Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 6: Ranh Giới Mỏng Manh
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:20:52
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị bóp mặt, Nghiêm Giai Niên bỗng sụt sịt mũi, mắt đỏ hoe òa : “Tại chứ? Nghiêm Đông, cứ dọa , đừng thế nữa ?”
Tay Nghiêm Đông run lên, nên giữ buông.
Miệng bóp méo xệch, giọng cũng biến đổi: “Anh, em thấy bất công lắm, thật sự bất công. Rõ ràng chúng lớn lên cùng , thế mà đá em lúc nào cũng , đá em là nhẹ nợ, còn em thì mất trai, chẳng còn ai cưng chiều em nữa.”
Nghiêm Giai Niên .
Khóc giả.
Nghiêm Đông thừa, cứ đ.á.n.h là nó , trông thương tâm lắm, vì nó chịu nổi bộ dạng , dễ mềm lòng, sẽ đ.á.n.h nhẹ . Nghiêm Đông tỏng là giả vờ, nếu thật sự ấm ức, thật sự ngoan ngoãn thì chẳng phạm . Lúc mắc thì ngông nghênh lắm, lúc ăn đòn cố tình tỏ đáng thương.
Nghiêm Đông bó tay, mấy ngày nay nghĩ nát óc cũng chẳng làm .
Anh thật sự cần xốc nách nó lên mà giảng giải cho ngô khoai: Tao là mày, Nghiêm Giai Niên ạ. Sau tao sẽ lập gia đình, mày cũng thế. thích mấy lời , tính nó nhõng nhẽo, thích trong mắt khác.
thật đó là dối. Nghiêm Đông định lập gia đình, nhưng Nghiêm Giai Niên thì . Cậu sẽ bạn gái thật sự, vợ, con, tổ ấm riêng. Rồi sẽ quẳng đầu, quên mất từng trai cưng chiều thế nào. Hoặc giả quên, thì cũng sẽ học cách chiều chuộng để chiều chuộng khác.
Nghiêm Đông tự cảnh cáo bản , ép : “Trước khi mày yêu đương, sẽ .”
“Thế nhỡ em yêu đương thì ?”
Anh thật sâu: “Yêu đương mà còn lôi theo ?”
“Thế thì em yêu nữa.”
Anh hôn lên khóe môi : “Nói linh tinh.”
---
Sáng hôm dậy đau đầu như búa bổ.
Nghiêm Giai Niên quên sạch chuyện tối qua, ngẩn tò te giường như thằng ngốc, thề thốt từ nay cạch mặt bia rượu. Cơn đau đầu khiến trông thật tội nghiệp. Lăn khỏi giường tìm , cửa thấy bờ vai rộng, cái eo thon của , đeo chiếc tạp dề màu xanh nhạt, dây buộc chặt lưng càng tôn lên vòng eo nhỏ.
Nghiêm Giai Niên cảm thấy gan càng ngày càng to, rón rén mò lưng , ôm chầm lấy, bàn tay hư hỏng sờ soạng eo . Nghiêm Đông vỗ cái bốp tay , tay khỏe thật, vỗ chơi chơi mà đau điếng, suýt thì rụt tay về.
Cậu híp mắt, đ.á.n.h một cái càng càn rỡ hơn, cứ như cú đ.á.n.h là vé cửa, trả tiền vé thì sờ cho đủ vốn. Mùa đông bật sưởi nền, chỉ mặc áo phông mỏng, ngón tay mò sờ rõ mồn một từng múi cơ bụng.
Nghiêm Đông chịu nổi: “Ngủ trương mắt đến trưa mới dậy, làm cái trò gì đấy.”
Cậu lầm bầm: “Đừng ki bo thế chứ, em trai sờ tí mất miếng thịt nào .”
“Muốn thì tự mà tập, lười chảy thây .”
Cậu gật gù chiều vô lắm: “Em lười mà, tức là em , em đỡ hành xác tập tành.”
Cuối cùng vẫn đuổi , tối qua ngủ tắm, mắng mùi rượu thối hoắc. Tắm xong tóc cũng chẳng thèm sấy, chống cằm ngắm trong bếp. Càng ngắm càng thấy thuận mắt, trai thật, còn nấu ăn ngon. Tạp dề sinh là để đàn ông mặc, nhất là đàn ông dáng như Nghiêm Đông.
Kỳ nghỉ đông trôi qua êm đềm, gần học Nghiêm Giai Niên mới thấy lo.
