũng bận.”
“Ừ, nếu cần giúp đỡ gì cứ bảo cô. Anh trai em vất vả, nhiều khi lo hết cho em thì em cứ tìm các thầy cô.”
“Em ạ.”
Cô hỏi: “Tuy vẫn còn sớm, nhưng tiện đây cô cũng hỏi ý định của em, nghĩ xem thi trường đại học nào ? Thành tích của em luôn định, tiến bộ vượt bậc. Giai Niên , nếu mục tiêu gì thì cô trò cùng cố gắng, đẩy thành tích lên chút nữa, là khả năng đỗ trường top , đúng ?”
Cậu nước: “Em... em chỉ học ở đây thôi.”
Cô Quý một lát : “Thành phố trường đại học , với sức học hiện tại của em thi cũng vấn đề gì. em khả năng nhắm đến các trường trọng điểm, vẫn nên đặt mục tiêu xa hơn một chút.”
Cậu lắc đầu: “Em nghĩ tới. Cô ơi, em ở đây mà.”
Cô Quý vẫn khuyên: “Cô hiểu em, em do trai nuôi lớn, tình cảm với đặc biệt. học đại học xa nhà là chuyện bình thường, ai chẳng rời nhà xa? Ai cũng ở nhà cả, nghỉ lễ cuối tuần nhớ nhà thì về thăm mà.”
Cậu : “Thôi cô ạ.”
---
Nghiêm Đông đang dạy thì nhận điện thoại của cô chủ nhiệm. Anh xin học viên , cứ tưởng thằng em gây họa gì, ai ngờ là chuyện thi đại học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-8-nguyen-vong-dai-hoc.html.]
Nghiêm Đông mù tịt chuyện thi cử, còn chẳng học cấp ba, cầm cái bằng nghiệp cấp hai là đời . cô Quý dễ hiểu: Nghiêm Giai Niên đủ sức trường hơn ở thành phố khác, nhưng nó chịu.
Tối về, Nghiêm Đông làm thịt xào, khoai tây sợi và hầm canh gà đông trùng hạ thảo, hỏi chuyện .
Nghiêm Giai Niên thầm trách cô chủ nhiệm mách lẻo nhanh thế: “Sao cứ xa thế ạ? Em thấy học cái gì cũng thế cả thôi, nghiệp cấp hai giờ chẳng kiếm khối tiền đấy là gì.”
Nghiêm Đông lấy đũa gõ bát : “Giống thế nào ? Mày học nhiều, nhiều, mày xem giống thật ?”
Cậu thừa là khác, nhưng cứ mạnh miệng: “Dù em cũng học xa, học ở đây ? Anh em ở bên cạnh ? Thế cuối tuần em còn về nhà , hôm nào tiết cũng về , sinh viên tiết nào cũng học.”
Anh kiên nhẫn: “Không liên quan đến , đây là chuyện của mày. Có năng lực trường hơn ? Mày cứ khăng khăng thì thuyết phục , cần trả học phí nữa chứ gì?”
Cậu giận hiểu lòng , dỗi: “Thì cần, em tự học làm.”
Nghiêm Đông đau cả răng: “Mày ngứa da ?”
Sợ giận thật, dỗ dành: “Anh, chẳng cũng cầu em kiếm bao nhiêu tiền, làm ông nọ bà ? Học mệt lắm, nếu thi trường trọng điểm em học ngày học đêm, xót em ?”
Anh chặn họng: “Không xót, đấy là việc mày học, học cho .”
Cậu : “Phải xót chứ, xót.”
Rồi bồi thêm: “Với học cho , em kiếm tiền là để nuôi... khụ, em kiếm tiền để phụng dưỡng tuổi già cho mà.”
Nghiêm Đông bật : “Anh già ? Cần mày nuôi chắc?”
Thấy , thở phào: “Anh cứ cho em học ở đây , em xa quá , xin đấy.”
Nghiêm Đông ăn xong, dậy dọn bát đũa, lạnh lùng phán: “Việc thương lượng gì hết, đừng giở trò ăn vạ với . Muốn học thì học trường nhất, đừng làm mất mặt.”
---