Khai giảng là bài khảo sát đầu năm để học sinh thu tâm, theo thông lệ đề thi sẽ khó hơn bình thường để dằn mặt. Nghiêm Đông dọa ghê gớm, mấy hôm trong bữa cơm bỗng nhắc chuyện : “Thi cuối kỳ tính toán với mày, nhưng bài khảo sát đầu năm mày tự liệu hồn.”
Dọa cho Nghiêm Giai Niên mấy ngày cuối cắm đầu ôn tập ngày đêm, sợ thi trượt.
May mà kết quả khả quan, còn tiến bộ hơn bình thường một chút. Xem nhà khác ông khủng bố sẵn sàng rút thắt lưng quất , ăn đòn xong thấy cái ghế cũng run như . Ánh mắt cô chủ nhiệm cũng dịu dàng hơn hẳn, nhất là cô dạy Văn, còn hứng đùa: “Nghiêm Giai Niên chịu hạ cố làm bài thi Văn hả?”, chỉ trừ, hứa .
Bạn cùng bàn thi , ủ rũ than ngắn thở dài. Nghiêm Giai Niên cảm giác cái kính cận của nó cũng bạc màu theo, xám xịt. An ủi mãi , đến giờ cơm tối bạn nữ cùng lớp sang động viên vài câu, thằng bé tươi tỉnh hẳn lên.
Cậu thấy lạ: “Tôn Dật, ông với Thương Tư Văn yêu ?”
Tôn Dật thừa nhận luôn: “Ừ, ông hả?”
Nghiêm Giai Niên cứ đến hai chữ “yêu đương” là thấy đau mông: “Ừ. Hai yêu bao giờ thế?”
“Nghỉ đông, bọn ở cùng khu chung cư mà.”
“Thế cẩn thận đấy, thấy mắt bà chủ nhiệm tinh lắm, coi chừng bả mách phụ .”
Tôn Dật hề hề: “Không , bố mà.”
Cậu ngớ : “Bố á? Yêu sớm mà cũng cho phép ?”
“Cho chứ, bố vun mà. Chả là ở cùng khu, bọn coi như thanh mai trúc mã, từ bé, bố ưng nó lắm.”
“Thanh mai trúc mã mà nghỉ đông mới yêu?”
Tôn Dật hắng giọng: “Trước ... ầy, nhỉ, bố cứ gán ghép nên ghét nó, còn thấy nó đáng ghét nữa cơ. Giờ thì... trúng tiếng sét ái tình chứ .”
Nghiêm Giai Niên để ý lắm, “ồ” một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-6-ranh-gioi-mong-manh.html.]
Tôn Dật bắt đầu hóng hớt chuyện : “Còn ông, ông với Mễ Tây thế, yêu ?”
Cậu lắc đầu: “Không, diễn kịch đấy, Mễ Tây thích thằng lớp phó thể d.ụ.c lớp nó, mượn để kích thằng thôi. Anh cấm yêu đương, sợ ảnh hưởng việc học.” Cậu giấu nhẹm chuyện tâm tư khác, hai đứa chỉ là ‘ngưu tầm ngưu, mã tầm mã’, hợp tác đôi bên cùng lợi.
Tôn Dật mà trợn trắng mắt: “Anh ông quản nghiêm thật đấy, ruột .”
Nghiêm Giai Niên im bặt.
Tôn Dật trêu: “Ông là trúng tiếng sét ái tình thôi.”
Cậu thầm nghĩ: Đánh rắm, ông đây trúng lâu .
---
Nghiêm Giai Niên cảm thấy như dính lời nguyền, từ lúc Tôn Dật với Thương Tư Văn yêu , rơi mấy tình huống khó xử. Giờ giải lao tiết tự học đầu tiên vệ sinh, về đến nơi thấy Thương Tư Văn đang chỗ , hai đứa giả vờ giảng bài nhưng tay nắm chặt gầm bàn.
Tiết tự học thứ hai, thấy nên làm bóng đèn cản trở mười phút hẹn hò quý giá của đôi chim cu, chuông reo là chuồn lẹ, lang thang trong nhà vệ sinh chán chê, căn giờ sắp lớp mới về, ai dè bắt gặp hai đứa nó đang hôn ở cầu thang.
Nghiêm Giai Niên thở dài thườn thượt.
Chuyện ở trường chẳng hiếm, yêu đương đầy đấy. Thầy giám thị tối nào cũng xách đèn pin soi rừng cây nhỏ ở sân vận động, tóm khối đôi đang nắm tay hôn hít trong bóng tối. Giờ tan học các thầy cô cũng canh cổng trường, thấy nam nữ riêng với là soi kỹ.
Bị bắt gặp hai , Tôn Dật cũng ngại, tiết cuối đẩy quyển vở ghi chép sai sang cho , bên : “Anh Niên thông cảm nhé, đang giai đoạn cuồng nhiệt.”
Cậu : “Không .”
Tôn Dật : “Hay giới thiệu cho ông một em? Ông mà tìm thì dễ ợt.”
Cậu : “Khỏi, ông cứ yêu , thận yếu, tiết nào cũng vệ sinh.”
Tôn Dật phục sát đất: “Anh Niên đỉnh, cảm ơn nhé.”
Viết xong thấy đúng lắm, bồi thêm câu: “ đừng để ảnh hưởng việc học.”
Tôn Dật cạn lời: “Giọng điệu y hệt . Ông đừng để ông quản đến ngáo .”
Trước đây hai đứa lắm, chắc nhờ tình nghĩa tối nay mà tình bạn cách mạng thăng hoa vùn vụt. Tắm xong lướt điện thoại, thấy Tôn Dật gửi cho cái link web đen kèm cái icon bỉ ổi.
Nghiêm Giai Niên c.h.ử.i thầm một câu, định bơ .
đúng là lâu lắm ‘tự xử’. Dạo ngủ với , tối nào cũng niệm chú thanh tâm quả dục, sống như thầy tu. Web dâng tận miệng, bắt đầu ngứa ngáy. Tính giờ thì tắm xong, trai mới , nhanh nhất cũng mười mấy phút, tắm xong sấy tóc, bỏ quần áo máy giặt, sơ sơ cũng nửa tiếng.
Kể cũng lạ.
Trước hai em còn mang chuyện “một tuần mấy ” bàn luận công khai, chẳng bao giờ đỏ mặt, cũng coi như chuyện thường. Thế mà chột lạ lùng, cứ sợ phát hiện. Đeo tai lướt web, bấm hết clip đến clip khác, phản ứng thì , nhưng chẳng hứng thú làm.
Chắc tại video hợp gu.
Cậu chuyển sang khu vực khác, xem càng thấy ngấy, dáng mấy òm.
Thoáng cái mười phút trôi qua, bắt đầu sốt ruột.
Quần vẫn mặc nguyên, bỏ điện thoại xuống rón rén mở cửa ngóng động tĩnh phòng tắm, tiếng nước chảy mới yên tâm, mò lên giường, định tìm đại cái video nào giải quyết cho xong. Ai ngờ càng xem càng , tiếng nước chảy ban nãy cứ văng vẳng bên tai, trong đầu là bờ vai rộng, cái eo thon của , cảnh mắng, đánh, lạnh lùng phả khói t.h.u.ố.c mặt , cảnh mài mòn kiên nhẫn hôn lên má .
Nghiêm Giai Niên còn kịp nhận đang làm gì thì tay hoạt động , trong đầu hình ảnh trai. Lúc sực tỉnh thì ngẩn tò te, tiếp tục mà dừng cũng xong, bức bối khó chịu, tặc lưỡi mặc kệ, tiếp tục tơ tưởng đến .
Cậu nhiều tâm tư lệch lạc, nhưng bao giờ dám dùng trai làm tư liệu trợ hứng, cho mười cái gan cũng dám, sợ mở đầu thì hãm .
là thiên nhân giao chiến. Một bên là lời Tôn Dật “đừng để ông quản đến ngáo ”, nghĩ đến câu thấy bệnh hoạn thật ; một bên là giọng Nghiêm Đông thiếu kiên nhẫn “mày đúng là ngứa đòn”, nghĩ đến đây tay run rẩy, thầm nghĩ chắc ngứa đòn thật. Hai luồng suy nghĩ giằng xé, mãi xong chuyện, cuống c.h.ế.t, tắm xong , thời gian trôi qua bao lâu .
Đột nhiên tiếng gõ cửa.
Nghiêm Giai Niên nín thở.
Giọng Nghiêm Đông vọng qua cánh cửa gỗ: “Tiểu Niên.”
Cậu suýt thét trong lòng, tay run bần bật nhưng vẫn tiếp tục.
“Tự ngủ nhé?”
Cậu rảnh trả lời, mà rõ ghét nhất thưa gửi, chắc sắp mất kiên nhẫn .
Quả nhiên lát giọng trầm xuống: “Nghiêm Giai Niên.”
Chỉ ba chữ thôi, Nghiêm Giai Niên hít sâu một , cuối cùng cũng buông tay.
Mẹ kiếp, toang thật .
---